Hôm nay,  

Kể Chuyện Gia Đình/Chuyện Tình: Kỷ Niệm Thời Đi Học...

7/18/201500:00:00(View: 6108)
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình hay Chuyện Gia Đình

Kể Chuyện tình hay Chuyện Gia Đình là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con… của bạn cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình của bạn.

Có biết bao nhiêu chuyện để kể, tâm sự, chuyện vui, truyện ngắn, truyện dài … Mời bạn viết và gửi cho Việt Báo, hoặc eMail cho: [email protected] hay [email protected]

Trang Gia Đình/ Chàng&Nàng chờ chuyện tình hay chuyện gia đình của bạn.

Tuần này là bài viết của bạn Tâm Trương, kể về 2 kỷ niệm khó quên thời đi học và chia xẻ một số nhận định thiết thực và hữu ích về cách dạy con. Cám ơn bạn Tâm Trương đã gởi bài viết đến chia xẻ với trang Gia Đình Việt Báo.

KỶ NIỆM THỜI ĐI HỌC

Tâm Trương

Trong suốt cuộc đời đi học, tôi đã chứng kiến 2 chuyện mà tôi sẽ không bao giờ quên được. Hai chuyện hoàn toàn trái ngược nhau, xảy ra ở 2 thế giới khác nhau, ở hai nửa khác nhau của trái đất.

Chuyện thứ nhất xảy ra đã lâu lắm rồi ở 1 trường trung học ở Việt Nam. Năm đó tôi học lớp 11. Nhà trường thường hay tổ chức thi "hái hoa". Mỗi lớp cử ra 4-5 bạn để thi giữa các lớp với nhau. Khi "hái" được câu hỏi nào thì phải trả lời đúng và nhanh. Hôm đó thi hái hoa môn Hoá học. Không biết hên hay xui mà lớp tôi lại đoạt giải nhất. Oái oăm thay ngay sau cuộc thi thì lớp tôi lại có tiết học Hoá. Ai cũng hớn hở nghĩ là sẽ được thầy dạy Hoá khen vì dù chúng tôi có cố gắng thế nào đi nửa thì công dạy dổ của thầy cũng rất lớn! Trước sự ngở ngàng của mọi người, thầy dùng cả tiết học để la mắng, xỉ vả chúng tôi. Không biết gia đình thầy có chuyện gì buồn, hay vì lớp thầy chủ nhiệm không đoạt giải mà thầy không vui! Tôi là một thành viên trong nhóm thi của lớp, thầy là một thành viên trong ban giám khảo. Lúc đó tôi muốn đứng dậy để nói cái gì đó nhưng không dám, đành "ngậm bò hòn làm ngọt" và đã ngậm hơn 30 năm nay!


Chuyện thứ hai xảy ra cũng lâu lắm rồi ở một trường đại học ở Mỹ. Trong giờ học lịch sử Mỹ, không nhớ chuyện gì đã xảy ra mà ông thầy rất giận dữ. Thầy tuyên bố sẽ đổi syllabus. Thay vì làm 4 cái tests, và lấy 3 cái cao điểm nhất, thầy muốn lấy điểm cả 4 cái tests. Có một cô sinh viên Mỹ đứng phắt dậy, chỉ thẳng vô mặt ông thầy và nói "It already passed the drop day. You have no right to change the syllabus!" Lúc đó tôi nghĩ thầm cô bé này mặc dù đúng nhưng hổn thật!

Truyền thống "tôn sự trọng đạo" của dân tộc ta rất đáng quí. Tuy nhiên những người được tôn trọng phải tỏ ra là mình đáng được tôn trọng và đặc biệt là phải tôn trọng những người tôn trọng mình. Một đứa bé dù nhỏ thế nào đi nửa nếu nó làm một việc tốt cho ai đó thì nó được quyền nhận một lời cảm ơn. Nếu bất cứ người nào làm điều gì không đúng với nó thì người đó phải dám nói tiếng xin lổi. Đứa bé phải được tôn trọng từ nhỏ để nó xây dựng bản lỉnh, lòng tự tin của nó. Khi lớn lên nó sẽ không khúm núm, sợ sệt khi đến công an phường xin chứng một tờ đơn. Khi lớn lên nếu có chức có quyền nó sẽ không la mắng, chửi bới những người cần đến nó và phải sợ nó. Nếu cần thì nó dám đứng phắt dậy để đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của nó! Nếu người khác gây ra lỗi lầm rồi bắt nó chịu thì nó phải biết làm cái gì đó chứ không "chỉ biết khóc, rồi méc..."

Tôi rất lưỡng lự khi viết về thầy. Thật ra thì tôi rất tôn trọng và kính nể thầy. Năm tôi lên lớp 12 thì nhà trường quyết định chọn những học sinh khá nhất lại với nhau và thành lập 1 lớp 12 đặc biệt. Lớp này được thầy dạy dỗ và dìu dắt. Kết quả là từ vùng quê nghèo khó của tôi có rất nhiều người được vào đại học. Thầy đã có công rất lớn để tôi và bạn bè tôi được "tung cánh chim bằng!"

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.