Hôm nay,  

Sức Mạnh Của Chính Nghĩa

14/03/200500:00:00(Xem: 6425)
LTS: Trong những năm cuối của thế kỷ 20, và đầu thế kỷ 21, CSVN đã tận dụng tối đa sức mạnh tiền của, thế lực ngoại giao, cùng mạng lưới nằm vùng, và một số trí thức, chính trị gia thân cộng tại Úc, bí mật vận động thực hiện hàng loạt những âm mưu nhằm bất ngờ đưa chương trình tuyên truyền VTV-4 của CSVN vô đài truyền hình SBS. Sau nhiều năm tháng âm thầm cấu kết, bí mật hoạt động, cuối cùng, vào đầu tháng 10/2003, đài SBS đột ngột cho công bố quyết định, bắt đầu chiếu chương trình VTV-4 của CSVN kể từ ngày 6/10/2003. Quyết định này đã được Ban Giám Đốc SBS công bố mà không hề tham khảo với Ban Chấp Hành CĐNVTD/UC, mặc dù trước đó, Ban Giám Đốc SBS đã hứa sẽ thực hiện điều này trên giấy trắng mực đen. Sau đó, trong thời gian hai tháng đấu tranh làm rung chuyển cả thế giới, với sự lãnh đạo tài tình của BCHCĐNVTD /UC, với sự đoàn kết chặt chẽ của người Việt tự do tại Úc, cùng sự hậu thuẫn vô cùng to lớn của chính giới Úc, truyền thông báo chí Úc, nghiệp đoàn Úc,... cuối cùng, cộng đồng người Việt tự do tại Úc đã chiến thắng, và chương trình tuyên truyền VTV-4 của CSVN đã bị ban giám đốc SBS phải quyết định khâm liệm vĩnh viễn. Chiến thắng VTV-4 là một chiến thắng lịch sử, có tầm vóc quốc tế trên nhiều phương diện, mà cho đến nay, vì nhiều lý do, chúng ta vẫn chưa khai thác đầy đủ, nên nhiều âm mưu của CS vẫn chưa thể phanh phui; nhiều yếu tố bí mật dẫn tới chiến thắng vẫn chưa được đưa ra ánh sáng, nhiều bài học đấu tranh quan trọng vẫn chưa được rút tỉa... Để qúy độc giả có thể phần nào hiểu rõ những nguyên nhân dẫn đến chiến thắng lịch sử VTV-4 cách đây hơn một năm, sau đây SGT trân xin trọng giới thiệu tiếp bài viết "Sức Mạnh Chính Nghĩa" của BS Nguyễn Mạnh Tiến, Chủ tịch CĐNVTD/LBUC, trích từ cuốn "Sức Mạnh Đấu Tranh" do CĐNVTD/UC xuất bản, và hiện được bán tại các tiểu bang và lãnh thổ trên toàn nước Úc.

*

(Tiếp theo...)

Cuộc phỏng vấn Với Alan Jones

Sáng ngày Thứ Ba 28/10, tôi dậy từ 5 giờ sáng, pha ly cà phê đen ngồi uống một mình. Nhìn ra ngoài, trời vần vũ mây mù, mưa rả rích. Tôi rất lo vì với thời tiết xấu như thế này, số người tham dự biểu tình có thể sẽ không đông như mong muốn. Vợ tôi bảo tôi: “Anh cầu nguyện đi, Trời Phật không nỡ phụ lòng mình đâu!”, rồi nàng lên lầu thắp hương khấn Phật và xin tổ tiên phù hộ.
Lúc hơn 7 giờ sáng, Alan Jones của đài phát thanh 2UE gọi điện thoại nói chuyện với tôi, phát trực tiếp đến thính giả. Cuộc phỏng vấn này rất quan trọng, vì Alan Jones là một ký giả truyền thanh rất nổi tiếng và rất có ảnh hưởng đối với thính giả cũng như với chính giới. Tôi nghe đồn là mỗi buổi sáng, Thủ Tướng John Howard đều nghe chương trình của Alan Jones trong khi tập thể dục và ăn điểm tâm.
