Hôm nay,  

Chuẩn Bị ... Chuẩn Bị ...

3/30/200300:00:00(View: 6678)
Chị Ngà lính quính:
- Mấy nường ơi có chuẩn bị chuuuưa "
Kim hỏi:
- Chuẩn bị cái gì"
Chị Ngà chắt lưởi, lắc đầu, thở ra:
- Haaaa... nói hổng nổi mấy cô nầy sao mà hời hợt. Có chồng rồi mà chưa biết lo sao chớ" Giặc đánh rần rần người ta rộ rộ cả hai tuần nay mà nhỏ nầy ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người hành tinh từ trên sao Hỏa mới rớt xuống!!! Thì chuẩn bị gạo nước chớ chuẩn bị cái gì.
Kim vẩn chưa hiểu:
- Em cũng chưa hiểu chị nói cái gì.
Thanh xen vô:
- Trời ơi ngây thơ cụ. Chỉ nói vụ giặc giả đó má non. Phải hông chị Ngà"
Chị Ngà thở cái khì:
- Haaaa... May phước! Còn có người trần tục tỉnh táo!
Loan nói:
- Tui có người bạn ở Hòa Lan. Y hỏi tui có trử gạo thức ăn gì chưa, nước Mỹ đang chiến tranh kìa. Tui trả lời là mình lớn lên sống trong không khí chiến tranh, ngỏ trước vườn sau lính hành quân tới lui dài dài, mỗi “Đêm Nghe Tiếng Đại Bác” đùng đùng còn chẵng thấm thía gì, giặc nầy ở ngoaì chân mây, sợ gì"
Chị Ngà cải:
- Xời ơi. Đừng nói giặc ngoài chân mây. Đây là nói tụi giặc nằm vùng, sâu trong ruột, tụi khủng bố, tụi giặc cỏ nè. Sợ là sợ người cố ý thừa cơ kích mình chớ ai nói gì về giặc có bày binh bố trận đàng hoàng.
Mỹ đánh giặc ngộ thiệt. Ngoài chiến trường đánh mà báo cho biết trước. Cho bên kia biết mình có bao nhiêu tàu chiến, bao nhiêu máy bay cở nào tầm hoạt động ra sao số quân có bao nhiêu đóng chổ nào hầm bà lằng khai ra tuốt luốt rồi còn cho lên đài truyền hình bản đồ quân sự sư đoàn mấy ông tướng nào chỉ huy quân sẽ tiến lên chổ nào de lại ra sao tấn công hay án binh bất động...
Bom đạn ầm ỉ kinh thành khói lửa.
Xác người phơi thây chân không giày nằm trên cát nóng...
Tù binh thất sắc...
Tổng Thống thì hứa sẽ tiếp tế thức ăn thuốc men cho dân sự nước địch tử tế đàng hoàng... Lạ thiệt!
Ở địa phương chính phủ biểu dân chúng Mỹ phải đề cao cảnh giác coi chừng tụi khủng bố, đó là ý tui nói tụi đó đó.
Thôi vầy, tui đề nghị anh chị em trong tiệm mổi người đem vô một bịt đồ. Trong đó cần có một cái mền, một đôi giày bata, vớ chân, một bộ quần áo, bàn chải đánh răng kem đánh răng, nước sút miệng thúi, thuốc men dầu gió dầu cù là con cọp, nhóm phụ nữ thì thêm bịt “võng nàng” một mớ đồ hộp một bình nước uống. Mình để chứa trong tiệm để lở có gì bất tử bị kẹt trong tiệm hai ba ngày không đi đâu được có mà ăn có mà uống có quần áo thay và cái mền đặng đắp. Y chang như lo vụ động đất mấy năm trước đó mấy nường.
Thanh cười:
- Chị Ngà lo xa lo quá ta. Chạy giặc ngừa động đất mà SHANG trọng dể nể!
Khải thắc mắc:
- Bịt vỏng nàng là võng gì " Có phải loại võng giăng trên ghe nằm đở bị say sóng hay không" Sao lại có nước sút miệng thúi nữa"
Chị Ngà chợt nhớ, thêm:
- Xời ơi cậu ơi tuổi có vợ được rồi mà khờ câm! võng nàng là băng vệ sinh đó cậu. Còn nước sút là tại vì có khi nước bị cúp hổng đánh răng được thì phải có nước thơm sút miệng chớ để hai ba ngày thúi hoắc! Còn nữa, chưa đủ, nhớ đồng xu cạo gió, mua thêm một hộp đựng ba cái thuốc sát trùng băng keo băng vải bó vết thương nầy nọ nữa.
Thu vừa cười hì hì vừa nói:
- Chi dậy" Sao có vụ đồng xu cạo gió nữa"
Chị Ngà nói:
- Thì để cạo gió. Tao ưa trúng gió lắm. Hể trúng gió thì phải cạo gió, cạo gió hết bịnh liền khỏi uống thuốc.
Thu cười ngất:
- Thôi, nghe chị kể thấy mệt! Tốn tiền. Nội bịt đồ chạy giặc của chị tính ra cả trăm đô!
Chị Ngà cải xấn xả:
- Nói gì đâu không. Gì mà tới bạc trăm. Ai biểu xài SHANG" Đồ hộp ra ngoài tiệm 99 cents kìa, mua hết thẩy mấy món tui mới kể đó, hổng tới hai ba chục .
Láng xen vô:
- A chế lo đầy đủ ăn uống xong lở có bị thương được băng bó có trúng gió được cạo gió rồi trùm mền nằm ngũ chắc" Sao a chế lo tùm lum vậy"

