Hôm nay,  

Về Trận Động Đất

19/10/200500:00:00(Xem: 8689)
- Trên mặt đất, về địa lý chánh trị Ấn Độ cùng Pakistan là hai nước chia rẽ nhau đến mức thù địch vì vấn đề Cachemire (tức Kashmir). Trong lòng đất, về cấu tạo địa chất, gần Cachemire, không xa với Afghanistan và Pakistan là một lằn nứt của thềm tiểu lục địa Ấn Độ, trung tâm điểm của trận động đất kinh hồn tán phá Pakistan một cách thảm khóc.

Đất nước ông bà Việt Nam có câu, "Thương cho roi cho vọt, Ghét cho ngọt cho bùi." Nếu tin như vậy thì sẽ thấy Mẹ Thiên Nhiên đã dùng quyền lực siêu nhiên của mình cho một trận đòn để dạy bảo hai anh em "con một nhà" Nhân Loại mà làm như "gà nhà bôi mặt đá nhau" trên mặt đất. Trận đòn để giúp hai nước suy nghĩ, ôm nhau mà khóc cho niềm đau, nỗi khổ của nhau, để từ đó cố mà hàn gắn địa lý chánh trị trên mặt đất sắp tan vỡ. Dưới thiện ý và tinh thần huynh đệ, trận động đất lớn nhứt lịch sử của Pakistan, là cơ hội làm lành với nhau.

Khác với những thiên tai tàn phá kinh khủng ở các nơi khác, trận động đất trong vùng Pakistan, Cachemire, A phú Hãn đến đúng lúc để can thiệp khi địa lý chiến lược trong vùng này rất mong manh hầu như sắp tan vỡ. Hậu quả chánh trị, và nỗ lực kết phối hợp cứu trợ có nhiều triệu chứng hàn gắn với nhau. Vùng Cachemire là vùng bị tàn phá nặng nhứt. Đó là một vùng mà hai nước Ấn Độ và Pakistan tranh giành bằng võ lực, máu đổ thịt rơi. Năm 2002, cuộc xung đột suýt thành chiến tranh nguyên tử. Và trước trận động đất, lúc nào cuộc xung đột vỏ tranh cũng có thể phát sanh; với hai ngón tay hai bên có thể gây chiến tranh nguyên tử giữa hai dân tộc anh em từng sống với nhau trên mặt đất của một tiểu lục địa Ấn độ nhưng trở thành tử thù với nhau.

Nhưng trận động đất bước đầu - và xin Mẹ Thiên Nhiên xui khiến và phù hộ - đã làm cho hai nước thù địch đối xử anh em lại với nhau. Sự việc Pakistan đồng ý chấp nhận sự cứu trợ của Ấn Độ là một dấu chỉ vô cùng khích lệ cho mối tình anh em cùng con một nhà của Mẹ Thiên Nhiên. Pakistan đồng ý cho máy bay quân đội Ấn độ vượt làn ranh chia cắt Cachemire một bên thuộc Ấn độ, một bên Pakistan. Nhu cầu cứu giúp những nạn nhân còn sống, và tìm kiếm người đã chết của dân tộc anh em là một hy vọng hòa bình đến với hai dân tộc anh em trong lúc hòa bình giữa hai nước sắp thành tuyệt vọng. Cuộc thương nghị hòa bình giữa Ấn Độ và Pakistan có thể tái diễn sau "trận đòn" mà Mẹ Thiên Nhiên đã dạy bảo về tội như "gà nhà bôi mặt đá nhau."

Trận đòn dạy bảo của Mẹ Thiên Nhiên đã hơn một lần có kết quả trên bán đảo Anatolie. Khi chưa có động đất, cuộc xung đột giữa hai nước Thổ Nhĩ Kỳ và Hy Lạp cũng căng thẳng lắm. Nhưng trận động đất mùa hè năm 1999 cũng đã làm cho hai nước xích lại gần nhau. Chính trận động đất ấy đã tạo cơ hội và điều kiện để hai nước tái tiếp lại cuộc thương thảo hòa bình và từ ấy coi mòi rất hữu ích. Từ đó và do đó trong thuật ngữ ngoại giao thế giới có thêm một thành ngữ, " ngoại giao động đất (diplomatie du séisme ) cũng như ngoại giao bóng bàn vậy.

