Hôm nay,  

Truyện Phiếm "giấc Mộng Lành"

05/08/200200:00:00(Xem: 4944)
Hắn là ai, cũng chẳng ai thèm để ý đến, tuy hắn là người rất tầm thường nhưng mang nặng tâm trạng của một người vong quốc ly hương, lẽ tất nhiên có rất nhiều điều buồn hơn vui. Mặc dù cuộc sống vật chất thừa thãi, trội hơn hẳn đa số đồng bào của hắn nơi quê nhà. Tuy vậy có lẽ vốn có cái tính đa sầu và đa cảm bẩm sinh, cho nên lúc nào cũng suy nghĩ, băn khoăn. Hắn tự khoác lên tâm hồn mình một nỗi buồn sâu thẳm, không rõ rệt và khó có thể diễn tả thành lời. Bạn bè thường khuyên hắn: "Phải quên hết quá khứ mà vui sống cho hiện tại, biển đời mênh mông, cuộc đời lại quá ngắn ngủi. Vương vấn có ích gì, chỉ làm cho cuộc đời thêm u ám mà thôi..."
Hắn biết bạn bè thương hắn mà cho những lời khuyên như thế. Nhưng biết làm sao mà quên đây, trong khi ông trời đã ban cho hắn cái bản tính vẩn vơ ấy. Hắn cứ phải suy tư, chuyện nhà, chuyện nước, cũ, mới, xa và gần. Hắn dư biết có nghĩ thì nghĩ chứ cũng chẳng làm được gì, vì vốn dĩ hắn là một kẻ bất tài vô tướng. "Lực bất tòng tâm" mà. Quá khứ đối với hắn như một hành trang nặng chĩu mà trong cõi vô hình nào đó đã mặc nhiên đeo trên tâm hồn hắn. Nơi tha phương cầu thực, lúc nào hắn cũng buồn và cảm thấy nhiều bất ổn trong cõi tâm linh. Cũng bởi hắn không chấp nhận được những nghịch lý nơi hắn sống, hay nói đúng hơn là trong cộng đồng ly hương của hắn, mà hắn cũng là một thành viên. Có lẽ không chỉ riêng mình hắn mà nhiều người cũng có cái tâm trạng như vậy.
Một hôm đi làm về, thân thể bải hoải mệt nhừ, hắn cầm tờ báo đọc và thiếp vào cơn mộng lúc nào không hay... Trong cõi mộng, biết bao nhiêu hình ảnh hư hư , thực thực, quá khứ và hiện tại, không gian cùng thời gian cứ lẫn lộn quay cuồng. Sau cùng, giấc mộng cũng đưa hắn về chốn cũ, nơi mà hắn đã được sinh ra và trưởng thành trong những ngày quê hương máu lửa. Hắn nghĩ mình sẽ tìm lại được những dư hương ngày cũ cho thỏa lòng thương nhớ. Nhưng không được, tất cả đã đổi thay. Hắn lang thang khắp chốn và gặp được người thầy cũ của hắn, một vị giáo sư khả kính mà suốt cưộc đời đã đóng trọn vai trò của một kẻ lái đò trên giòng sông văn hóa, nhưng giờ đây người đã quá gìa và mỏi mệt.
Sau khi chào hỏi theo thông lệ. Thầy hỏi hắn về những sinh hoạt của hắn nơi đất khách. Hắn không muốn nói thật mình đang làm cu li vì sợ thầy buồn. Hắn đã nói dối, hắn kể chuyện người mà coi như chuyện của chính mình, đó là câu chuyện hắn vừa đọc trên báo trước khi đi vào giấc mộng. Hắn hy vọng thầy hắn sẽ vui khi biết hắn có một chút thành tựu. Nhưng tiếc thay, nghệ thuật nói dối của hắn tài qúa, nhập vai như thật nên quên cắt tỉa, thu vén kỹ càng cho gọn ghẽ và thêm phần tươi đẹp. Hắn cứ y trong báo mà kể, khiến thầy hắn phải mất vui và có chút băn khoăn. Hắn vào truyện...
