Thơ Thơ

21/02/200700:00:00(Xem: 1841)

Xuân Viễn Xứ

Xuân về khắp chốn thiếu mai vàng,
Viễn xứ mừng vui tiếng hát vang.
Đất khách hàng năm nhiều thắng lợi,
Quê người mỗi tháng lắm huy hoàng.
Thương nhà cách trở lòng xao xuyến,
Nhớ nước xa vời dạ vấn vương.
Khắc khoải những mong ngày tái ngộ,
Non sông mừng đón khách tha hương.

Tha hương khắc khoải nhớ quê nhà,
Đón Tết sao lòng thấy sót xa.
Ngôi Miếu vẫn nguyện cầu Thánh Tổ"
Cảnh chùa còn cầu nguyện Di Đà"
Hồi chuông buổi sáng như rền rĩ,
Tiếng trống ban chiều tựa thét la.
Ao ước quê hương mau đổi sắc,
Khắp Miền vang dội khúc hoan ca.

Trường Giang

*

Sẽ Có Mùa Xuân

Đêm nay hăm chín rồi đây  muội
Tết đến xa nhà vẫn gió sương
Vẫn tháng ngày qua đời thêm tuổi
May còn có muội… ấm tình thương!

Hôm qua muội gọi phôn thăm hỏi
Bằng giọng ân cần – ý thiết tha
Cuối năm có gửi quà cho mẹ
Có nhận tin thư ở quê nhà"

Mùng một có lì xì cho muội
Và sẽ chúc gì cho muội đây
- Muội ơi! Đừng hỏi, ta thêm tủi
Đất khách ngày trôi… vẫn tháng ngày.

Mồng một năm nay vẫn đi làm
Xuân về vẫn giữ ở trong tâm
Tha hương đông lạnh – lòng thêm lạnh
Nợ áo cơm – chồng chất tháng năm…

Chiều đầu năm chắc anh về sớm
Nhà cửa ơ hờ… vẫn vắng tanh
Không khói nhang đèn, hoa quả Tết
Cũng không trà rượu, bánh chưng xanh!

Riêng anh vẫn chúc thương cho muội
Trọn sắc, tình duyên, ý ngọt ngào
Mắt vẫn huyền sương tươi nét sống
Môi hồng má ửng, ấm tình nhau…

Đừng để tâm chi chuyện đất trời
Quê mình nghèo lắm – rất xa xôi
Lầm than, vô số không nhà ở
Tuổi trẻ gầy khô thiếu nụ cười!

Thì ở đâu Xuân cũng lạnh lùng
Tha hương rét buốt lạnh trời đông
Quê mình giờ gió Xuân hiu hắt
Mai héo hon bên lũ giặc cuồng!

Muội ơi! Một sáng cờ quang phục
Xé nát cờ sao, bẻ xích xiềng
Huynh muội về quê vui đón Tết
Mai đào rộ sắc – nét kiều duyên

Chừng đó mùa Xuân, thắm ý mai
Anh dìu bước muội – ngọt tình say
Trong đôi mắt muội ngời tha thiết
Anh thấy tình anh – chất ngất đầy…

Thy Lan Thảo

*

Áo Nâu

Áo em thẫm như nước vào đất ải
Nắng rang sương gió bạc màu
Thương thương lắm suốt một đời vá víu
Vẫn ngọt ngào trong tấm áo nâu.

Tào Minh

Em Gái Hái Dâu

Ước chi anh thạo tay chèo lái
Đưa đón em sang những sớm chiều
Bến đò Sêu Đăng xanh trong nắng
Bát ngát hương đồng rộn sóng theo

Nón Đanh vẫy gió dáng tròn trăng
Sóng biếc theo theo dải đất bằng
Em về bên ấy thương bên ấy
Ơi nụ cười duyên đôi mắt trong!

Khói lan tỏa ấm mái nhà ai
Chiều lặng theo em bóng ngả dài
Gánh dâu nhún nhẩy vàng nong kén
Ngơ ngác con đò, bến đợi ai!