Gần đây thiên tai Sóng Thần Tsunami cũng đem lại những hậu quả hòa giải có ý nghĩa -- vừa tích cực vừa tiêu cực. Việc tích cực cứu trợ của Nam Dương tạo điều kiện dàn xếp lại với quân nổi dậy đòi ly khai ở Aceh. Trái lại ở Sri Lanka, nhà cầm quyền ngăn trở không cho phân phát đồ cứu trợ cho quân nổi dậy Hổ Tamils. Phân tích cho thấy hai yếu tố chánh chi phối cơ hội làm lành. Về vật chất, nếu thiệt hại trầm trọng, nhu cầu sống còn của người dân sẽ cao lớn hơn nhu cầu chánh trị của nhà cầm quyền. Về tinh thần, lòng nhân đạo, và tánh liên đới giữa đồng loại cao hơn chánh trị quốc gia dân tộc. Sự tàn phá của trận động đất Pakistan- Cachemire quá nặng khiến người người dân nhứt là nhà cầm quyền thấy nhu cầu sống còn lớn mạnh hơn tính toán chánh trị.

Đây là một cơ hội bằng vàng, người yêu hòa bình không ai muốn để mất. Trong vùng Cachemire dưới quyền cai trị của Pakistan, những người Hồi Giáo chủ trương Thánh Chiến chiến đấu chống Ấn Độ, người dân ở đây bị tổn thất, thiệt hại nặng nề vì trận động đất. Nếu Ấn Độ -- đã được Pakistan đồng ý cho cứu trợ -- và cứu trợ hết mình, việc làm nhân đạo của Ấn Độ sẽ làm bớt đi ảnh hưởng của các tổ chức Hồi Giáo cực đoan chủ trương chống Ấn Độ. Nếu Ấn Độ không thực tình, các tổ chức cực đoan có lý do để gây thêm thù hằn với Ấn Độ và làm giảm ảnh hưởng của TT Pakistan là người mà Ấn Độ có thể thương lượng hòa bình với tư cách nhà cầm quyền với nhau.

Thế cờ không chỉ liên quan đến Ấn Độ và Pakistan, mà dính líu với nhiều nước rất xa trận động đất. Tận thủ đô Islamabad, New Delhi , và Washington. Đó là lý do chánh trị bên cạnh lý do nhân đạo, tại sao TT Bush vận dụng mọi phương tiện sẵn có trong vùng và điều động từ quốc nội Mỹ để cứu trợ trận động đất ở nơi cách nước Mỹ nửa vòng Trái Đất. Mức độ thiệt hại về nhân mạng chưa kiểm kê được. Cứ mỗi bản tin đầu buổi là con số lại tăng. Dưới đất, đá, gạch ở thị thành, xác người chưa móc lên hết được. Vùng xa xôi hẻo lánh, núi non hiễm trở chưa đến được.