Thưa thầy, từ ngày ra đi con vẫn luôn nhớ lời thầy dạy nên có chút thành tựu. Học hành đến nơi đến chốn và được đồng hương tín nhiệm bầu làm đại diện một nhóm cộng đồng nhỏ tại một tiểu bang nơi xứ người. Con cũng cảm thấy tương đối ấm áp và tự hào đôi chút. Nhưng một hôm, vào dịp lễ kỷ niệm ngày quân lực VNCH (19 tháng 6), con không treo cờ tại văn phòng cộng đồng, vì vậy có hai vị CQN vào la lối đòi lấy hai lá quốc kỳ (Việt và Úc) tại văn phòng để kéo lên cột cờ đương bỏ trống, lúc ấy con vắng mặt nên nhân viên của con không cho lấy. Thế rồi hai ông này tự ý thượng lá quốc kỳ mà họ đã mang theo, họ cũng làm đúng nghi thức có hát quốc ca và chào kính nữa. Khi con được nhân viên trong ban chấp hành cho biết tin, con bực quá đã cho gọi cảnh sát đến với lý do phá rối trị an và yêu cầu hạ lá quốc kỳ ấy xuống. Câu chuyện chỉ có thế. Thưa thầy, theo con đó chỉ là chuyện nhỏ, không hiểu tại sao nhiều đồng hương và giới truyền thông trong cộng đồng tỏ ra phẫn nộ, sỉ vả, trách mắng con đủ điều trong khi việc làm của con đâu có gì là sai trái. Dẫu sao con cũng là một vị chủ tịch, con có quyền làm như vậy.
Sau khi nghe hắn kể, khuôn mặt người thầy tự nhiên đổi sắc trông thật khó coi. Qua một lúc trầm ngâm, thầy ôn tồn lên tiếng: Đáng tiếc thay, đáng buồn thay! Ta mừng cho sự thành công của con và cũng buồn cho cái hành xử thất sách một cách ấu trĩ của con. Ta cũng buồn cả cho ta nữa vì bao nhiêu nước miếng, khan cổ dạy con, bây giờ trôi ra sông, ra biển hết rồi. Ta nhắc lại cho con nhớ: Trên cương vị lãnh đạo, điều quan trọng là đắc nhân tâm. Muốn đắc nhân tâm thì người lãnh đạo phải biết bình tĩnh, hòa nhã và khoan dung, phàm làm điều gì cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng, lợi hại. Điều này con chưa có. Nhiều khi do sự hấp tấp mà từ chuyện nhỏ có thể phá hỏng đại cuộc, người xưa thường nói "Tiểu bất nhẫn tất loạn đại mưu" là vậy. Còn nói đến cái đạo làm người, hơn nữa làø một kẻ nam nhi như con thì lại quá thiếu xót. Dù hữu ý hay vô tình, con cũng đã phạm vào nhiều điều cấm kỵ rồi đó. Thôi thầy đành nhắc lại vậy. Ngày xưa thầy đã dạy các con về đạo "Tam cương và ngũ thường " thế nào con có nhớ không" Điều này tối ư là quan trọng. Người Việt Nam mình luôn luôn nhìn vào các vai trò lãnh đạo qua phương thức này để đánh giá sự khả kính, khả tín của họ đấy.

Trước hết ta nói đến chữ NHÂN. Trong khi đất nước đang lầm than, nhân dân đói khổ và bị kềm kẹp, con không quan tâm nhiều đến việc đấu tranh giải phóng mà chỉ lo tranh chấp, kèn cựa danh lợi, là thiếu chữ NHÂN đấy. Còn việc hai ông CQN nào đó có la hét ồn ào, trịch thượng đi chăng nữa, thì con càng phải hòa hoãn giải quyết êm đẹp mới phải vì hai ông này cũng đáng cha, chú của con. Hơn nữa ta tin rằng họ chẳng bao giờ gây nguy hại đến con cháu của họ đâu. Cả cuộc đời và xương máu, họ còn dám hy sinh mà. Họ chỉ nóng tính tí thôi, vậy mà con gọi cảnh sát đến hạ kỳ và định làm khó họ, vu cho họ là phá rối trị an thì chữ LỄ ở đâu vậy. Làm người có học thức thì phải biết phân rõ trắng đen, phải quấy mà làm. Ân, oán phân minh, dù muốn dù không họ cũng đã là những người hy sinh một cách thiệt thòi trong chiến cuộc để những người như con được an thân ăn học, ngược lại con làm khó họ và phiền lòng bà con trong cộng đồng là điều bất nghĩa đấy. NHÂN, LỄ, NGHĨA mà thiếu thì chứng tỏ không đủ TRÍ mà như vậy ai dám tin con nữa. Chữ TÍN cũng mất luôn chứ chẳng phải chơi đâu.
