Hôm nay,  

Chịu Được Hay Sao?

04/04/200600:00:00(Xem: 6520)
Từ Cung, người huyện Hà Giang, tỉnh Hà Bắc, dạy học ở đất Ân. Gặp lúc nghỉ giữa học kỳ, mới khăn gói về Hà Giang để thăm mẹ cha đã bao ngày xa vắng. Lúc rời khỏi đất Ân. Chợt có một ông lão nhìn kỹ Cung, mà nói rằng:
- Có phải Từ tiên sinh đây chăng"
Từ Cung mĩm cười, đáp:
- Tai hạ chỉ làm nghề gõ đầu trẻ, nói rõ ra là mượn chữ Thánh hiền để làm kế… câu cơm, nên chữ tiên sinh ngàn lần không dám đón.
Ông lão bỗng khựng người đi một chút, rồi nhăn mặt nói rằng:
- Nhất tự vi sư, bán tự cũng vi sư. Thầy, một đời dùng chữ Thánh hiền để mưu cầu ích lợi cho người khác - thì một chữ tiên sinh nho nhỏ kia - thật không xứng với công thầy đó vậy!
Từ Cung. Hồi nào tới giờ được chứng kiến bao bài học. Lên đó rồi xuống đó, thậm chí lắm kẻ dùng lời hoa mỹ để đánh bóng tên tuổi lên - rồi hè nhau xô té- nên không tránh khỏi đôi phần nghi kỵ. Lại nữa, với ông lão này, thì từ nào tới giờ chưa hề nhậu nhẹt thân quen, lại càng chưa biết tên họ cùng nơi cư trú, nên nhộn nhạo tim gan, mà bảo dạ rằng:
- Dùng sức phục người là bá, dùng đức phục người là vương. Còn… lão này dùng lời để thu phục nhân tâm, thì không biết phải gọi cái gì đây nữa!
Bèn trù trừ một chút, rồi cẩn trọng nói:
- Tai hạ tài hèn sức mọn. Trên thì không quen chuyện cày cấy, dưới không thạo chuyện bán buôn, mà chỉ biết dùng lời của Thánh nhân để mưu sinh nơi cõi đời ô trọc. Chớ thật ra chưa thực hành được chút nào hết cả - thì cái chữ… tiên sinh - Suốt đời không dám!
Ông Lão nghe Từ Cung giải thích làm vậy, bèn lộ vẻ hân hoan. Thân thiết nói:
- Hết niên học này rồi. Sang năm thầy dạy ở đâu"
Từ Cung mau mắn đáp:
- Ăn cây nào rào cây ấy, mà phải rào kỹ kỹ để con cháu có trái mà xài hoài. Tai hạ định năm tới vẫn mần y như rứa.
Ông lão bèn đưa tay gãi đầu mấy cái, rồi chậm rãi nói:
- Tôi họ Thị, tên Kính Nghiệp, có đứa cháu gọi bằng cậu, cần tìm một vị minh sư. Vừa rồi tôi có hỏi hai người bạn thân lo về thi cử là Đông Quách và Tử Liêm, để xem ai là người dạy giỏi, thì cả hai đều hết lòng tấn cử thầy đây, nên tôi mạo muội ngỏ ý là vì duyên cớ đó.
Rồi nhìn thẳng vào mắt của Từ Cung. Tha thiết nói:
- Để chén cơm của thầy được… đầy đầy. Tôi nguyện trả gấp đôi cho tình thêm gắn bó.
Từ Cung biến đổi cả mặt mày. Thất sắc đáp:
- Chỉ vì lương bổng trả gấp đôi, mà quay mình xa chốn cũ. Lỡ học trò biết được, thì chẳng những tín nghĩa đã mất đi, mà nhân lễ trí cũng bay về phương khác.
Ông lão lắc đầu như không chịu, còn mạnh miệng nói:
- Giữ tín là bậc quân tử, nhưng từ đây đến sang năm, thầy vẫn đủ thời gian để sắp xếp cho nhiều thuận lợi. Còn trong lúc này, thầy vẫn cứ đất Ân mà ăn làm tới tới. Có đặng hay chăng"
Rồi trong lúc Từ Cung đang dùng dằng chưa quyết, ông lão bèn lần trong ruột tượng, lôi ra một nén vàng. Nhỏ giọng nói:
- Tiên sinh về thăm nhà, hẳn cha mẹ mừng lắm, mà một khi cha mẹ mừng, thì hay thiết đãi bà con, mà đã thiết đãi bà con, thì cần đến thứ này. Một chút lễ mọn làm tin, xin tiên sinh vui lòng dzớt lấy.