Tưởng cũng nên nói qua về chuyện vận động để ông Alan Jones mời lên tiếng trong chương trình phát thanh buổi sáng nổi tiếng vào bậc nhất Úc châu này. Tôi đã tìm hiểu và biết rằng Alan Jones là một trong những người không đồng ý với lý do hiện diện của hệ thống truyền thông phục vụ các CĐ sắc tộc SBS. Ông ta không hẳn là một người kỳ thị, nhưng luận cứ của ông chống lại việc tài trợ của chính phủ cho SBS là khi người thuộc các sắc tộc đã nhập cư vào Úc thì phải học tiếng Anh và được đối xử như những người Úc bình thường. Nếu một CĐ sắc tộc muốn có đài phát thanh hoặc truyền hình nói ngôn ngữ của họ thì phải tự động tìm phương tiện mà thực hiện lấy để phục vụ cho nhu cầu riêng của chính họ. Theo ông, chính phủ Úc không có bổn phận phải tài trợ cho một cơ quan truyền thông mà chức năng chỉ để phục vụ cho các CĐ sắc tộc, mà nên dùng tiền đó làm những việc khác ích lợi hơn cho cộng đồng Úc nói chung. Biết quan điểm của Alan Jones là thế, cho nên lôi kéo ông ta vào cuộc chiến chống SBS-TV cũng có những cái nguy hiểm của nó, vì biết đâu ông ta lại chẳng nhân cơ hội này mà lái cuộc phỏng vấn đi về một hướng khác ngược hẳn với ý định của mình"
Nhưng vì tầm ảnh hưởng của chương trình Alan Jones rất lớn, tôi quyết định chấp nhận rủi ro, nhất định tìm cách thuyết phục ông Jones phỏng vấn tôi trên 2UE. Vào giữa tháng 10, tôi gửi riêng cho ông ta một email "kể tội" SBS-TV, mà hai tội lớn nhất tôi nhấn mạnh là tội ngạo mạn đối với một cộng đồng thiểu số và tội phí phạm tiền đóng thuế của dân chúng để chiếu một chương trình tuyên truyền cho một chế độ độc tài ngoại quốc mà không ai muốn xem. Tôi kêu gọi một ký giả có tiếng tăm và hay bênh vực kẻ yếu như ông hãy giúp chúng tôi đưa "chuyện bất bằng" này ra trước công luận. Chiến thuật này đã tỏ ra hiệu quả: vài ngày sau, cô thư ký của ông Jones điện thoại cho tôi để dàn xếp cuộc phỏng vấn sáng nay!
Như những lần phỏng vấn phát thanh khác, tôi cố gắng gói gọn trong vài phút những lý do khiến việc chiếu VTV4 gây phẫn nộ trong người Việt, thái độ ngạo mạn của SBS-TV cùng những xáo trộn xã hội và tổn thương tâm thần mà VTV4 đã gây ra cho nhiều người Việt. Cũng như Mike Carlton, Alan Jones đã tỏ ra thấu hiểu và thông cảm với sự đau đớn bực bội của người Việt gây ra bởi việc chiếu VTV4, và nặng lời chỉ trích hành động vô lý và ngang ngược của SBS-TV. Kết thúc cuộc phỏng vấn, ông nói với tôi: "Ông nhớ liên lạc thường xuyên và cho chúng tôi biết diễn tiến cuộc tranh đấu của các ông. Tôi tin rằng nhiều người Úc sẽ ủng hộ cuộc tranh đấu này, vì các ông có lẽ phải." Sau này kiểm chứng lại, tôi biết rằng đã có rất nhiều người Úc nghe chương trình phát thanh ngày hôm ấy, và qua đó có cơ hội hiểu rõ vấn đề cùng lý do tại sao CĐ người Việt lại chống việc chiếu VTV4 trên World Watch.