Riêng ta, ta tin con trong sạch và chỉ vì một lúc kém suy nghĩ mà ra cớ sự. Tuy nhiên đồng hương của con có tin con như ta hay không lại là chuyện khác, đừng để họ nghĩ con bị bọn gián điệp Cộng Sản giựt dây thì khốn đấy. Con phải hiểu lá Quốc Kỳ quan trọng lắm, nó không chỉ đơn thuần là một biểu tượng cho người tỵ nạn thôi đâu, nếu chỉ là một biểu tượng thì qúa đơn giản, vì có thể lấy bất cứ cái gì làm biểu tượng mà chả được. Nhưng lá quốc kỳ ngoài việc dùng làm biểu tượng, nó còn có cả một chiều dài lịch sử. Nó không phải là một miếng vải tầm thường, mà là một miếng vải đã gói trọn xương, máu và linh hồn biết bao nhiêu anh hùng liệt sĩ vị quốc vong thân trong đó nữa, thì tại sao con lại hành xử một cách vô lễ với lá quốc kỳ như thế được. Cái đạo "Tam cương " con cũng thiếu nốt. Tam cương nghĩa là "Quân, Sư, Phụ". Quân đây không có nghĩa đơn thuần là Vua hay Chúa mà phải hiểu rộng hơn là đất nước. Vậy con có thái độ bất kính với Quốc kỳ là thái độ bất trung với nước (QUÂN). Hành xử trái đạo lý là làm nhục thầy (SƯ) và từ những hành xử ấy làm mọi người bất mãn mắng mỏ con tức là làm mang tiếng đến nền tảng gia đình, là chữ PHỤ đấy. Thực ra ta rất hiểu con và tin con, mặc dù việc con làm qúa nhiều sai trái. Tuy nhiên vẫn còn cách giải quyết nếu thực sự điều ta hiểu và tin là đúng. Ta nhắc lại, trên cương vị lãnh đạo có học chưa đủ còn cần cái chính tâm và cái hạnh nữa. Trong lịch sử, tất cả những phường bán nước hại dân đều có học cả đấy chứ đâu phải không đâu. Còn dốt nát thì chỉ đi cày thôi. Con có hiểu không"
Để chứng tỏ mình là người chính trực không phải phường "Ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản" thì con nên tự vấn lại chính mình và gẫm lại lời ta nói rồi quay về nhận lỗi sửa sai với cộng đồng là êm thôi. Con phải biết dân Việt mình rất hiếu hòa, họ chỉ trích hay mắng mỏ con chỉ vì họ thương con, họ thương đất nước và cộng đồng của họ. Họ không muốn có sự phân hóa kém vui, con không biết tục ngữ có câu "Gia hòa vạn sự hưng" đó sao" Họ không muốn bọn Cộng sản lợi dụng sự phân hóa trong cộng đồng để quấy phá công cuộc đấu tranh cho dân tộc mà họ đã và đang khổ công xây dựngï. Ta nghĩ họ cũng chẳng muốn làm khó con nếu con biết giác ngộ. Hơn nữa người ta thường nói "Nhân vô thập toàn", cho nên ở đời ai tránh khỏi những điều lầm lỗi. Tuy nhiên, nếu biết mình sai mà dám nhận lỗi và sửa sai mới là bậc chánh nhân quân tử. Ngược lại cứ bài bây ngoan cố kéo bè kéo cánh để ngụy biện như bọn Cộng sản cầm quyền hiện tại thì tất có ngày thân bại danh liệt con ạ. Con thử suy nghĩ xem sao. Thôi ta cũng mệt rồi, ta đi nghỉ đây. Con về mà suy nghĩ đi. Ta mong con dù không làm được một kẻ sĩ thì ít nhất hãy tìm cho mình một cái chính tâm để biết được thế nào là chân, giả, trắng, đen... Như vậy có thể giúp con làm nên sự nghiệp vẻ vang sau này...
