Hôm nay,  

Ba Mươi Năm

06/07/200500:00:00(Xem: 6615)
Vậy mà ba chục năm rồi
Cồn xưa bãi cũ cuộc đời phù du
Ai về trong cõi sương mù
Ai ngồi với bóng âm u của chiều
Ai cười khi nắng đìu hiu
Ai đi lặng lẽ giữa nhiều vấn vương
Vòng quay con trốt nghiêng nghiêng
Bước chân thấm mệt cuối miền nhân gian
Chưa đi hết cuộc điêu tàn

Nắng nghiêng lối cũ chiều vàng hiên mai
Về đây ôn giấc mơ dài
Đếm sương trên lá đếm ngày trên đêm
Trang đời mở lại nhiều phen
Trên thanh xuân cũ lần tìm tương lai
Nâng ly rượu chảy bồi hồi
Cay con mắt nhặm nụ cười héo hon
Ai đi mơ cuộc vuông tròn
Ai về ngủ giữa hoàng hôn một mình

pnt

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.