Cuộc biểu tình đầu tiên ở Sydney

Trời vẫn tiếp tục mưa rả rích. Lòng nóng như lửa đốt, tôi gọi điện thoại cho anh Dzũng, Phó CT Nội Vụ của CĐ/NSW để hỏi thăm thời tiết ở vùng Cabramatta. Anh cho biết là trời cũng đang mưa lâm râm. Gọi xuống Bankstown, tình hình cũng thế. Tôi dặn vợ tôi đưa 3 đứa con đi sau vì chúng nhất định xin nghỉ học để đi tham dự biểu tình cùng bố, rồi ra khỏi nhà lúc 7 giờ rưỡi. Lái xe lên đậu ở Cabramatta, tôi dùng xe lửa đến Artarmon thay vì đi thẳng, để đích thân quan sát cách thức tổ chức hướng dẫn vận chuyển cho đồng bào xem có hiệu quả hay không, từ đó rút kinh nghiệm cho những lần sau trong trường hợp cần phải biểu tình nữa.
Tại ga xe lửa Cabramatta, tôi gặp các cô Tâm, Thảo và các bạn khác, đang bận rộn hướng dẫn đồng hương, lúc bấy giờ tụ tập khá đông trên sân ga. Theo qui định, mỗi chuyến xe lửa sẽ có một số anh em trong Ban Tổ Chức đi cùng với đồng hương để dẫn đường. Tôi cũng được báo là một số đồng hương già yếu hoặc có con nhỏ đã được đưa đến trước cửa thư viện Cabramatta để đi xe bus do đài Vietnam Sydney Radio quyên góp tổ chức. Như vậy, việc tổ chức tại đây diễn tiến khá tốt đẹp.
Gọi điện thoại hỏi thăm tình hình ở Bankstown, thì anh em cho biết cũng rất khả quan: đồng bào đến đông nhưng trật tự. Anh em kể những nghĩa cử cảm động của một số đồng hương đã tự nguyện mua hàng mấy chục vé xe lửa, phát cho các đồng hương khác; một số chủ hãng may đã đóng cửa, cho thợ nghỉ vẫn ăn lương để đi tham dự biểu tình. Một điểm lạc quan nữa là trời bây giờ đã ngưng mưa, tuy vẫn còn âm u vì mây mù.
Yên trí, tôi lên xe lửa cùng với một số đồng hương, đến ga Central. Trên đường đi, tôi nhận được điện thoại của các anh em ở những ga xe lửa khác nhau báo cho biết là mọi sự diễn tiến xuông xẻ, đồng bào được hướng dẫn chu đáo ở các nơi. Vừa xuống Central, tôi gặp ngay anh Hiệp và anh Đức, phụ trách hướng dẫn đồng hương từ các ga địa phương đến Platform số 7 để đi đến ga St Leonards (ga xe lửa gần Artarmon, nơi có trụ sở SBS), tay cầm một lá cờ VN và một tấm biểu ngữ để đồng bào dễ nhận dạng. Các anh cho biết là từ sáng sớm đến giờ đã có rất nhiều đồng hương đi xe lửa xuống ga này để chuyển qua xe đi Artarmon. Vừa xuống ga St Leonards, tôi gặp chú Thạnh, phụ trách phần hướng dẫn đồng hương đi bộ hoặc lên xe bus từ nhà ga đến trụ sở SBS cách đó độ nửa cây số. Chú Thạnh cho biết là từ sáng đến giờ đã có "đông đồng bào lắm, cả ngàn người...". Tôi bán tín bán nghi, hối hả bước ra khỏi nhà ga, đi bộ về hướng tổng đài SBS.