...Vừa đúng lúc ấy bọn trẻ gây ồn ào làm hắn thức giấc. Hắn tự nghĩ sao mình ngu qúa, nói dối không nên thân. Tưởng được khen, ai ngờ lãnh một bài học, còn làm buồn lòng người thầy khả kính nữa. Nhưng hắn tự an ủi, trong cái ngu cũng có cái hay. Nhờ vội vã và thiếu xót, hắn đã học lại được cái đạo làm người để lỡ sau này mả tổ tiên có đến ngày phát mà ngồi được vào một vị thế lãnh đạo nào đó thì chắc chắn hắn sẽ tránh được nhiều lỗi lầm đáng tiếc. Hắn thẫn thờ suy nghĩ rồi chép miệng tự nhủ: Dẫu sao cũng là một giấc mộng lành!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
Bản thông báo của cảnh sát đưa ra hôm Thứ Năm ngày 5 tháng 12/2019, cho biết cô bé mất tích tên Lara Nguyen, 12 tuổi, cư dân thị trấn Menda. Lần cuối cô bé được nhìn thấy là tại nhà cô bé này ở đường Coppice Street, khoảng 8 giờ sáng hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 12/2019.
Sài Gòn: Trong 11 tháng kiều hối đạt 4,3 tỷ USD, dự kiến cả năm 2019 dự kiến 5,3 tỷ USD, tăng trên 9% so với năm 2018. Kiều hối về đã giúp sản xuất kinh doanh, giải quyết khó khăn đời sống người thân, giải quyết việc làm, tạo điều kiện cho kinh tế Tp SG phát triển.
Do dự đoán thời tiết sẽ có 40-50% cơ hội mưa rào vào Thứ Bảy tới, 7 tháng 12 - ngày sự kiện ‘Winter in the Grove’, Thành phố sẽ dời sự kiện này đến ngày thứ Năm tuần sau, vào ngày 12 tháng 12, và chương trình sẽ bắt đầu lúc 5:00 giờ chiều đến 8:00 giờ tối
Tại nhà hàng Diamond 3, Westminster, Nam California, Tối thứ Sáu, ngày 29 tháng 11 năm 2019, Hội Đồng Hương Quảng Nam – Đà Nẵng (QNĐN) đã tổ chức buổi tiệc tri ân các mạnh thường quân và các ân nhân đã ïđóng góp cho chương trình cứu trợ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa Quảng Nam Đà Nẵng.
Hôm biểu tình 17/11, lãnh tụ trẻ Joshua Wong hô lớn khẩu hiệu "Hồng-kông là Bá-linh mới !" trước đông đảo dân Hồng-kông tụ tập tại Công trường Edimbourg trong khu phố doanh thương.
Chính phủ Trump đang thắt chặt các đòi hỏi làm việc đối với một số người nhận phiếu thực phẩm, một sự thay đổi dự kiến sẽ loại bỏ các lợi ích của Chương Trình Hỗ Trợ Dinh Dưỡng Bổ Sung (SNAP) cho 688.000 người lớn.
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Tư đã đột ngột bãi bỏ cuộc họp báo đã được lên lịch trình để kết thúc chuyến đi đầy tranh cãi tới Anh cho cuộc họp năm thứ 70 của Tổ Chức Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương gọi tắt là NATO.
Có 422.9 triệu khẩu súng đang lưu hành, khoảng 1.2 khẩu cho một người Mỹ, và 8.1 tỉ dây đạn được bán vào năm ngoái, chứng tỏ súng là phổ biến tại Mỹ, theo National Shooting Sports Foundation cho biết.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.