Hôm nay,  

Chạy Vào Internet

19/06/200000:00:00(Xem: 6376)
Đông Nam Á đang chạy đua ráo riết vào không gian ảo Internet, với ý thức minh bạch rằng đây là lĩnh vực còn tươi mới, còn nhiều cơ hội, và là chìa khóa thông tin để đưa cả nước cùng thăng tiến. Nhà nước Việt Nam đã tính toán thế nào về cuộc đua này" Đây chính là chỗ để những người quan tâm phải suy nghĩ, khi những cơ hội cho đất nước đang dần dần cạn đi chỉ vì một vài ông lãnh tụ già lụ khụ mụ mẫm.
Cũng có vài dấu hiệu lạc quan. Thí dụ, công ty nhu liệu FPT đang tung người ra hải ngoại để tìm ký các hợp đồng, trong đó văn phòng tại Hoa Kỳ được tạm thời đặt lưu động ở San Jose, theo tờ San Jose Mercury News tháng trước. Hay tin Thông Tấn Xã nhà nước tuần này loan tin tuyển chuyên viên điện toán để đưa đi xuất cảng ào ạt vào Singapore, không giới hạn người và thời lượng làm việc. Và người có lẽ lạc quan nhất là ông đại sứ Hoa Kỳ Pete Peterson, người mới tuyên bố tuần trước trong một hội nghị tổ chức bởi Hội Đồng Kinh Doanh Hoa Kỳ & ASEAN, và hội nghị này được phóng toàn bộ trên Internet. Ông Peterson nói, “Quý vị sẽ thấy Việt Nam trở thành một tay chơi trong tương lai gần.” Hà Nội sẽ hài lòng khi nghe khen như vậy, nhưng sự thật trong lời này chứa đựng bao nhiêu, khi mà ông Peterson chưa nặng lời với Hà Nội bao giờ"
Điều chúng ta lo lắng chính là ở chỗ: nhà nước CSVN nhìn Internet như một phương tiện để kiếm ngoại tệ, chứ không lấy Internet làm bệ phóng thăng tiến trí tuệ cho toàn dân để rồi từ đây cả nước sẽ tiến đồng bộ với đầy đủ thông tin được trang bị. Nghĩa là CSVN chỉ thấy cái lợi ngắn hạn để chạy theo, mà không dám hy sinh cho cái lợi dài hạn. Nghĩa là Hà Nội khẩn cấp đào tạo chuyên viên điện toán để đưa đi Mỹ ký hợp đồng và đưa đi Singapore làm thuê, mà không nghĩ gì tới việc tạo ra một hạ tầng cơ cấu cho mạng lưới Internet xài cho toàn dân.
Và trong cuộc đua vào Internet mà toàn bộ Đông Nam Á đang tham dự, cũng có thể hình dung y hệt như vua Quang Trung dạy võ cho lính. Nếu không dạy võ cho toàn quân, mà chỉ riêng dạy võ cho đội cận vệ ưu tú, thì không thể nào đi tới một chiến thắng Đống Đa được. Và nếu không phổ cập Internet cho toàn dân, mà cứ để riêng trang bị cho vài thành phần có tiền, thì không thể nào theo kịp các nước được. Số người dùng Internet tại VN hiện có khoảng 50,000 người (ước tính dựa theo con số vài tháng trước là 45,000 người). Tiền truy cập (access fee) vẫn tính theo từng phút. Đường dây nối còn quá chậm, hầu hết vẫn là tốc độ 28 Kbytes, chỉ trừ một mạng của VNN ở Hà Nội đã xài modem 56 KB. Máy điện toán vẫn còn đắt, một máy mới với các thiết bị đủ dùng tại nhà hay một văn phòng nhỏ bán khoảng 800 đô la - một tài sản lớn đối với hầu hết các gia đình VN. Vậy mà VN lại là một thành viên của ASEAN, khối 10 nước đang dốc toàn lực xung phong giành đất trên thị trường ảo này.

