Hôm nay,  

Lời Dạy Của Cổ Nhân

28/03/200500:00:00(Xem: 5801)
Hoàn Công là vua nước Tề, nổi tiếng minh quân nên nhiều người ngưỡng mộ. Một hôm, Hoàn Công thấy trong người mạnh khỏe, sảng khoái tận tâm can, bèn gọi Dương Chu là quan cận thần đến, mà phán rằng:
- Phàm đã là người, thì ai cũng phải trải qua… lão rồi chết. Ta! Một đời làm vua, nhưng không nỡ bỏ ngôi vua mà về tiên cảnh, thì phải làm sao"
Dương Chu lặng người đi mà suy nghĩ, rồi thận trọng thưa:
- Thần dẫu có dày công nghiên cứu bói bài hay tử vi, cũng chỉ trả lời cho bệ hạ được chừng hơn phân nửa. Chớ chẳng thể hơn! Bởi cái học mênh mông mần răng mà ôm hết!
Hoàn Công nghe Chu nói mát lạnh cả người. Sung sướng nói:
- Được chút nào mừng chút đó. Sao ngươi lại vội lo, để cái ưu bỗng biến thành cái khuyết"
Dương Chu nghe vậy liền thở ra một cái, như cất được gánh nặng ngàn cân. Khẳng khái đáp rằng:
- Trăm năm bia đá thì mòn, ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ. Nay bệ hạ muốn làm vua hoài hoài, thì chỉ có cách duy nhất là trở thành… bia miệng cho bàn dân nhắc tới - mà một khi được bàn dân nhắc tới - thì phải là vì vua tốt. Chừng ấy. Cho dẫu bệ hạ có thác đi - thì hình ảnh của bệ hạ - vẫn được bàn dân lê thứ truyền tụng từ đời này sang đời khác. Chết được hay sao"
Hoàn Công nghe qua bỗng mặt mày thất sắc. Hớt hãi nói rằng:
- Chết mà để tiếng thơm, sao bằng sống mà để tiếng… ác" Ta muốn sống để làm vua. Chớ nhắm mắt xuôi tay thì còn nước non gì đến nữa!
Dương Chu mặt cắt không còn hột máu, nên vội khấu đầu binh binh mấy cái, rồi sợ hãi tâu:
- Trường sinh bất tử! Thực ra chỉ có trong mộng tưởng mà thôi. Chớ cõi u mê mần răng mà có đặng!
Rồi chẳng dám nói thêm lời nào nữa cả. Mãi một lúc sau. Chợt nghe Hoài Công nhỏ giọng nói rằng:
- Muốn làm một vì vua tốt. Trẫm phải làm sao"
Dương Chu mừng rỡ đáp:
- Tu thân, bằng cách học đạo Thánh hiền, là bước thứ nhất. Tề gia, bằng cách nghe theo lời vợ, là bước thứ hai. Còn trị quốc và bình thiên hạ. Chỉ là kết quả của hai điều trên. Chớ chẳng khó khăn gì hết cả!
Hoàn Công bỗng thở hắt ra một cái, rồi chậm rãi nói:
- Tề gia có sẵn. Tu thân mới khó. Vậy muốn tu thân cho thập phần mau lẹ, thì phải làm sao"
Dương Chu liền đưa tay bóp đầu bóp trán một lúc, rồi cẩn trọng tâu rằng:
- Hạ thần sẽ tìm một nơi vắng vẻ. Chốn ngoại ô, để bệ hạ dễ dày công tu dưỡng.
Hoàn Công nghe vậy, liền trố mắt ra. Ngạc nhiên nói:
- Cả một cái hoàng cung này. Lẽ nào không có chỗ cho trẫm học đạo Thánh hiền hay chăng"
Dương Chu từ tốn đáp:
- Không phải là thiếu chỗ, nhưng học đạo Thánh hiền phải cần nơi thanh tịnh. Thiếu vắng bọn nịnh thần, thời trí óc mới như hừng đông buổi sáng. Mau lẹ nhập tâm, thì mới mong rút ngắn thời gian được.