Đến cách SBS khoảng hai con đường, tôi đứng khựng lại, sững sờ trước một cảnh tượng bất ngờ: một rừng cờ vàng ba sọc đỏ, một rừng bong bóng vàng phất phới tung bay rợp trời. Từ xa nhìn đến chỉ thấy một màu vàng rực rỡ choáng ngợp, tai vang vọng tiếng hò reo long trời lở đất. Trong một khoảnh khắc, mắt tôi thoáng mờ đi vì xúc động, lòng bồi hồi rưng rưng trước khí thế dũng mãnh và con số không ngờ của đám đông. Vì trong thời gian sửa soạn biểu tình, khi anh Trần Nhân, Điều hợp viên của Văn Phòng CĐ liên lạc với Cảnh sát địa phương, họ muốn chúng ta cho họ biết con số phỏng chừng của đoàn biểu tình để họ cụ bị sẵn nhân sự và phương tiện giữ trật tự. Từ trạm Cảnh sát, Nhân điện thoại hỏi ý kiến tôi. Hai anh em bàn thảo và quyết định cho cảnh sát con số phỏng chừng là "hơn một ngàn người" vì hai lý do, thứ nhất là chúng tôi không thể nào có sự lượng định chính xác về con số vào thời điểm đó; thứ hai là nếu cho con số lớn hơn, Cảnh sát có thể sẽ đòi hỏi nhiều điều kiện rắc rối hơn về mặt tổ chức (thí dụ như phải có nhiều portaloos hơn, an ninh nội bộ phải chặt chẽ hơn...), gây thêm khó khăn cho mình. Lúc bấy giờ, tôi cứ nghĩ rằng có được 1, 2 ngàn người là đã thành công lắm rồi, và không bao giờ ngờ được rằng sự hưởng ứng của đồng hương lại nhiệt tình và đông đảo đến như vậy!
Đang lăng xăng trên bục xi-măng chạy dài theo mặt tiền của SBS được dùng làm sân khấu giúp anh em xếp đặt mọi thứ, thì một nhân viên của SBS đến tiếp xúc với tôi, cho biết là Ban Giám Đốc SBS muốn gặp phái đoàn đaị diện CĐ vào lúc 11 giờ 15 để trao đổi quan điểm. Tôi yêu cầu họ thay đổi giờ họp trễ hơn, nhưng không được vì ông Nigel Milan có việc bận phải đi vào lúc 12 giờ. Tôi mời đại diện các Ban Chấp Hành CĐ có mặt, gồm anh Trung (Liên bang), anh Hùng (Vic), anh Việt (Qld), anh Lộc (SA), anh Công (ACT), chị Thủy (Wollongong), kéo nhau ra một góc để bàn thảo. Chúng tôi quyết định là tất cả sẽ tham dự cuộc gặp gỡ với Ban Giám Đốc SBS. Tôi chạy vội ra ngoài tìm anh Dzũng, dặn dò anh cùng anh Hậu, BS Nguyễn Đỗ Thanh Phong (Phó CT Ngoại Vụ CĐ Liên bang), anh Phan Đông Bích và anh Nguyễn Hoàng Thanh Tâm (hai xướng ngôn viên chính thức) điều khiển cuộc biểu tình trong khi chúng tôi bận họp.
Chờ một lát trong phòng đợi bên trong SBS thì ông Nigel Milan, Tổng Giám Đốc SBS cùng Shaun Brown Trưởng Nhiệm SBS-TV và ông Lưu Tường Quang Trưởng Nhiệm SBS Radio từ trong đi ra, bắt tay chào từng người một. Milan tươi cười nhưng có vẻ hơi gượng gạo, còn Brown thì mặt lạnh như tiền, thái độ của y lộ rõ vẻ khó chịu. Chúng tôi luân phiên nhau trình bày quan điểm của CĐ, nói rõ sự bất mãn trước thái độ ngang ngược, nuốt lời hứa, coi thường CĐ qua việc đơn phương cho chiếu chương trình tuyên truyền của CSVN. Milan và Brown đều chối là không biết sự hiện diện của lá thư Cavanagh viết cho ông Trung hồi tháng 3/2002, và ngỏ ý xin lỗi CĐ vì điều "sơ sót" đó. Tôi đặc biệt chú ý đến thái độ "bán cái" của ông Milan, hai ba lần đổ lỗi cho Brown.