Chị Ngà nói:
- Ừa tụi bây ở đó lo cười tao. Chừng có chiện nói sao mình hổng tính trước.
Thấy người ta lo tản cư làm tui nhớ hồi năm ... hồi đó quá. Haaa. Thôi. Nhắc chiện xa xưa làm chi. Mấy cô nhỏ nhỏ nầy có biết gì về vụ chạy giặc đâu nà. Nói uổng nước miếng. Tao đem bịt đồ chạy giặc vô đây tao thủ. Lở có gì cho tụi bây nhịn.
Thu cười:
- Thôi chị Ngà ơi chị nói tàng không. Miệng dử như hùm chớ lòng hiền khô như con nai tơ. Hổng lẽ chị ngồi xơi một mình để tụi nầy chết đói à"
Chị Ngà liếc Thu:
- Để coi. Tụi bây hổng lo chừng có chiện coi coi tao có lo thân tao hông cho biết. Tao lo tao sống đặng còn nuôi con. Sống ở đây riết rồi dể ngươi quá. Thét rồi tao thấy tụi bây y chang người Mỹ hà. Người Mỹ họ sanh và lớn lên trong xứ tự do quen rồi họ không tưởng tượng nổi những khổ sở những nguy hiểm chiến tranh đem tới. Họ cũng không tưởng tượng nổi lòng lang dạ thú của những tên khát máu độc tài.
Láng ngắt lời:
- Chị ơi chị ơi làm sao quên được ở nhà ba má em cứ nhắc hoài đó chớ. Tại tụi em chọc chị cho vui thôi mà.
Mấy tuần nay mình ế quá. Những người có chồng bị kêu tái ngủ hay nhập ngủ tùng chinh ở nhà họ cũng giảm bớt chưng diện. Thay vì hai tuần trở laị fill móng tay họ để cả bốn tuần y như năm hai tòa mậu dịch quốc tế bị máy bay làm sụm đó, nhớ hông mấy chị. Haaaa, thời cuộc loạn lạc ảnh hưởng mọi mặt.
Martha nảy giờ cứ lóng tai nghe, sau cùng phải nhờ Loan thông dịch, hiểu ra mấy chị em đang bàn chuyện gì y cũng chen vô:
- Tôi chưa từng biết giặc giả là gì. Nghe Tổng Thống nói tôi cũng không hình dung ra được những nguy hiểm của chiến tranh.
Chị Ngà sẳn dịp chụp liền, nói:
- Đọ. Nghe chưa" Y chang như lời của tui nói hồi nãy.
Loan nói:
- Chị Ngà bàn có lý lắm mấy nị ơi. Ngày mai ai có rảnh rổi đi mua một mớ đồ hộp nước uống mình trử trong tiệm, phòng hờ.
Thu bàn:
- Nhớ đem gạo vô với cái nồi nấu cơm điện. Ngày nào thiếu cơm là tui đói run.
Láng háy Thu:
- Thôi đi bà. Hồi nảy thì kêu ngạo chị Ngà bây giờ còn đòi cơm nữa. Có gì thì điện nước cúp hết, ai ở đó nấu cơm dưng cho bà xơi" Có đồ hộp ăn đở đói là quá cha, còn đòi cơm, nghe mắc cở!!! Bà đâu phải con vua. Đồ hộp khui ra ăn liền cầm hơi đợi người tới cứu còn đòi hỏi nầy nọ nghe điệu hạnh phát ghét.
Thu cười chọc tức:
- Xời. Ham gây. Nói chơi mà tưởng thiệt.
Tuấn Khải cùng hỏi:
- Thế còn chúng em thì sao" ai lo"
Thu nói:
- Mạnh ai nấy lo. Ai quởn mà lo cho mấy người.
Chị Ngà can:
- Thôi. Nói thiệt chớ hổng phải giởn nghe mấy nường. Bắt đầu ngày mai mạnh ai nấy thủ thân ai nấy lo. Dặn rồi đó nghe.
Tuấn nói:
- Ai đi mua cho tôi gởi. Nhớ mua vài gói bò khô.
Thanh xí dài:
- Trời ơi. Giặc giả mà ở đó muốn nhậu bò khô. Cần thêm mấy xâu bia hông" Người ta ra trận chết sống, mấy người ở đây nói chuyện ăn nhậu nghe chật cái lổ tai. Hết nói nổi mấy cha nầy.
Láng nói:
- Nhớ mua vài thùng mì gói.
Thu nói:
- Mì gói ăn sống khát nước thấy mồ.
Chị Ngà nói:
- Mua món gì ăn liền khỏi phải nấu nướng cho tiện. Mua đồ hộp lựa loại kéo nắp lên khỏi phải xài đồ khui. Cần nhiều nước uống. Thôi tui tính vầy, mỗi người hùn vô ba chục cử một người đi mua rồi để chung một chổ, có gì thì chia sẽ với nhau. Chịu hông"
Mọi người cùng đồng ý:
- Chịu chịu. Như vậy cho gọn.
Xin cầu nguyện an lành cho đoàn binh viễn chinh.
Cầu nguyện cho dân chúng vô tội trong cơn dầu sôi lửa bỏng...
Xin chia sẽ nỗi lo âu và sự cảm thông chân thành với những gia đình có con em ra ngoài mặt trận.
Xin cầu nguyện cho linh hồn tử dân tử sỉ được siêu thoát.
Xin chiến tranh sớm chấm dứt.