Ít hôm sau. Dương Chu cùng Hoàn Công giả làm người câu cá, đi ra ngoại thành, đến bên bờ Dịch thủy, học đạo Thánh nhân. Cho dễ dàng thấu suốt. Chợt có người ngồi câu cá gần bên, nghe Hoàn Công ê a đọc… tam tòng tứ đức, bèn dừng… câu lại, hỏi:
- Chẳng hay ông đọc những câu gì thế"
Hoàn Công dương dương đáp:
- Tôi học những câu của Thánh nhân, để mong sống đàng hoàng. Không phải nuối tiếc trước giờ tôi… đứt bóng!
Người ấy cười cười nói:
- Thế Thánh nhân hiện nay còn sống không"
Hoàn Công lẹ miệng đáp:
- Chết sạch cả rồi!
Người ấy liền cười to một tiếng, rồi lớn tiếng nói:
- Thế thì những câu mà ông học. Chỉ là vật dư thừa của cổ nhân đấy thôi, thì kết quả thu vô chẳng ăn thua gì hết ráo.
Hoàn Công ngạc nhiên đến cùng cực, nhưng cũng ráng đè nén cõi tâm tư. Hấp tấp nói:
- Tôi đang học đạo Thánh hiền, mà ông cho rằng vô ích, là cớ làm sao"
Người ấy kéo cần câu lên, rồi thủng thẳng nói:
- Tôi đây cứ việc lấy chuyện câu cá ra mà suy xét. Khi đi câu, nếu không đủ sở hụi thì bị vợ la - mà dư quá - chẳng những bị la hơn mà còn phải mất công vác đi cho hàng xóm, thành thử tôi phải tùy vào ý của vợ tôi mà định liệu. Chớ không thể nói được với ai. Cái khéo ấy tự ên tôi làm, mình riêng tôi biết, mà tôi cũng không thể dạy được cho con tôi. Còn con tôi cũng không thể níu vô mà học đặng…
Rôài lặng người đi một chút, lại từ từ nói tiếp:
- Một vài năm nữa tôi trở thành… người xưa, thì cái khéo của tôi dẫu cháu con cũng khó lòng học được. Huống hồ ông vùi đầu học lời dạy của cổ nhân, mà cái hay của cổ nhân những tưởng cũng chạy theo về nơi chín suối. Thế thì những điều ông học. Quyết cho là đúng. Có chắc gì giúp đặng ở thời hiện tại không" Hay chỉ thôi thúc trí óc ông thêm mù thêm rối"
Đoạn, nhìn thẳng vào mắt của Hoàn Công. Mạnh dạn nói rằng:
- Độ ngọt của hai đầu cây mía còn không giống được nhau. Hà huống nghĩa cử xa xưa lấy đâu mà bắt chước!

Rồi bỏ cần xuống mà câu tiếp. Hoàn Công thấy vậy, mới tá hỏa tam tinh mà nhủ thầm trong dạ:
- Thằng này chỉ làm đến… dân đen, mà luận như vậy, thì so với những kẻ tự cho mình thông thái. Lẽ nào thua đặng hay sao"
Đoạn, ra hiệu cho Dương Chu đứng dậy, rồi đi dọc theo bờ sông nhìn dòng nước chảy, mà nghe bụng lao xao. Thể như ai lấy cây thương mà lụi vô vài cú vậy. Được đâu một đổi, lại dừng dưới tàn cây, mà nói với Chu rằng:
- Những điều thằng kia nói không phải là không có lý. Ngươi có thấy vậy không"
Dương Chu mặt mày xanh lét. Sợ hãi thưa:
- Hạ thần trí thì nông cạn. Óc thì hẹp hòi, nên không thể thấu những điều vời vợi bao la, thành thử có nghe cũng như nước đổ xuống sông. Chẳng ăn thua gì hết ráo!
Hoàn Công mặt nặng chình chịch. Mắt lộ vẻ ưu tư. Lo lắng nói:
- Ta muốn học đạo Thánh hiền, để lưu vào xanh sử, mà lạng quạng kiểu này. Trước là mất giờ hú hí với vợ con, sau chẳng khiến cho tha nhân đem ra mà bàn luận. Thiệt là vô lý!