Từ Cung thấy vàng, mặt bỗng nghệch ra, mà nhủ thầm trong dạ:
- Nghèo mà hay giúp người là tiểu trượng phu. Giàu mà làm cho bà con biết mình giàu là đại trượng phu. Ta dẫu suốt đời cần kiệm, thì cũng khó mà có được cái… sáng sáng này. Lẽ nào ngoảnh mặt mà coi đặng hay sao"
Bèn gật đầu khứng chịu. Lúc ấy, ông lão mới tươi hẳn nét mặt, mà nói rằng:
- Nhà tôi cách đây mấy dặm đường. Tuy rằng chẳng phải quan nha, nhưng cách hai mươi dặm quanh đây người người đều biết. Lúc nào tiên sinh đến đây, cứ hỏi dân trong vùng. Bảo đảm sẽ đúng chỗ đến nơi. Ngon lành hết ý!
Cung gật đầu thông hiểu, rồi từ tạ lên đường. Hẹn năm tới sẽ hàn huyên tới bến. Lúc về đến nhà, Cung thấy cha đang cào lúa ở sân, còn mẹ lui cui nhặt sạn, bèn nhói cả tâm can, mà nói rằng:
- Thời buổi vi tính, mà cha mẹ còn động đậy chân tay, là cớ làm sao"
Từ ông nghe tiếng liền ngẩng mặt lên, thấy con. Buồn xo nói:
- Con về thăm cha mẹ, mà không có quà cáp đi theo, thì hiếu tử thâm sâu chắc là chưa thông suốt!
Cung chưa kịp nói gì. Chợt nghe mẹ ào ào lên tiếng:
- Con đi mần ăn ở đất Ân, mà thiếu… võng lọng về làng, thì thà suốt đời ở đó. Chẳng đặng hơn ư"
Cung nghe mẹ cha nói vậy. Chợt nhớ đến lời của lão ông. Lẩm bẩm nói rằng:
- Vàng bạc vĩnh viễn là câu nói lý lẽ. Thiệt là đúng lắm!
Đoạn, từ từ móc lạng vàng ra. Đặt vào tay mẹ, mà nói rằng:
- Quà nặng, vàng nhẹ, nhưng giá trị đã trăm phần khác biệt. Nay con dong ruỗi đường xa, mà khệ nệ vác quà, thì tránh đâu cho khỏi sự nhòm ngó của kẻ gian, rồi đi vào cửa tử. Trên thì không thuận buồm báo hiếu. Dưới thiếu đạo làm con - thì cho dẫu có thác vào giờ thiêng - cũng khó lòng siêu thoát.
Mẹ của Từ Cung, đang âu sầu là vậy. Chợt ánh vàng phản chiếu vô mắt, bèn mát tận tâm can. Hớn hở nói rằng:
- Thiệt là đứa con hiếu thảo. Phải vậy không ông"

Rồi bỏ hẳn ra hai chỉ thiết đãi bà con thân thuộc, khiến ai cũng khen tràn khen tới. Sau đó, lại bỏ ra ba chỉ nữa sắm sửa đồ đạc trong nhà, cùng hai chỉ làm cửa ngỏ cho bình tâm chắc cú. Cung lấy làm lạ, mới đực mặt ra, mà hỏi rằng:
- Nhà mình từ nào tới giờ không cần cửa ngỏ, mà vẫn sống hùng sống mạnh. Nay xảy ra chuyện này, là cớ làm sao"
Từ ông hùng tráng đáp:
- Con sắm đồ đạc trong nhà, thì người ta phải bước vô mới nhìn ngó thấy. Còn cửa ngỏ hàng rào, thì đứa trẻ lên ba cũng nhìn thấy được. Chân lý nằm ở chỗ đó. Con đã hiểu chưa"
Cung vẫn tối dạ chưa hiểu. Từ bà thấy vậy, mới nhẹ nhàng nói tiếp:
- Con làm ăn phát đạt, mà không hiển lộ ra ngoài, đến lúc gặp gỡ… tổ tiên. Mần răng ăn nói"
Năm sau. Cung nghĩ dạy ở đất Ân mà về nơi chốn mới. Lúc đến nhà họ Thị, thấy trên cửa lớn có gắn vành đồng khắc đầu thú, hiển nhiên là một nhà thế gia, bèn gọi cửa đứng chờ. Chưa đầy hai phút, chợt thấy Kính Nghiệp chạy ra. Khoan khoái nói:
- Mời vào! Mời vào! Đúng là hạn hán gặp mưa giông. Thiệt là quá đã!
