Hôm nay,  

Niềm Mơ Ước

06/09/201400:00:00(Xem: 3992)
Tuy Hoa hay tâm sự với các con, nhưng không biết giới trẻ hiện nay sống tại xứ Mỹ Tự Do với vật chất dư thừa, chúng có thấu hiểu những nỗi lòng, uẩn khúc của các bà mẹ Việt Nam nghèo khổ hay không?! Nhất là con nàng, những Mỹ con, làm sao mà hiểu được cặn kẻ tâm tư tình cảm của mẹ mình.

Hai môi trường, hai thế hệ, hai đất nước khác nhau về tâm sinh lý, tập quán phong tục... Đất nước này hầu như mọi người đều được đi học, chỉ có những kẻ lười biếng mới đi vào con đường bê tha trụy lạc, trốn học... Làm gì có chuyện mơ ước được cắp sách đi học, mà không được như nàng trong đất nước nghèo khó chậm tiến khi xưa!...

Để nhớ về cội nguồn dân tộc, hàng ngày rãnh rỗi Hoa dạy thêm cho con cái biết đọc biết viết tiếng Việt, ngôn ngữ của quê ngoại...”Dầu nước nhà trãi qua bao biến đổi, Ơn Vua Hùng dựng nước chẳng hề phai...Dạy cháu con biết nguồn gốc sơ khai,Và hãy dạy cháu con rành tiếng Việt.Tiếng Việt còn, nước Việt còn anh nhé!Ráng làm sao cho con trẻ đừng quên.Tổ Quốc Việt Nam, con cháu đáp đền,Ơn bất diệt Vua Hùng xưa dựng nước... »

Sau thời gian Hoa quên mình lo cho con cái khôn lớn, học thành tài và nay chúng đều ra Bác Sĩ hết. Gần đây Sunflower cô con gái cũng đỗ Bác Sĩ, lập gia đình với một đồng nghiệp người Mỹ. Hoa nhìn hạnh phúc con cái đã thoả với lòng mong ước của mình…

- Nghe đâu Việt Nam mở cửa thị trường buôn bán, chào đón khách ngoại quốc du lịch, Mẹ muốn về thăm quê ngoại một chuyến nghe các con! Hoa nói với các con…

Thế rồi Hoa chuẩn bị hành trang về thăm quê, dù nay ba mẹ nàng đã mất hết, nhưng còn bà con họ hàng thân thuộc…Trước ngày đi các con nàng tặng cho Hoa một số tiền khá lớn với lời nói: « Bên Việt Nam, mẹ không còn anh em ruột thịt và nghe đâu nghĩa trang bên đó đập phá lung tung…Vậy Mẹ bốc mộ ông bà ngoại đem tro cốt về Mỹ gởi tạm trong chùa. Con lại nghe tin hiện nay ở Nam Cali đã mua đất hình thành Nghĩa Trang Biên Hòa Hải Ngoại cho Quân Cán Chính nằm gần bên nhau. Gia đình mình liên lạc với BS Trung Chỉnh để góp phần mua đất đặt tro cốt ông bà ngoại cũng là một hạ sĩ trong QLVNCH và chuẩn bị nơi chốn cho gia đình chúng mình nằm gần nhau khi trăm tuổi nhe Mẹ ! »

Hoa về Việt Nam với hoài bão ấp ủ trong lòng bấy lâu nay và nay ý hướng thực hiện do các con nàng mớm ý…..(Nguyễn Ninh Thuận)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Thế là chớm thu, lá lác đác vàng. Thời gian đi rồi đến nhưng thật có đến đi chăng? Năm xưa thi sĩ Bùi Giáng từng bảo:” Đếm là diệu tưởng đo là nghi tâm” kia mà! Làm gì có đến đi, đến đi là vọng tâm sanh ra.
Adem yoq – người Uyghur - nói: “Tất cả người chúng tôi bị đưa đi.”
Năm 1979, hai Phật tử Hồng Kông cúng dường đất và tịnh tài để xây một ngôi chùa Phật giáo Trung Quốc ở Bắc Mỹ. Năm 1981 Hòa thượng Cheng và năm vị hộ pháp thành lập hội Phật giáo quốc tế.
Bình thường có thể ai cũng hiểu sinh lão bệnh tử là điều không thể tránh, nhưng khi nó đến bất ngờ thì ai cũng sợ, giống như trường hợp 2 người tại Hà Nội đã chết do “vi khuẩn lạ” làm viêm cơ tim khiến cho nhiều người dân lo lắng.
Các báo quốc tế mấy ngày qua đăng tin 39 người vượt biên lậu bị chết ngạt và cóng trong thùng xe tải tại nước Anh gây xôn xao khắp nơi. Đặc biệt các tin nhắn của cô gái Phạm Thị Trà My gởi cho ba mẹ sống ở Hà Tĩnh càng gây xúc động nhiều người Việt Nam.
Khi còn ở nhà với mẹ, tôi hay bị bà cụ mắng: “Mày có cái tật cứ vung tay quá trán con ạ.” Lúc ra ở riêng, vợ mắng tiếp: “Sao anh cứ có đồng nào là xào liền đồng đó vậy!”
Việt Nam Cộng Hòa thành lập ngày 26/10/1955, đang lúc chiến tranh nên quốc sách bảo vệ tự do được ưu tiên, nhưng không phải vì thế mà quên lãng mục đích xây dựng một xã hội dựa trên triết lý nhân bản, khai phóng và dân tộc.
Thực vậy trong thời gian qua dư luận thế giới đã thấy rõ ràng cả 2 chính đảng Cộng Hoà và Dân Chủ của Mỹ đều có chung quan điểm ủng hộ Phong trào Dân chủ Hồng Kông (Phong trào DCHK).
Ngày 23-10-2019 vừa qua, cảnh sát Anh đã chận bắt một xe tải tại vùng Essex, trong đó phát hiện 39 thi thể nạn nhân bị chết cóng trong thùng xe, vì nhiệt độ xe đông lạnh xuống đến âm 25 độ C (tức âm 13 độ F), gồm 31 đàn ông và 8 phụ nữ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.