Trong buổi nói chuyện hôm đó, phần chị Thủy nói về những đau đớn của cá nhân chị đã phải trải qua trên đường vượt thoát chế độ CSVN đã tạo nhiều xúc động. Khi chị khóc và nói "How do we answer to people who died, to the families who lost their loved ones...", tôi thấy rõ Milan chớp chớp mắt vì xúc động, còn mặt Brown thì tái nhợt.
Chúng tôi lấy lý do SBS đã bội ước với CĐ để đòi họ phải ngưng ngay VTV4 trong khi chờ đợi việc tái tục tiến trình tham khảo. Shaun Brown nhất định không đồng ý, nói rằng VTV4 mới bắt đầu có vài tuần, nên còn quá sớm để có thể đánh giá được sự hưởng ứng của khán thính giả đối với VTV4 và quyết định việc ngưng hay tiếp tục chiếu nó. Không khí trở nên căng thẳng. Milan nói với CĐ rằng SBS có một cơ quan tư vấn đứng cạnh, tên là Community Advisory Committee (gọi tắt là CAC, tạm dịch là Ủy ban Tư Vấn Cộng Đồng), có nhiệm vụ cho SBS ý kiến khi hữu sự. Ông ta nói sẵn sàng mời CĐ người Việt đến trình bày vấn đề VTV4 trước Ủy Ban này trong phiên họp thường kỳ của họ vào đầu tháng 12, để họ lắng nghe và cho Ban Giám Đốc SBS ý kiến. Phía CĐ không đồng ý, cho rằng thời gian chờ đợi hơn một tháng là quá lâu, vì "còn chiếu VTV4 ngày nào, người Việt trong CĐ còn đau đớn, còn nhục nhã ngày ấy". Sau cùng, ông Milan nhượng bộ, và đồng ý sẽ dàn xếp để triệu tập phiên họp của CAC sớm hơn để CĐ có thể tham dự. Vài ngày sau, SBS báo cho CĐ biết là phiên họp của CAC đã được dời lại sớm hơn 2 tuần, tức là vào ngày Thứ Hai 17/11, và chúng tôi quyết định nhận lời mời đến dự phiên họp đó.
Cuộc gặp gỡ với Ban Giám Đốc SBS kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Trở ra ngoài thì đã quá 12 giờ trưa, tôi thay mặt cho phái đoàn của CĐ tường trình cùng đồng bào diễn tiến buổi họp. Tiếng hô đả đảo SBS-TV rền vang, tất cả đồng bào đều bừng bừng khí thế, nhất định sẽ tiếp tục đấu tranh cho đến cùng. Đặc biệt trong cuộc biểu tình này đã có sự tham dự và phát biểu của đại diện tất cả các tôn giáo chính: Thượng Tọa Thích Quảng Ba thuộc Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất Hải Ngoại Úc Châu-Tân Tây Lan, Linh Mục Chu Văn Chi đại diện Công Giáo VN tại NSW, ông Nguyễn Văn Bán Chủ tịch Hội Đồng Cao Đài Giáo, ông Nguyễn Văn Paul thuộc Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo tại Úc Châu. Các vị Chủ tịch CĐ Liên bang và các TB, hai bạn Hương Thảo và Anh Quân đại diện giới trẻ đã phát biểu trước đám đông, tất cả đều biểu lộ sự bất bình đối với hành động sai trái của SBS-TV, và nêu cao quyết tâm tranh đấu. Về phía các vị dân cử có Dân biểu LB Michael Hatton, Nghị sĩ tiểu bang NSW Peter Wong cũng lên diễn đàn bày tỏ sự ủng hộ của họ đối với cuộc tranh đấu của CĐ.