Lúc an vị xong, bèn gọi đứa cháu khoảng mười ba mười bốn tuổi ra chào, rồi thủng thẳng nói:
- Chồng em gái tôi là Tưởng Nam Xuyên, trước làm quan chỉ huy sứ. Chỉ sinh được mình nó. Không đến nỗi đần độn, nhưng nuông chiều thái quá, đến nỗi chẳng coi ai ra cái gì hết cả. Nay được tiên sinh thương tình đến đây, ắt một tháng sẽ đi vào khuôn phép.
Từ Cung đực mặt ra mà suy tính. Mãi một lúc sau mới ấp úng nói rằng:
- Nhân tài. Thực ra chỉ có hai phần trăm là thiên phú, còn chín mươi tám phần kia thuôc về lòng nhẫn nại. Công tử quen được chiều chuộng, lại sống trong cảnh nhung lụa giàu sang. Chỉ e chín mươi tám phần kia chẳng bao giờ vươn tới!
Kính Nghiệp nghe vậy, bèn thở hắt ra một cái. Lo âu nói:
- Tiên sinh thực tài là vậy, mà không làm gì được, thì chẳng lẽ họ Tưởng đã lâm vào kiếp số. Chết tiệt hay sao"
Đoạn, mở mắt ra mà đợi, thì thấy Từ Cung chẳng nhúc nhích gì hết cả, bèn động mối tâm tư, buột miệng nói:
- Ông bà thân sinh của thầy thế nào" Có khỏe mạnh không"
Từ Cung, khi biết rõ ràng như vậy, thực lòng muốn bỏ đi, bởi dạy một đứa kiêu căng mần răng mà dạy được. Lại nữa, máu chảy ruột mềm. Cháu người ta dẫu xấu cũng là con của quan nha, thì không thể vì người dưng mà bán đứng cháu mình cho được, nhưng khi nghe lão ông hỏi đến cha mẹ của mình, bèn rúng động tâm can, bồi hồi suy xét: "Mình đã lấy của người ta một lạng vàng, lẽ nào làm ngơ không cứu" Thôi thì dù cứu nó mà phải tội, dẫu chết cũng bằng lòng. Vẫn hơn là dịu ngọt ở bờ môi, rồi gặp nan bay biến", bèn chậm rãi nói:
- Cảm tình tri ngộ. Xin hết dạ ra công, đặng đáp đền trong muôn một.
Kính Nghiệp nghe vậy, như vất được tảng đá ngàn cân, liền hối thúc gia nhân bày tiệc. Lạ một nỗi là người hầu cận, toàn đàn bà con gái. Thậm chí người cầm hồ rượu đứng hầu, cũng là một nữ tì tuổi chừng đôi tám, trông thật dễ thương, khiến Cung chưa uống đã men tình ngây ngất.
Tiệc tan, Kính Nghiệp sai người dọn phòng xong mới từ biệt ra về. Trời chưa sáng tỏ, đứa trẻ đã ở thư phòng ngồi đợi. Lúc ấy, Cung mới thức dậy, đã thấy nữ tì đến đưa khăn, bưng chậu lấy nước, đúng là đứa nữ tì hôm trước hầu rượu cho mình. Đã vậy mỗi ngày ba bữa ăn, cũng do nữ tì ấy hầu hạ, đến đêm cũng do nữ tì ấy dọn giường quét chiếu. Cung lấy làm lạ, hỏi:
- Từ ngày ta vào đây. Chỉ thấy nữ tì mà không thấy tiểu đồng, là cớ làm sao"
Nữ tì chỉ cười mà không nói, rồi lẹ làng trải chăn đệm, xong đi ra. Cung tức anh ách. Qua ngày mai lại hỏi nữa. Nữ tì đáp:
- Nhập gia tùy tục, nhập giang tùy khúc. Tiên sinh đến đây dạy, thì chỉ lo việc dạy. Chớ đừng để ý làm chi. Cho nhọc hồn mệt xác. Còn tiện thiếp là Ái Nô, người hầu của phu nhân. Bởi phu nhân quý trọng tiên sinh, sợ các đứa khác không phục vụ chu đáo, nên sai thiếp đến đây hầu hạ. Phu nhân còn nói: "Tưởng công tử mà nên người hữu dụng, thì tất cả bọn nữ tì như thiếp đây, sẽ được xóa nợ để về quê lấy chồng, cho thỏa lòng ao ước. Thiếp bồi hồi trộm nghĩ: Chỉ cần tiên sinh được tự tại an nhiên. Giúp đỡ việc sách đèn, thì mộng làm vợ tự bấy lâu, sẽ thành trong sớm tối..."