Tào Minh

*

Chiều Cuối Năm

Có những chiều cuối năm như thế
Thân quê người, đầu ở quê hương

Dẫu chân bước đi,  ngõ lạ xa đường
Mắt như thấy cành mai đang nở
Xòe cánh bướm khoe mùa xuân rực rỡ
Nắng vàng rơi từng giọt xôn xao
Mắt thơ ngây ấm áp hoa đào
Có những chiều cuối năm như thế
Cây bút ngập ngừng dòng chữ run run

Dòng thư thăm sao vướng mắc câu buồn
Đôi chút bâng khuâng tình người dâu bể
Một thuở đi tìm dòng đời tử tế
Mong cho nhau ngày tháng trùng phùng
Giọt lệ mừng, chén rượu say chung
Những chiều cuối năm nhìn trời nhìn đất
Giấu vào tim một khối ngậm ngùi
Nhắc riêng mình điều còn điều mất
Bẻ nụ sầu cắm giữa niềm vui.

Mạc Phương Đình

*

Dáng Xuân

Em ngồi hái nắng trên sông
Kết mơ thành sợi tơ hồng lẻ loi
Em ngồi vớt bóng em trôi
Về phơi ngọn tóc bên đồi trầm hương
Đầu non nở đóa vô thường
Dáng em mây trắng còn vương cuối ngàn
Buồn như sợi khói chưa tan
Áo phai dấu nắng thênh thang đôi bờ
Lụa là còn biết bơ vơ
Môi non nụ quế em chờ đợi ai"
Chiều nghiêng theo chiếc lá bay
Trăm năm như thể một ngày thôi em

Hư Vô

*

Hoài Niệm

Mưa Sài Gòn rơi trên phố người qua
Mái ngói xưa âm thầm nghe rêu vỡ
Cô gái hát câu gì trong sách cổ
Tiếng gọi đò chìm tận đáy lòng trông
 
Tóc em dài như quên cả dòng sông
Quên cả chiều xoã tóc lên bao mắt
Những mỹ nữ của ngàn năm xuân sắc
Hoa lục bình tim tím dạt về đâu"
 
Đèn lồng treo còn tỏ mối duyên đầu
Tình trắng tóc vẫn chưa nguôi hoài niệm
Mỗi đôi mắt như trưởng thành cung điệu
Đang nhói đau bao bí ẩn không lời...

Thuỳ Hương

*

Ở Đâu Nhỉ Mùa Xuân"

-Em này em tóc tơ
Ngọt-ngào những bài thơ
Em dâng cho tổ-quốc
Sao tình anh làm lơ"

-Thấy gì không hỡi anh"
Nhiều lắm lời chân thành
Viết về một non nước
Không còn đẹp màu “xanh”

Thấy gì chưa hỡi người"
Oán hờn khắp nơi nơi
Máu loang cờ đỏ ấy
Triệu dân, triệu triệu lời

Ở đâu nhỉ mùa xuân,
Hoa Vàng trổ nụ Tân,
Mà anh làm cánh bướm,
Gọi tình tôi đến gần"

Anh này anh “Tóc Chiều”,
Anh đọc được bao nhiêu,
Lời tôi cho sông núi,
Mà chẳng gợn đăm-chiêu"""

Ý Nga

*

Hoa Xứ Người, Tết Tha Hương

Cám ơn Trang-Trụ
Một đóa hồng rất đẹp,
Có bằng tình cháu không"
Chú thím sẽ đem ép,
Thơm mãi hương hoa hồng.

Vì thiên-hạ đều vui,
Nên cháu góp ngọt bùi.
Hoa khơi thêm sức sống,
Chưa vơi được ngậm-ngùi!