Cũng trong thời gian biểu tình, nhiều lúc tôi đã phải ra một chỗ tương đối khuất để trả lời những cuộc phỏng vấn qua điện thoại của nhiều đài phát thanh Úc. Tôi rất mừng vì như vậy là cuộc tranh đấu của CĐ người Việt đã có tiếng vang trong cộng đồng Úc nói chung, và những dịp như thế này là cơ hội tốt để trình bày vấn đề của mình, tranh thủ thêm sự ủng hộ của quần chúng Úc.
Cuộc biểu tình lần đầu này, theo ước tính của cảnh sát thì có khoảng hơn 3000 người tham dự biểu tình, nhưng con số người thực sự phải đến 5, 6 ngàn người, bằng chứng là hơn 3 ngàn lá cờ cầm tay do đài VNUC và mấy ngàn quả bong bóng do đài 2VNR thực hiện đã hết vèo, khiến không còn cờ và bong bóng để phát cho rất nhiều người trong đoàn biểu tình đến muộn.
Vào lúc 2 giờ trưa, tôi lên micro tuyên bố chấm dứt cuộc biểu tình, ca ngợi tinh thần của đồng hương tham dự, đặc biệt là tinh thần kỷ luật và giữ gìn trật tự khiến không hề có sự kiện đáng tiếc nào xẩy ra. Tôi cũng nhắc nhở mọi người phải chuẩn bị tâm tư để trường kỳ tranh đấu, bởi trận đánh sinh tử của chúng ta chỉ mới bắt đầu, còn lâu dài và sẽ còn gặp nhiều khó khăn. Sau cùng, tôi kêu gọi đồng hương hãy giúp Ban Tổ Chức lượm sạch tất cả rác rưởi tại khu vực biểu tình để chứng tỏ tinh thần trách nhiệm và giữ cảm tình với cư dân Úc. Đám đông đã hưởng ứng lời kêu gọi này, và mọi người đều tự động nhặt rác dưới chân trước khi ra về trong trật tự, vừa đi vừa hát vang bài "Việt Nam, Việt Nam".
Viên Thanh Tra Cảnh Sát tên Sam Evatt phụ trách giữ gìn an ninh cho cuộc biểu tình đã đến gặp tôi ngay sau đó và biểu lộ sự cảm phục của ông ta đối với tinh thần thượng tôn pháp luật của CĐ người Việt. Ông ta nói đã phục vụ trong ngành Cảnh sát trên 20 năm, và đã từng giữ an ninh cho hàng chục cuộc biểu tình của nhiều sắc tộc, nhưng chưa từng thấy có CĐ nào giữ được trật tự và kỷ luật như CĐ người Việt. Ông ta bảo tôi: "Ông xem kìa, khu vực biểu tình bây giờ còn sạch sẽ hơn trước khi đoàn biểu tình đến! CĐ của các ông thật tuyệt vời!" Tôi nói với ông ta rằng: "Cứ xem thái độ ương ngạnh của SBS-TV, thì có lẽ CĐ chúng tôi sẽ phải trở lại đây biểu tình thêm nhiều lần nữa, và mong rằng cảnh sát Artarmon sẽ tiếp tục cộng tác với CĐ để mọi sự diễn ra tốt đẹp như bữa nay". Ông ta mau mắn trả lời: "You're welcome anytime!"
Câu trả lời của ông Evatt làm tôi vừa xúc động, vừa buồn cười, vì việc trông coi an ninh cho một cuộc biểu tình nhiều ngàn người dĩ nhiên không phải là việc dễ dàng và chắc chắn mang lại nhiều lo âu cho người chịu trách nhiệm, thế mà ông ta lại vui vẻ mời CĐ trở lại biểu tình bất cứ lúc nào! (Còn tiếp…)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.