Cung nghe vậy, trong dạ bồi hồi. Cảm động nói:
- Thế thì ta phải cố gắng nhiều hơn mới được.
Song, trời không thuận lòng người, khiến Tưởng công tử không chịu học. Cung trách mắng thì phu nhân lại van xin. Nhiều lần như thế, Cung tỏ vẻ khó chịu, cau mày nói:
- Đã thả lỏng cho cháu lười biếng, lại xin xiếc lôi thôi. Ta thật không quen lối dạy tào lao như thế. E dứt... mẹ đi thôi!
Phu nhân sai nữ tì xin lỗi. Còn nhắn lại với Cung:
- Tiên sinh muốn đi thì cứ đi, nhưng lạng vàng phải... ở lại. Chớ không thể của với người đi một lần như thế!
Cung mặt mày đỏ rực. Tức giận nói: "Chỉ một lạng vàng, mà bị giam cầm vô một chỗ - thì so với lúc nghèo hèn - Hơn được hay sao""

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong thời gian gần đây, càng ngày càng có nhiều thông tin và hình ảnh cho thấy cuộc sống khó khăn của nông dân và ngư dân ở các tỉnh ĐBSCL, vì giữa mùa lũ mà đồng ruộng khô cạn và nhiều nơi đã bị nước biển xâm nhập.
Bạn cứ thử tưởng tượng đi: Tác giả qua Mỹ lúc mới 11 tuổi, đã lớn lên và thành đạt trong ngành y khoa ở quê người, nhưng có lẽ vì ‘đam mê thơ văn từ nhỏ’ như tác giả tâm tình, nên năm 1986 cũng đã xuất bản tập thơ ’Khi Bóng Chiều Rơi’, và bây giờ là một Tuyển Tập Truyện Ngắn & Thơ đầy tính tự sự và cảm xúc bằng ngôn ngữ của lời ca dao Mẹ.
The Guardian trong này 21/10 đã đưa ra những hình ảnh đáng buồn cho quân đội Mỹ tại bắc Syria. Họ đã phải rút quân trong sự la ó phản đối, và người dân còn ném thức ăn vào đoàn quân xa khoảng 100 chiếc của Hoa Kỳ.
Thời gian gần đây, “văn hóa đọc” dường như đã trở thành một mỹ từ thường xuyên được nhắc đến với nhiều bài viết rất tha thiết, rất nhiệt tình cổ xúy chuyện đọc sách giấy, nhất là đối với thế hệ trẻ hiện nay.
WESTMMISTER (VB) – Nhà văn Nhã Ca, chủ nhiệm sáng lập của nhật báo Việt Báo đã được đại gia đình Việt Báo và bạn hữu xa gần chúc mừng đại thọ 80 và tái bản phát hành Nhã Ca Hồi Ký và truyện dài Phượng Hoàng trong đêm Thơ Nhạc và Bạn Hữu rộn ràng tiếng cười và đầy ắp tình thân tại hội trường Việt Báo
Dưới cái nhìn của nhà nước Bắc Kinh, Hồng Kông kể như món đồ nằm sẵn trong túi, dù có biểu tình cỡ nào cũng khó tách rời.
Khoảng giữa tháng 10/2019, Samsung Display công bố kế hoạch đầu tư hơn 11 tỷ USD (13,100 tỷ won) vào hoạt động nghiên cứu phát triển và sản xuất tấm nền QD-OLED dành cho TV.
SEOUL - Đối thoại quốc phòng hàng năm giữa Trungh Cộng và Nam Hàn sắp tái tục sau 5 năm gián đoạn.
TAIPEI - Vào ngày 20/10, Đảo quốc Taiwan tuyên bố không chấp nhận kẻ giết người Chang Tong-kai nộp mình tại Đài Loan, và khẳng định thẩm quyền Hong Kong phải giải quyết mọi thủ tục pháp lý cần thiết trước khi.
BEIJING - Phát biểu tại hội thảo an ninh hàng năm gọi là Xiangshan Forum ngày 20/10, bộ trưởng quốc phòng Wei Fenghe đả kích Hoa Kỳ kích động cách mạng màu tại các nước bằng chiến lược tầm xa, để gây ảnh hưởng nội bộ các nước này, trong đó có Trung Cộng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.