Hôm nay,  

Đi, Về, Và Nobel Văn Chương

13/02/200300:00:00(Xem: 4827)
Trong những lần toan tính “chạy trốn quê hương”, tôi chưa hề bao giờ có ý nghĩ, một ngày nào đó, sẽ trở về: Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản! Trong những chuyến đi như thế, có một, phải nói là thập tử nhất sinh, nhưng cũng thật hết sức tiếu lâm. Đó là lần đi tại bãi Vàm Láng, vào đúng đêm 23 tháng Chạp, tức ngày ông Táo chầu trời, năm 1985. Trong đêm tối, giữa giông bão, tại ngay cửa biển Vũng Tầu, anh chàng thanh niên kế bên đã cứ nhè ông già bên cạnh là tôi, là người yêu của ảnh, và vò đầu vò tai ông già, khóc lóc, miệng lảm nhảm những lời hoảng loạn. Những ngày bị bắt sau đó, khi được chuyển xuống trại Bà Bèo chịu cái án tập trung cải tạo hai năm, một bữa có người vào rước cô bạn gái của anh ra ngoài đời. Cô ta đi, không quay nhìn lại. Anh chỉ cái dáng đang đi ở bên ngoài, và bảo tôi, đó là người yêu của anh.
Nhưng khủng khiếp nhất, gay cấn nhất, lại là chuyến rời trại Thái Lan để tái định cư tại nước người.

Tôi vốn bị cao áp, ngay từ lúc trẻ. Năm 1965, bị tai nạn do vụ mìn nổ tại nhà hàng Mỹ Cảnh, trong lần mổ thứ nhì tại nhà thương Grall, do y tá bất cẩn, tôi bị xuất huyết trầm trọng trong khi nằm tại “san” hậu-giải phẫu. May sao, vào phút chót, thân nhân hay kịp. Được truyền máu của người khác, có lẽ nhờ vậy, bịnh cao áp biến mất, và chỉ trở lại vào lúc về già.

Sau này nghĩ lại, chuyến đi “tái định cư tại một quốc gia thứ ba” - thuật ngữ của Cao Ủy Tị Nạn - vào cái tuổi trên sáu mươi, tôi biết, tôi nghĩ, tôi tin rằng, sẽ không còn trông mong chuyện về, và chính cái ý nghĩ không còn có ngày trở về “khủng khiếp” đến nỗi làm huyết áp tăng vọt.

Chuyến trở về của nhà văn nữ người Mỹ gốc Đại Hàn, Suki Kim, mà tôi có nhắc tới ở phần đầu bài viết, bắt đầu từ một nhu cầu tâm linh: thoả mãn giấc mơ của người bà.

Vào ngày 25 tháng Sáu năm 1950, khi Bắc Hàn thả bom Nam Hàn, bà của Suki Kim rời căn nhà tại Seoul cùng với năm đứa con, trong đó có mẹ của Suki Kim, mới bốn tuổi. Phương tiện “sơ tán” là đi bộ, và xe lửa. Nhà ga Seoul chật cứng người. Cả gia đình cuối cùng cũng kiếm ra được chỗ ngồi trên xe lửa, cho tới khi một người nào đó la lên: người trẻ phải nhường chỗ cho người già yếu. Và người con trai út trong gia đình đã đứng lên, nói, “Đừng lo lắng gì Má, con sẽ đi chuyến sau.”

Làm gì có chuyến sau, bởi vì đó là chuyến chót. Người ta kể lại sau đó, cậu con trai đã bị binh sĩ Bắc Hàn trói tay lại, dẫn đi. Người bà sau đó, sống là để mong có ngày gặp lại đứa con đã mất tích. Theo Phật giáo Đại Hàn, tội lớn nhất, là bỏ rơi những người thân yêu ruột thịt.

Và khi phải điền tờ đơn xin trở về (Homecoming Application), câu hỏi quan trọng ở trong đơn, là người thân còn ở miền Bắc, Suki Kim đã ghi tên người chú của bà: Yoon Nam Jung. Tuồi 68. Địa chỉ không biết.

Thật kỳ lạ, khi đọc, tôi bỗng nhớ lại chuyến đi bằng xe lửa của tôi, từ Hà Nội xuống Hải Phòng, để vào Nam. Những người dân làng bên cạnh đường xe lửa nhẩy lên tầu kéo người xuống, “Đừng đi theo đế quốc, đừng bỏ bà con ruột thịt...”... Tôi vẫn còn nhớ mãi, là cử chỉ của một ông bố trong gia đình, khi tầu sắp sửa tới Hải Phòng, tin rằng đã thoát, chỉ tới khi đó, ông cúi xuống tháo đôi giầy, lôi ra một mớ giấy tờ, và hình ảnh một số người thân, chắc vậy...