Ngày đầu chiến tranh nước Mỹ tước khí giới ông vua xứ “một ngàn lẻ một đêm”
19 –03- 2003
Phú Lâm

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
Bản thông báo của cảnh sát đưa ra hôm Thứ Năm ngày 5 tháng 12/2019, cho biết cô bé mất tích tên Lara Nguyen, 12 tuổi, cư dân thị trấn Menda. Lần cuối cô bé được nhìn thấy là tại nhà cô bé này ở đường Coppice Street, khoảng 8 giờ sáng hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 12/2019.
Sài Gòn: Trong 11 tháng kiều hối đạt 4,3 tỷ USD, dự kiến cả năm 2019 dự kiến 5,3 tỷ USD, tăng trên 9% so với năm 2018. Kiều hối về đã giúp sản xuất kinh doanh, giải quyết khó khăn đời sống người thân, giải quyết việc làm, tạo điều kiện cho kinh tế Tp SG phát triển.
Do dự đoán thời tiết sẽ có 40-50% cơ hội mưa rào vào Thứ Bảy tới, 7 tháng 12 - ngày sự kiện ‘Winter in the Grove’, Thành phố sẽ dời sự kiện này đến ngày thứ Năm tuần sau, vào ngày 12 tháng 12, và chương trình sẽ bắt đầu lúc 5:00 giờ chiều đến 8:00 giờ tối
Tại nhà hàng Diamond 3, Westminster, Nam California, Tối thứ Sáu, ngày 29 tháng 11 năm 2019, Hội Đồng Hương Quảng Nam – Đà Nẵng (QNĐN) đã tổ chức buổi tiệc tri ân các mạnh thường quân và các ân nhân đã ïđóng góp cho chương trình cứu trợ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa Quảng Nam Đà Nẵng.
Hôm biểu tình 17/11, lãnh tụ trẻ Joshua Wong hô lớn khẩu hiệu "Hồng-kông là Bá-linh mới !" trước đông đảo dân Hồng-kông tụ tập tại Công trường Edimbourg trong khu phố doanh thương.
Chính phủ Trump đang thắt chặt các đòi hỏi làm việc đối với một số người nhận phiếu thực phẩm, một sự thay đổi dự kiến sẽ loại bỏ các lợi ích của Chương Trình Hỗ Trợ Dinh Dưỡng Bổ Sung (SNAP) cho 688.000 người lớn.
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Tư đã đột ngột bãi bỏ cuộc họp báo đã được lên lịch trình để kết thúc chuyến đi đầy tranh cãi tới Anh cho cuộc họp năm thứ 70 của Tổ Chức Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương gọi tắt là NATO.
Có 422.9 triệu khẩu súng đang lưu hành, khoảng 1.2 khẩu cho một người Mỹ, và 8.1 tỉ dây đạn được bán vào năm ngoái, chứng tỏ súng là phổ biến tại Mỹ, theo National Shooting Sports Foundation cho biết.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.