Hôm nay,  

Câu Chuyện Chính Nghĩa

06/07/200000:00:00(Xem: 6733)
Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đã họp để chuẩn bị cho Đại hội đảng kỳ 9 dự định họp vào tháng 3 năm 2001. Các nguồn tin đảng “cấp cao” đã cố ý xì ra cho bên ngoài biết 170 ủy viên trung ương thảo luận về 4 vấn đề chính: 1) đánh giá tình hình quốc tế và quốc nội: những cơ hội, thử thách và hiểm họa; 2) chế độ sở hữu và các thành phần kinh tế; 3) đường lối phát triển kinh tế độc lập tự chủ và hội nhập quốc tế; và 4) định hướng, nhiệm vụ và giải pháp cho việc xây dựng đảng.

Tôi nghĩ đó là những việc các ông nên làm, nhưng khi các ông vẫn định hướng lãnh đạo cả nước theo con đường xã hội chủ nghĩa, đó đúng là chuyện xẩm vào cuội ra, nghĩa là vẫn màn kịch cũ chớ không thay đổi được gì. Trước đây ông Tổng bí thư Lê Khả Phiêu quả quyết đại hội đảng lần này vẫn quyết tâm đi theo con đường xã hội chủ nghĩa đã được toàn dân “lựa chọn”. Câu nói toàn dân lựa chọn là nói bừa, vì thử hỏi toàn dân Việt Nam đã lựa chọn lúc nào, trong hoàn cảnh nào và theo thể thức nào" Nhưng cũng nên chờ xem các ông lãnh đạo làm ăn ra sao với cái định hướng bảo thủ như trên trong khi cả thế giới đang tiến lên với những tư tưởng mới.

Có một đề tài khác không thấy nêu ra nhưng được các nhà phân tích bên ngoài coi là khá quan trọng. Đó là vấn đề nhân sự mà theo lệ từ đại hội đảng 1991 khi có đổi mới kinh tế, mỗi lần họp có 1/3 Trung ương đảng được cho về hưu. Có lẽ nó chỉ là “phụ đề” trong vấn đề thứ 4, nhưng liên quan đến chuyện ai ở ai đi, tạo cho đảng một bộ mặt mới trườn ra bên ngoài. Ngay trong lúc này ở Hà Nội đã có tin đồn ông Tổng bí thư Lê Khả Phiêu sẽ kiêm nhiệm luôn chức Chủ tịch Nhà nước để tạo ra một thế lãnh đạo mạnh. Hiển nhiên người ta đã phải nhìn nhận cái quái thai “tam đầu chế” lạc hậu chỉ là một sự chắp vá tạm thời. Nếu nó tiện cho việc thoa dịu các tranh chấp trong nội bộ đảng, nó lại tỏ ra rất yếu khi phải đối phó với bên ngoài. Tôi đã có dịp phân tích vấn đề cấu trúc lãnh đạo đảng nhiều lần, nhất là trong dịp “Phiêu Du Tây Ký”. Nay bắt chước Trung Quốc, để cho ông Phiêu có cả hai chức vụ như Giang Trạch Dân cũng là điều hợp thời, ông sẽ có cái áo Tổng bí thư đầy quyền lực và cái quần Chủ tịch Nhà nước với nghi tiết Quốc trưởng.

Tôi thật không muốn châm biếm, nhưng câu hỏi đặt ra là làm như vậy nước Việt Nam Cộng sản đã có một lãnh đạo mạnh chưa" Tôi nghĩ đến một châm ngôn đầy vẻ mai mỉa của người Pháp là “cái áo không làm nên thầy tu”. Đúng vậy, nếu cho ông Phiêu mặc đủ bộ cân đai áo mão, nhưng không có quyền hành thực sự mà vẫn phải tuân theo lệnh của những thế lực nằm trong bóng tối, thà cho ông ấy mặc quần áo làm bằng giấy... bóng kính còn hơn. Xin đừng tưởng tôi mong cho đảng Cộng sản Việt Nam có một cá nhân độc tài cầm quyền nhất thống như Stalin thời xưa hay Kim Chánh Nhật thời nay. Có một điều cần phải nói cho rõ là cách tổ chức của các đảng Cộng sản chỉ đưa đến hai đường: hoặc tạo ra một cá nhân độc tài, hoặc thay đổi hẳn cương lĩnh và cấu trúc để biến thành một đảng khác, chớ không thể ỡm ờ nửa chừng xuân theo kiểu “ba anh phỗng sành”. Và trong thời đại hiện nay, ở những nước Cộng sản đã đổi mới để mở cửa tiếp xúc với bên ngoài, không có cách nào tạo được một độc tài cá nhân hay độc tài đảng trị. Khi giao tiếp giữa con người và con người đã bùng lên như một đám cháy rừng làm nở rộ những tư duy mới, mọi chế độ chính trị bắt buộc phải tiến. Ngay cả trong các chế độ dân chủ ngày nay, không còn ai nói đến mấy chữ “đảng cầm quyền”, dù sự cầm quyền đó được lựa chọn theo một thể thức hoàn toàn tự do dân chủ. Tại sao vậy" Tôi nghĩ sẽ bàn đến việc này khi có dịp nhìn đến tình hình chính trường Mỹ trong mùa tranh cử hiện nay.