Xuân xứ người an bình
Nhưng tù túng dân mình
Nên chưa vui trọn-vẹn
Khi cáo đỏ thành tinh

Cám ơn cháu tặng hoa
Chú thím nhận món quà
Mà lòng chưa thanh thỏa
Ước: “Hoa Nhà” đừng xa

Ý Nga

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Chúc Cầu Giới Trẻ

Con heo con vật tánh hay lười.
Cộng Sản Việt Namn giống hệt thôi!
Chúc các thanh niên nhiều kế định.
Cầu bao kiệt nữ lắm tài bồi.
Nhìn dân thảm não lòng trai nát,
Thấy nước thê lương huyết gái sôi.
Đinh Hợi là năm nhờ Giới Trẻ,
Đứng lên cứu quốc tái xây đời.

Ngô Phủ

*

Mong Năm Tân Hợi

Ai ngóng Tân niên sắp đến rồi
Có người lo sợ Tết ghê nơi
Bao người mong ngóng Xuân đầm ấm
Lắm kẻ lo thầm tắt Nụ tươi
Không chỉ riêng gì Xuân đất khách
Mà nguyên Năm mới khắp quê người
Nghển cổ mong chờ Dân chủ mới
Nguyện cầu Thiên thượng viếng quê tôi

Quân Hài

*

Trọn Tấm Lòng Son

Mãi chất trong tâm nợ nước nhà
Không hề vịn cớ đã về già
Tề gia mở trí nhìn theo hướng
Đảm lược soi gương đạp lấy đà
Trí túc đạt thành lo phấn đấu
Tai tinh mắt sáng diệt gian tà
Rồng Tiên rạng rỡ từ muôn thuở
Trọn tấm lòng son với hải hà.

Phụng Thiên

*

Bậc Mày Râu 

"Xe bồ luân  dầu chưa gặp Thang, Văn,
Phù thế giáo một vài câu thanh nghị."
(Nguyễn Công Trứ)

Sơn hà điên đảo, dạ thương đau
Hà cớ trượng phu bỉ mặt nhau"!
Sức mọn vẫn mong bồi xã tắc
Tài hèn đâu ngại phá binh đao
Anh hùng lỡ vận nuôi hùng khí
Tiểu tử an thân mộng tiểu hầu
Thế sự thăng trầm, phò chính giáo!
Thắng, thua cho xứng bậc mày râu!

Phan H. Nam

*

Bài Hoạ Bậc Mày Râu 

Mày râu cho xứng bậc mày râu
Quốc biến, sa trường giục vó câu
Chiến trận, thắng thua thường đấy nhé
Đường trần, vinh nhục lạ gì đâu
Hùng tâm há ngại dòng hồ hải
Tráng chí đâu sờn cuộc bể dâu
Vị quốc bền lòng nung chí cả
Mặc ai xa mã, mộng công hầu!

Bạch Loan

*

Khóc Một Vì Sao

(Lòng Tôi Thương Kính)

Khi một vì sao chợt đổi ngôi
Không gian im lặng bỗng dưng rồi
Xôn xao lệ đổ muôn người khóc
Vì Tướng kính thương vĩnh biệt đời…

Người đã lừng danh khắp chiến trường
Cửu Long dậy sóng, dập tai ương
Hải Vân sừng sững đèo cao đó
Mang lại niềm tin khắp phố phường!

Từ lúc rời xa quân trường mẹ
Bước vào cuộc chiến lắm thương đau
Tân thăng đặc cách ngay ngoài trận
Chiến thắng người xây giữa máu đào…!

Hai ải địa đầu hai tường quân
Đất trời vùng bốn, Nguyễn Khoa Nam
Trị Thiên sỏi đá, Ngô Quang Trưởng
Thì Bắc quân kia phải lụi tàn…

Thế cờ vận nước, đau lòng quốc
“Quân vương” đâu biết xót thương dân
Xem thường sinh mạng quân, quan, tướng
Để giặc cuồng man tiến ngập tràn…

Gió tháng Tư buồn, nắng thở than
Vạn quân ngơ ngác trước lệnh hàng
Hùng binh bỗng chốc như mây khói
Súng đạn còn nguyên phải vỡ tan!