Đoạn, dợm bước đến bờ sông, toan lấy chữ của Thánh nhân liệng ngay vào dòng nước bạc. Dương Chu thấy vậy, mới hốt hoảng tâu rằng:
- Lời của Thánh nhân. Cho dù không bổ bề ngang cũng nẩy sinh bề dọc. Sao bệ hạ lại bỏ đi"
Hoàn Công bực tức đáp:
- Học điều mà chẳng giúp gì được mình, thì còn quyến luyến làm chi nữa"
Dương Chu vội vàng nói:
-Lời dạy của cổ nhân. Cho dù có muôn màu muôn vẻ, cũng quy về một mối. Đó là cách cư xử ở đời - sao cho lúc chết đi - có nhiều người… phúng điếu. Nay bệ hạ chỉ vì đôi lời bàn luận, mà toan dẹp cái… cổ xưa đi, thì thiệt là không phải.
Rồi quay mặt nhìn xuống đất, nhỏ giọng nói rằng:
- Chi bằng bệ hạ đến gặp người câu cá một lần nữa, để hiểu thấu nhiều hơn. Chừng lúc đó có muốn… thả trôi sông cũng chẳng có gì đáng tiếc!
Hoàn Công gật đầu ưng chịu. Qua ngày sau, Hoàn Công ra bờ sông thấy người câu cá. Lòng mừng như mở hội. Hớn hở phang:
- Tối qua tôi không tài nào ngủ được, bởi lời của ông cứ văng vẳng bên tai, khiến mọi tin tưởng lâu nay bỗng bay vèo tuốt luốt.
Đoạn, lấy ra một chai rượu. Hai con khô, bày trên lá chuôái, rồi trịnh trọng nói rằng:
- Nhất tự vi sư, bán tự cũng vi sư. Huống chi ông đã vén mây mù giăng lối. Vậy một chén rượu này. Xin tỏ lòng ngưỡng mộ sâu xa. Quyết sẽ bước theo ông cho tới bờ tới bến.
Người ấy mĩm cười đáp:
- Người ta góp ý, mà biết phục thiện lắng nghe, là một điều hay. Đem rượu lại, để thay thế điều khuôn sáo bình thường, là hai điều hay. Người ta chê mà không giận, lại hớn hở vui cười, là ba điều hay. Với ba điều hay ấy. Ra ngoài thì thành đạt, về nhà thì vợ yêu. Thiệt là hết ý!
Rồi ngồi nhậu, trò chuyện rất là tương đắc. Được đâu vài tuần, Hoàn Công hắng giọng một cái để lấy hơi, rồi mới trải phơi điều gan ruột:
- Lời của Thánh nhân giúp người ta hướng về chân thiện mỹ. Nay một dạ bỏ đi, thì biết… mỹ ở đâu để bàn dân hướng tới"
Người ấy cười lớn đáp:
- Học là lấy ý chớ không phải giữ lời. Ông học lời mà không giữ ý, thì dẫu thuộc cuốn nọ tới cuốn kia, cũng chẳng ép phê gì hết cả!
Đoạn, chiêu một hớp rượu, rồi lấy một miếng khô bỏ vào miệng. Khẳng khái nói:
- Đọc sách cũng như xem người. Xem người mà cứ câu nệ vào đồ hiệu. Sắc. Danh, thì không bao giờ biết rõ được tình người, mà có khi lại bị người làm trò cười cho nữa. Học, mà cứ bo bo ở lời văn, thì chẳng bao giờ biết hết được ý sách, vì cái hay nhiều khi bút chẳng thể nào tả hết đặng. Ông đọc sách, mà tâm không lĩnh hội được cái ý ở ngoài câu nói của cổ nhân, thì trước là không thể tu thân. Sau chốn gia cang cũng tan tành xí quách…
Rồi ngừng một chút để thở, đoạn từ từ nói tiếp:
- Có nhiều lời dạy của cổ nhân. Chỉ đúng vào thời xưa - nhưng trớt quớt vào thời nay - thì cho dẫu có muốn thực hành lời dạy của cổ nhân, cũng phải coi chừng lắm vậy!
