Hôm nay,  

Tin Vắn Thế Giới

18/11/200500:00:00(Xem: 6270)
- Xin Ăn Chay Để Khỏi Cúm Gà

Một thành viên của Hội Đối Xử Tử Tế Với Thú Vật (PETA) mặc trang phục như con gà và mang mặt nạ hơi ngạt, đi bộ giữa phố Singapore, cầm bảng kêu gọi mọi người ăn chay để khỏi bị dịch cúm gia cầm lây hôm 17-11-2005. Tuy cúm gà chưa tới Singapore, nhưng lệnh cảnh báo đã đưa ra sau khi vi khuẩn H5N1 giết ít nhất 64 ngừơi ở Á Châu từ 2003, với 2/3 ở Việt Nam.

- Chiến Dịch Mỗi Trẻ Em Một Điện Toán

Hai chuyên gia Mỹ trình bày máy điện toán xách tay kiểu mới chỉ có giá 100 Mỹ Kim trong Thượng Đỉnh Tin Học ở Kram, 10 km phía bắc Tunis, Tunisia hôm 16-11-2005. Máy điện toán giá rẻ này hy vọng sẽ cách mạng về cách giáo dục trẻ em toàn cầu. Để đạt mục đích này, một hội bất vụ lợi có tên One Laptop per Child (OLPC, Một Máy Laptop Cho Mỗi Em) đã thành lập.

- Trình Diễn Đặc Biệt Cho Trẻ Em

Chàng hề Barry Lubin của gánh xiếc Big Apple Circus trong vai “Bà Nội” dẫn em bé Ramiya Fields vào sàn diễn sau khi chọn em từ hàng ghế khán giả để làm màn 'Circus of the Senses,' hôm 16-11-2005 ở New York, trong các buổi trình diễn một năm một lần giành cho trẻ em mắt kém, tai kém. Sau buổi trình diễn, các em được phép rờ các diễn viên, thú vật... để cảm bằng tay.

- Đệ Nhất Phu Nhân Cali Thăm Trẻ Mồ Côi Hoa Lục

Đệ nhất phu nhân Maria Shriver của California xem một phim ngắn về trẻ mồ côi ở Trung Quốc với bé gái 8 tuổi Lin Guo Chu, đang chờ được nhận làm con nuôi khi bà thăm Nhà Thiếu Nhi Thượng Hải ở Thượng Hải hôm 17-11-2005. Phim này giới thiệu về Hội Nửa Khung Trời, cơ quan đã giúp 10,000 trẻ em trong các cơ sở ở Trung Quốc. Phu nhân và chồng là Thống Đốc Arnold Schwarzenegger đang viếng thăm Hoa Lục.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
NHA TRANG -- Luật sư Trần Vũ Hải và vợ là bà Ngô Tuyết Phương đã bị tòa án CSVN tại Nha Trang kết án mỗi người 12 tháng cải tạo không bị giam trong tù, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 15 tháng 11.
Westminster (Bình Sa)- - Hằng năm cứ vào ngày lễ Tạ Ơn “Nhóm Sưởi Ấm Con Tim” do cô Kimberly Hồng Nhung và phóng viên Đài Truyền Hình Phạm Khanh đều tổ chức đi phát mền và thức ăn cho những người vô gia cư trong mùa đông giá lạnh tại LA. Mission.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG
Căn nhà tịch mịch vô cùng, tiếng thạch sùng tặc lưỡi trên tường nghe như tiếng nhắc nhở vô hình vọng laị.
Thu là mùa riêng của thi nhơn hay còn của Cách mạng? Mùa Thu 1989, nhơn dân Cộng Hòa Dân chủ Đức đứng lên viết lịch sử dân tộc.
Bán nước với giá cắt cổ, hay giá rẻ mạt? Đó là chuyện Hà Nội mua “hớ” có phải không? Báo Tiền Phong kể chuyện nước sông Đuống bán giá khủng: Hà Nội 'hớ' khi chọn nhà đầu tư?
NEW YORK - Thị truờng chứng khóan ghi các chỉ số kỷ lục mới khi cổ phiếu y tế tăng trong không khí lạc quan về thỏa hiệp mậu dịch Mỹ-Hoa.
Xin quý thân hữu, bằng hữu và chiến hữu vui lòng đến với chúng tôi ngày mai thứ bẩy 16 tháng 11-2019. 9 giờ sáng tại hội trường Santa Clara County 70 W. Hedding San Jose.
Đọc Trí Quang Tự Truyện, chúng ta thấy tình Mẹ như là một hạnh nguyện Bồ Tát để Ôn thành bậc Cao Tăng. Mẹ là chất liệu yêu thương xây thành đài hoa rực rỡ để Ôn ngự tọa suốt một đời làm Thầy tu.
Thắm thoát đã trải qua năm mươi năm xa quê hương, xa thầy, xa bạn, xa chùa. Nhưng sáng sớm hôm qua, sau khi thức dậy, mở radio nghe tin buồn về Đại Lảo Hòa Thượng Trí Quang đã thu thần thị tịch một cách tự tại và Ngài đã để lại di chúc, tang lễ thật đơn giản, không nhận tràng hoa và phúng điếu.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.