Trở lại vấn đề của đảng Cộng sản Việt Nam, tạo một thế lãnh đạo mạnh không có nghĩa là mặc quần mặc áo cho một người rồi cho cầm cờ chạy rông. Thế lãnh đạo mạnh xuất phát từ sự đồng thuận trong cơ cấu lãnh đạo. Đồng thuận là thảo luận công khai để tìm ra một đa số đồng ý dù có thiểu số chống đối, đồng thuận cũng không phải là đồng ý nhất trí thông qua trong hăm dọa, cưỡng chế và sợ hãi. Vì không có đồng thuận nên mới có sự rạn nứt bên trong, khiến không có lãnh đạo mạnh. Các ông cộng sản bắt đầu nói đến dân chủ, nhưng tôi xin nói thật, chính trong nội bộ các ông đã không có dân chủ, làm sao nói cho ai tin. Không có dân chủ nên không có đồng thuận và không có đồng thuận nên chỉ có lãnh đạo yếu.

Bây giờ giả thử đảng Cộng sản có dân chủ trong nội bộ và tạo được đồng thuận để có lãnh đạo, họ đã có chính nghĩa để cai trị chưa" Các nhà quan sát Tây phương nói đảng Cộng sản Việt Nam đang muốn chứng minh tính chất hợp pháp (legitimacy) để cầm quyền, nhưng tôi nghĩ từ ngữ nói cho gọn của dân Việt Nam chỉ là chính nghĩa mà người ta hay nói đến. Chữ “chính nghĩa” đã bị suy diễn và lạm dụng hơi nhiều, nên cũng nên nói cho rõ.

Khi một tập thể, một đảng phái tạo được sự đồng thuận trong tinh thần dân chủ để có một lãnh đạo mạnh, tập thể đó có chính nghĩa, nhưng chính nghĩa đó chỉ phục vụ quyền lợi cho một đảng một nhóm người chớ không phải phục vụ quyền lợi cả nước. Muốn có chính nghĩa cai trị một nước là phải có sự đồng thuận của toàn dân qua bầu cử tự do theo thể thức dân chủ. Đồng thuận và chính nghĩa lãnh đạo gắn liền với cấu trúc tổ chức đảng và tổ chức chính quyền. Đối với đảng Cộng sản Việt Nam và cách tổ chức đại hội của nó, nếu muốn có đồng thuận là phải thay đổi toàn bộ cấu trúc xây dựng đảng từ trên xuống dưới. Nhưng dù đảng Cộng sản có được đồng thuận để có lãnh đạo mạnh, nó vẫn không có sự đồng thuận của toàn dân để cai trị. Nó vẫn không có chính nghĩa cầm quyền, nó chỉ là một thứ độc tài đảng trị.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng 12 sắp đến năm nay 2019, là tháng cuối cùng trước khi Hiệp Ước Thành Đô được áp dụng. Năm tới, 2020, Việt Nam sẽ chánh thức do Nhà cầm quyền Tàu Cộng kiểm soát …... Con đường đấu tranh để Việt Nam thoát khỏi quỷ đạo Cộng Sản Tàu e rằng bế tắc!
Lời Tòa Soạn: Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California.
Trong khi nhiều người Trung Quốc nhờ công dân Việt Nam đứng tên lập công ty, bơm tiền mua nhà đất ào ạt tại các thành phố du lịch ven biển, xem như đầu tư bất động sản và xây khu nghỉ dưỡng… một số công ty khác lặng lẽ thâu tóm, mua lại nhiều công ty Việt Nam để nắm chặt cổ họng nền kinh tế Việt…
Tội phạm Trung Quốc đóng giả cảnh sát, công tố viên để lừa đảo trực tuyến chuyển hướng sang Đông Nam Á khi bị trấn áp tại quê nhà.
COPENHAGEN - Đan Mạch nhận trọng trách dẫn đầu kế hoạch huấn luyện không tác chiến tại Iraq từ cuối năm 2020.
Theo báo cáo mới nhất của Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI), các hãng sản xuất xe hơi Mỹ trở thành mục tiêu tấn công hàng đầu của tin tặc trong năm 2018.
Tăng sĩ Phật Giáo Thiền Tông Gregory Filson đang đạp xe xuyên qua nước Mỹ trong một nỗ lực nối kết với đất mẹ và nâng cao ý thức về bệnh Alzheimer’s.
Cảnh Sát Tiểu Bang Massachussetts trở thành đơn vị đầu tiên thử nghiệm Spot, một loại robot chó, được chế tạo bởi Boston Dynamics, để tham gia các đơn vị tháo dỡ bom.
Giá nhà tại 20 thành phố Hoa Kỳ đã tăng cao hơn dự kiến trong tháng 9, cho thấy tín hiệu rằng giá trị nhà đang ổn định ở mức cao, và nhu cầu nhà ở vẫn cao. Đây là đợt tăng giá đầu tiên kể từ năm 2018.
Ronna McDaniel – Chủ Tịch Uy Ban Quốc Gia Đảng Cộng Hòa (RNC)- đã tuyên bố hôm 26/11 rằng: hành động đầu tiên của tỉ phú Michael Bloomberg khi chính thức tuyên bố tranh cử ửng viên tổng thống đảng Dân Chủ không khác nào cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.