Hoàn Công há hốc miệng ra. Ngơ ngác nói:
- Điều ông vừa thốt. Có thiệt hay không"
Người ấy với tay mần thêm vài hớp rượu, rồi từ tốn đáp:
- Tỉ như thương con cho roi cho vọt, ghét con cho ngọt cho bùi. Câu này dứt khoát là không dùng được. Con mà cứ đè ra đánh, thì trước là đụng đến công nha. Sau đến tuổi răng long, thì chỉ còn cách cư trú ở… dưỡng lão trang cho vơi sầu cô lẽ.
Rồi thuyết cho một hồi. Hoàn Công nghe tới đâu rụng rời theo tới đó, bèn vớt vát một câu:
- Vậy trong ngàn ngàn lời dạy của cổ nhân. Chẳng lẽ hổng có lời nào mà… cổ kim đều đúng đặng hay sao"
Người ấy đáp:
- Có, nhưng chỉ một mà thôi!
Hoàn Công lặng người đi mà suy nghĩ, mãi vẫn không tìm được chút manh mối nào, bèn đưa hai tay lên như ra chiều tuyệt vọng. Người câu cá thấy vậy, mới chậm rãi nói rằng:
- Nhất vợ nhì trời! Cho dẫu trái đất này qua đi, thì lời dạy đó cũng không bao giờ sai trật!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
Bản thông báo của cảnh sát đưa ra hôm Thứ Năm ngày 5 tháng 12/2019, cho biết cô bé mất tích tên Lara Nguyen, 12 tuổi, cư dân thị trấn Menda. Lần cuối cô bé được nhìn thấy là tại nhà cô bé này ở đường Coppice Street, khoảng 8 giờ sáng hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 12/2019.
Sài Gòn: Trong 11 tháng kiều hối đạt 4,3 tỷ USD, dự kiến cả năm 2019 dự kiến 5,3 tỷ USD, tăng trên 9% so với năm 2018. Kiều hối về đã giúp sản xuất kinh doanh, giải quyết khó khăn đời sống người thân, giải quyết việc làm, tạo điều kiện cho kinh tế Tp SG phát triển.
Do dự đoán thời tiết sẽ có 40-50% cơ hội mưa rào vào Thứ Bảy tới, 7 tháng 12 - ngày sự kiện ‘Winter in the Grove’, Thành phố sẽ dời sự kiện này đến ngày thứ Năm tuần sau, vào ngày 12 tháng 12, và chương trình sẽ bắt đầu lúc 5:00 giờ chiều đến 8:00 giờ tối
Tại nhà hàng Diamond 3, Westminster, Nam California, Tối thứ Sáu, ngày 29 tháng 11 năm 2019, Hội Đồng Hương Quảng Nam – Đà Nẵng (QNĐN) đã tổ chức buổi tiệc tri ân các mạnh thường quân và các ân nhân đã ïđóng góp cho chương trình cứu trợ Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa Quảng Nam Đà Nẵng.
Hôm biểu tình 17/11, lãnh tụ trẻ Joshua Wong hô lớn khẩu hiệu "Hồng-kông là Bá-linh mới !" trước đông đảo dân Hồng-kông tụ tập tại Công trường Edimbourg trong khu phố doanh thương.
Chính phủ Trump đang thắt chặt các đòi hỏi làm việc đối với một số người nhận phiếu thực phẩm, một sự thay đổi dự kiến sẽ loại bỏ các lợi ích của Chương Trình Hỗ Trợ Dinh Dưỡng Bổ Sung (SNAP) cho 688.000 người lớn.
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Tư đã đột ngột bãi bỏ cuộc họp báo đã được lên lịch trình để kết thúc chuyến đi đầy tranh cãi tới Anh cho cuộc họp năm thứ 70 của Tổ Chức Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương gọi tắt là NATO.
Có 422.9 triệu khẩu súng đang lưu hành, khoảng 1.2 khẩu cho một người Mỹ, và 8.1 tỉ dây đạn được bán vào năm ngoái, chứng tỏ súng là phổ biến tại Mỹ, theo National Shooting Sports Foundation cho biết.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.