Nhưng có điều có thể khẳng định lúc này, là các bộ lạc, bộ tộc sống theo vùng rừng núi biên giới hai nước Pakistan - Afghanistan, chắc chắn bị trận đông đất làm thiệt hại. Số phận của Ông Trùm khủng bố Bin Laden và tổ chức khủng bố Al Qarda của ông ta từ lâu sống bám vào dân trong vùng. Hẳn Bin Laden và quân khủng bố khó mà tổ chức cứu trợ người dân trong vùng đồi núi hẻo lành này, đã nuôi và bao che Ông ta. Nếu Bạch Cung và Ngũ Giác Đài Mỹ cho phương tiện chiến tranh hiện đại của Mỹ, người quân nhân Mỹ được huấn luyện tinh nhuệ nhứt hoàn cầu, chở đồ cứu trợ đến với dân trong vùng này. Thay vì làm công tác hành quân, thì làm công tác dân vận, thì cái nhìn người dân đối với Mỹ sẽ phần nào thay đổi. Nhân đạo hơn, tử tế hơn, khác với tuyên truyền của Bin Laden và đồng đảng đã từ lâu ăn bám vào dân ở đây, mà chẳng giúp được gì cho dân trong cơn hoạn nạn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2016 ông Trump bị bà Clinton dẫn trước 3 triệu phiếu dân bầu nhưng rồi đắc cử Tổng Thống, lý do vì Hoa Kỳ chọn Tổng Thống theo cử tri đoàn (electoral votes) thay vì lá phiếu phổ thông (popular votes).
Nếu gọi văn hoá là tất cả những gì thể hiện sự hiện hữu của con người trên trái đất nầy thì tình huynh đệ chi binh cũng là một đặc điểm của nền văn hoá Việt Nam nói chung và của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà uy dũng nói riêng.
Kể từ khi HD 8 bắt đầu xâm nhập vào thềm lục địa Việt nam, Đảng Cộng Sản Việt nam không có một động thái gì để bảo vệ lãnh hải, ngoại trừ mãi tới 15 ngày sau (ngày 18 tháng 7) mới có lời tuyên bố của phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao lên tiếng việc TC xâm nhập khu Đặc Quyền Kinh Tế và Thềm Lục địa VN, và phải mãi tới ngày 15 tháng 10, Phó Thủ Tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại Giao VC, Phạm đình Minh tuyên bố tại Hội Nghị ASEAN tổ chức tại Đà lạt tố cáo hành vi đơn phương của TC xâm phạm chủ quyền của Việt nam.
Tôi nhận được tập thơ “Ngôn Ngữ Xanh” của nữ thi sĩ Nguyễn Thị Khánh Minh tặng vào những ngày lập thu đầu tháng mười. Khi nhìn tên tập thơ, tôi nghĩ ngay đến nỗi niềm hoài vọng của tác giả.
Chiều Thứ Sáu ngày 8 tháng 11/2019, mình hành hương chùa Kim Các Tự, ngôi chùa quen thuộc với người học văn ở Sài Gòn thời xa xưa.
Dân chủ phải là thể chế chánh trị. Nhưng Dân chủ nào ? Hai chế độ không giống ai, Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam, và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của Việt Cộng Hà nội, đều (cả hai) rêu rao tuyên bố có chế độ Dân Chủ. Thế nhưng trong thực tế, sau 70 năm cầm quyền Miền Bắc, và trên 40 năm cầm quyền cả nước Việt Nam, ai ai cũng biết chế độ quản trị Việt Nam của độc đảng Cộng Sản là một chế độ Độc Tài.
So với Vạn Lý Trường Thành thì Bức Tường Bá Linh chỉ như một thứ mô hình để trưng bầy, coi chơi cho vui mắt thôi. Tuy thế, số nạn nhân của Berlin Wall (cũng như lực lượng phòng thủ hùng hậu của nó) cũng đã để lại một những dấu ấn khó phai trong lịch sử cận đại.
Tai buổi lễ khai mạc kỳ họp Quốc Hội hôm 21-10-2019, với nhận định tình hình Biển Đông đang diễn biến phức tạp và bất lợi, ông Nguyễn Xuân Phúc,Thủ tướng VNCS phát biểu: Viêt Nam sẽ không bao giờ nhân nhượng về Độc lập và Chủ quyền.
Năm nay ngày Cựu Chiến Binh Mỹ nhằm Thứ Hai ngày 11 tháng 11, năm 2019.
Những chuyên viên chất nổ (EOD) thuộc binh chủng bộ binh phàn nàn: nhân sự giảm, trong khi nhiệm vụ bảo vệ tổng thống Trump và những viên chức chính phủ khác tăng, khiến họ cảm thấy bị quá tải, và không được huấn luyện đúng mức cho công việc nguy hiểm này.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.