Đất người nuốt hận buồn xa xứ
Người sống âm thầm nỗi khổ đau
Vẫn thương, vẫn nhớ toàn quân đã
Giữ chữ Tự Do, đổi máu đào

Hôm nay đất lạ nghe tin dữ
Người đã ra đi giấc thật hiền
Lòng tôi khó nén đau thương nhớ
Giữa cuộc đời hư, cõi lụy phiền…!

Chung một niềm đau với quân dân
Một đời ngang dọc đã đem thân
Hiến cho tổ quốc cùng sông núi
Quân sử khuyên son "Tử Vi Thần”..

Thy Lan Thảo

*

Lời Mẹ Khuyên Con

Từ ngày Cộng sản chiếm quê hương
Đảo lộn tam cương với ngũ thường
Cướp đất, đoạt nhà, tra khảo của
Giam cầm, trấn áp thật thê lương!

Việt Cộng coi ai cũng kẻ thù
Từ Quân, Cán, Chính đến nhà tu
Từ người trí thức, người giầu có
Đều bị công an bắt bỏ tù.

Cha mẹ phần đông thương các con
Vì sự an nguy, sự sống còn
Nhìn thấy tương lai mờ mịt quá
Nên đành tạm biệt Nước cùng non

Tìm cách vượt biên để trốn đi
Trải bao khổ cực với gian nguy
Tốn bao của cải bao công sức
Trốn thoát, con ơi có dễ gì!

Chỉ mong con cái một ngày mai
Đỗ đạt thành danh ở nước ngoài
Có đủ tài năng và kỹ thuật
Còn mong phục quốc ở tương lai

Con ơi con hãy vì dân tộc
Hãy tạo cho con vẹn đức tài
Cứu nước, cứu dân là trách nhiệm
Đừng như ai đó uổng đời trai

Con hãy trông xa, hãy nghĩ xa
Giữ gìn danh giá của ông cha
Đừng nên trác táng, đừng sa đọa
Thiệt cả thân con nhục cả nhà

Mẹ thương, mẹ nhủ bấy nhiêu thôi
Thương mẹ  con ơi hãy nhớ lời
Cọp chết để da người để tiếng
Muốn nên, tài đức phải trau dồi.

Từ Phong

*

Cảm Xúc

Xây chính nghĩa, dòng  đời  lưu lạc
Nhuốm căm hờn , nức nở máu xương
Tình sông núi miệt mài gió bụi
Nợ kiếm cung thôi thúc đoạn trường
Nơi cố quốc,  mây đen ngập lối
Chốn lưu đầy, sóng bạc đại dương
Nỗi quốc nhục, bao giờ rửa sạch
Hồn lung linh, huyết lệ canh trường

Phạm Thanh Phương

*

Hỡi Bạn Trẻ!

Hỡi bạn Trẻ! Đâu Hùng Vương Quốc Tổ"
Đâu sơn hà cẩm tú mấy ngàn năm"
Dựa Trường Sơn, nghe trùng dương sóng vỗ
Đâu địa đầu muôn thuở, ải Nam Quan"

Hỡi bạn Trẻ! Ba miền Trung, Nam, Bắc
Giống Tiên Rồng trên mảnh đất “Âu Long”
Một ngàn năm đuổi xâm lăng phương Bắc
Xương máu gắn liền thế hệ Cha Ông.

Hỡi bạn Trẻ! Thấy gì trên “cờ đỏ”!"
“Ngôi sao vàng” ý nghĩa ấy là sao"
Chớ thờ ơ, nghe những lời cám dỗ
Xoay mặt nhìn về phương Bắc thử nao!!!