Hiện thời, Khối ASEAN đã thành lập một ban đặc nhiệm thương mại điện tử, chỉ huy bởi Roberto Romulo, chủ tịch của công ty thẻ tín dụng Phi Luật Tân Equitable CardNetwork Inc. và là một cựu Ngoại Trưởng Phi. Theo báo Asian Wall Street Journal, Singapore là nước dẫn đầu ASEAN trong việc đặt cơ sở hạ tầng cơ cấu và chính sách công cộng về thương mại điện tử, với Mã Lai chạy theo bén gót.
Chỉ cần thấy quan tâm này của nhà nước Singapore đối với dân, mới thấy chính phủ CSVN hiểm ác ra sao đối với dân tộc Việt: “Tất cả các căn nhà ở Singapore bây giờ đều đã được nối dây cáp quang fiber-optical.” Đó là lời của Steven Green, đại sứ Mỹ tại Singapore trong hội nghị về thương mại điện tử của Khối ASEAN.
Trong khi đó thì Việt Nam vẫn xài modem tốc độ 28 KB, hay may lắm thì 56 KB. Nghĩa là xe đạp mà đua với xe Mercedes. Mà không phải nhà nào cũng có, chỉ mới 50,000 dân trên 79 triệu dân.
Chưa hết. Chính phủ Singapore còn đặc biệt nâng đỡ các công ty Internet. Thí dụ, tháng 11.1999, Thị Trường Chứng Khoán Singapore đã sửa và nới ra một số luật để cho phép công ty MediaRing.com được vào danh sách liệt kê trên bảng. Đây là công ty đầu tiên thuần túy Internet, và chưa có lợi nhuận chút nào cả được vào bảng này. Chưa có lời, mặc dù hãng đang có tới 5 triệu người sử dụng từ 150 quốc gia khác nhau. Trong khi đó thì Hà Nội chỉ lo xuất khẩu chuyên viên để kiếm bạc cắc. Thế mới khó hiểu.
Và với những chính sách tương tự như vậy, Singapore đã qua mặt tất cả láng giềng, kể cả Hồng Kông, để thành trung tâm Internet Á Châu.
Việt Nam cần phải có chính sách mới về Internet, phải tạo cơ sở hạ tầng Internet để dễ dàng phổ cập toàn dân, phải hạ giá truy cập hoặc cho lấy giá bao nguyên tháng (miễn phí thì chắc Sở Bưu Điện CSVN không chịu), phải bán máy điện toán với giá rẻ, phải mở các lớp dạy miễn phí về cách sử dụng điện toán và Internet (hoặc dạy qua truyền hình)... và nhiều nữa.
Cuối cùng, hãy dẹp ngay bức tường lửa - điều cực kỳ quan trọng. Hà Nội phải thấy rằng lòng dân không hề muốn sử dụng bạo lực nữa, mà ai cũng muốn có hòa bình và góp sức xây dựng đất nước. Càng kết thân giữa người trong và ngoài nước qua Internet, thì làn sóng chống đối ở hải ngoại càng giảm. Những yêu cầu đấu tranh hầu hết đã giản lược chỉ còn vài điều: tự do tôn giáo, tự do báo chí, nhân quyền, tự do bầu cử. Đó là những điều trước sau gì Đảng CSVN cũng phải chấp nhận, vì đó là cách duy nhất để động viên được sức toàn dân phát triển đất nước. Còn cứ đóng cửa, thì tội này sẽ nặng tới muôn đời: làm cho dân cả nước ngu dốt, giữa một thời mà Bắc Hàn cũng tỉnh ngộ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Việt Báo vào chiều Chủ Nhật ngày 3 tháng 11 năm 2019 vừa qua, Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal, đã tổ chức cuộc triển lãm pho tượng Thương Tiếc, nhân dịp nầy ông Nguyễn Đạc Thành, Chủ Tịch Hội VAF cũng có mặt để tường trình một số tin tức chi tiết về việc trùng tu nghĩa trang Biên Hòa.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Sự phát triển của kỹ thuật điện toán và công nghệ thông tin đã và đang làm thay đổi một cách sâu sắc mọi mặt của xã hội hôm nay, đạo pháp cũng không nằm ngoại lệ.
Lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN biết sợ Tầu là nhục, nhưng còn hơn nghe dân để mất Đảng. Tư duy này đã rõ như ban ngày trong cách hành xử ngoại giao và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cả trên đất liền và biển đảo, trước áp lực của Trung Cộng, của các thế hệ lãnh đạo Việt Nam từ sau 1975.
Tại sao phải đợi đến 3 tiếng đồng hồ và phải có thỏa thuận bằng giấy tờ chứ không được nói miệng thì các cơ quan truyền thông mạng mới được đăng lại tin của báo giấy?
Xưa kia, việc đi ăn ở ngoài phạm vi gia đình là chuyện ít khi xảy ra. Món ăn được nấu nướng ở nhà với bàn tay khéo léo của người đàn bà quán xuyến. Lâu lâu, khi có việc gì đáng ghi nhớ như kỷ niệm ngày cưới, hoặc có chuyện vui muốn ăn mừng, thết đãi khách quý, đi chơi xa... thì gia đình mới rủ nhau đi ăn nhà hàng một lần để cùng chung vui.
Đã trở lại do sự yêu cầu của nhiều người, lễ hội 2019 sẽ lớn hơn và nhiều ánh sáng hơn
Tôi nhặt được cụm từ “Kho Trời đã khoá” trong truyện ngắn (Chân Dung Một Cô Gái Việt Nam) của Tâm Thanh. Người kể chuyện tên Diễm, sinh ra tại Na Uy, và làm việc như một thông dịch viên (on call) cho sở cảnh sát di trú tại thủ đô Oslo. Nhân vật chính tên Vân, bị bắt giữ về tội ăn cắp và nhập cư bấ́t hợp pháp.
Ngôi chùa đầu tiên mình thăm hôm Thứ Năm có tên là Takayama Betsuin Temple Trasure House.
Cách nay đúng 30 năm, Bức Tường Berlin "sụp đỗ" vào ngày thứ năm mùng 9 tháng 11 năm 1989. Biến cố này đã được nhiều nhân vật lãnh đạo Tây Phương - chẳng hạn như Cố Thủ Tướng Đức Kohl, Cựu Tổng Thống Ba Lan Walesa, Cựu Ngoại Trưởng Mỹ Clinton .... - đánh giá xem như biến cố quan trọng nhứt trong thế kỷ 20.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.