Cờ Bắc phương từ Mao triều sáng ý
Khác gì đâu, lại có cả năm sao"
Ý nghĩa đó là mưu đồ thống trị!
Cả năm châu, bốn bể  phải không nào"

Nhìn kỹ lại! Đừng mơ hồ, ấu trĩ
Công Tiền-Nhân muôn thuở dựng giang san
Sao bây giờ chúng cúi luồn thô bỉ
Trước kẻ thù  truyền kiếp vẫn hung hăng"

Loài ngu xuẩn xưng: “đỉnh cao trí tuệ”
Sao đốn hèn chạy theo kẻ thù chung"
Học nhà Hán, y con đường thống trị
Tái diễn bạo quyền, xã tắc suy vong

Bạn hãy nhớ ta là dòng bất khuất!
Chưa bao giờ chịu nhục, bao anh hào
Đuổi Đông Hán có Mê Linh Trưng Trắc!
Phận nữ lưu làm phương Bắc xôn xao"

Là một nước, từ ngàn xưa Nam Đế
Việt Hán hai trời, “bờ cõi phân mao”
Đừng lơ đễnh trước một vòng nô lệ
Nếu  ngàn năm Bắc thuộc nữa thì sao"

Hãy vùng lên hỡi con dân nước Việt
Cứu giống nòi anh dũng của trời Nam
Vì khát vọng của muôn dân, phải quyết
Cứu gia tài văn hiến mấy ngàn năm.

Đừng vọng tưởng, những lời ru “cải cách”
Mấy chục năm rồi chỉ lắm tiêu tan
Còn gì đâu, ngoài giang san rách nát
Dân căm hờn trong “lao động vinh quang”.

Hỡi bạn Trẻ! Thành nhân nhờ sĩ khí
Cứu đồng bào thoát được ách tang thương
Kìa giang sơn giặc lăm le thống trị
Đành lòng sao mà an phận thủ thường"

Hãy đứng lên! Nói giùm bao chí sĩ!
Lòng quật cường văn hiến bốn ngàn năm!!!
Nếu ngã xuống, chọn tinh thần kẻ sĩ
Thà hy sinh trong tức tưởi, âm thầm.
Mà tồn tại một nước Nam độc lập
Không phụ lòng dựng nước của tiền nhân

Vĩnh Nhất-Tâm

*

Thơ Nguyễn Chí Thiện

Này Nã Phá Luân

Này Nã- Phá - Luân, này César
Sao nỡ đẩy bạn các con ngã thế!
Mẹ sợ lắm cái trò chơi hoàng đế
Mà các con thời quá say mê
Chẳng thương các mẹ già
Lệ rơi thấm đá!
(1968)
Miếng Thịt Lợn

Miếng thịt lợn, chao ôi là vĩ đại!
Miếng thịt bò lại vĩ đại bằng hai!
Chanh, chuối, cam, đường, lạc, đỗ, gạo, khoai
Tất cả những gì người có thể nhai
Đảng mó tới tự nhiên thành vĩ đại
Chuyện có thực mà tưởng như thần thoại
Mà tưởng như ác mộng bi ai!
(1974)
Nàng Thơ

Nàng thơ, nàng tiên hững hờ
Những kẻ lượn lờ
Nàng khinh miệt
Chỉ bùng cháy trước tình yêu mãnh liệt
Bất chấp muôn ngàn hủy diệt
Tận cùng tha thiết yêu thơ!
(1979)

Con Trâu

Con trâu khỏe như hổ
Nó chủ yếu ăn cỏ
Vậy trong cỏ phải có
Chất bổ, đúng không anh"
Bạn luộc gô cỏ xanh
Ăn thí nghiệm không thành
Nôn ọe hết còn đâu
Tiếc thay người thay trâu!

(1982)

Tù Ăn Đủ Thứ

Tù ăn đủ thứ, trừ phân
Nói vậy là chưa thành khẩn
Chảo rau muống có giẻ chùi nấu lẫn
Ai người ghê tởm không ăn"
Lạc giống đem trồng trộn lẫn tro phân
Lén lút nuốt nhai, sá gì nhơ bẩn
Tôi không muốn nói điều tàn nhẫn
Nhưng thực tế là như vậy, kiếp tù nhân!
(1987)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.