Những người như ký giả Lô Răng đều đã có dịp trở về, như người tù. Thanh Tâm Tuyền, bạn ông đã kể lại một đêm đông ở trại K2 Tân Lập:

Đêm rét nằm co quắp
Thân xương xẩu trơ khấc
Bụng đói ruột ục sôi
Đếm nhịp thở lay lắt
Vẳng trong tiếng gió bấc
Suối chảy siết bồi hồi
Luồn trong nỗi giá buốt
Thoáng rùng rợn xa xôi
Nhớ đã hơn năm trời
Tin nhà trông vắng bặt
Chốc đã ba đông rồi
Lưu đầy trên đất Bắc
Còn qua bao cửa ngục"


Đây quê mình quê người"....
Thương vợ con khôn nguôi.

Và đây là những cảm nghĩ của nhà thơ, một chiều cuối năm trên đất Bắc:

Chiều cuối năm qua xóm nghèo

Mưa bay lất phất gió căm căm
Đường lầy trơn nhà cửa tối tăm
Trốn đâu [khỏi] lũ trẻ mặt lem luốc
Co ro đứng xem tù qua thôn

Vác bó cuốc nặng bước loạng choạng
Về trong xây xẩm buổi tàn đông
Lạnh lẽo nhà ai không đèn lửa
Ảm đạm lòng ta chiều cuối năm
78

Nhà văn người Pháp, André Gide đã từng chê Malraux, trong tiểu thuyết của Malraux không có con nít, không có tiếng cười. Văn học miền bắc theo tôi cũng không có con nít, mà chỉ có thần đồng, chỉ có những anh hùng diệt Mỹ Ngụy trong tương lai, thí dụ như những câu thơ sau này của Xuân Diệu cho thấy rõ:

Những em bé em bé
Tay búp nụ hoa hồng
Tập bay như chim sẻ
Mai đây thành phi công
Thiếu tiếng khóc của con nít nhưng thừa tiếng thù.

Liệu chúng ta có thể thấy trong văn học miền bắc, một câu thơ viết về con nít, tương tự như câu thơ ở trên, của Thanh Tâm Tuyền"

Có chăng, là của Trần Dần (nếu tôi nhớ không lầm), tả cảnh một đứa con nít, con địa chủ, bị cả một miền đất bỏ đói.

Normal Manea, nhà văn Romania bỏ xứ sở Cộng Sản của ông, vào những ngày chót đời của mình, đã kể lại một cuộc nói chuyện mà ông bắt buộc phải tham dự, cử tọa đa số là học sinh từ mười tới mười lăm tuổi. Và đề tài cuộc nói chuyện là về văn học. Một bà có tuổi, trông như người giữ việc trong gia đình, đã bắt đầu cuộc thảo luận bằng câu hỏi: “Chuyện gì đang xẩy ra với giải Nobel Văn chương" Tại sao chưa một nhà văn Romania nào được giải Nobel"”

Và vị giáo sư, một trong ba người chủ tọa (một nhà thơ, và một nhà văn, là Normal Manea), đã trả lời, bằng cách kể lại câu chuyện, cách đó vài năm, nhà văn Mỹ gốc Do Thái, Saul Bellow, đã từng được Nobel, ghé Romania, vị giáo sư đã “hỏi thẳng vào mặt ông ta”: “Hãy nói cho tôi biết, ai ở phía sau ông" Anh nâng đỡ (backing) ông" Ai cho ông giải Nobel"”

Cứ thế, vị giáo sư tiếp tục những lời buộc tội của ông, “... Nelly Sachs là một nhà thơ tồi... Và những tên Do Thái... Tất cả những tên Do Thái đã viết bằng những ngôn ngữ mà chẳng ai hiểu nổi”. Ông quay qua nhà thơ, “Tên thằng chả là gì nhỉ, cái gã mới được Nobel cách đây mấy năm"”.

Nhà thơ nhảy dựng lên: “Bashevis Singer”

Mặt mày sáng rỡ, vị giáo sư tiếp tục: “Đúng rồi, đúng tay đó. Tôi có thấy mấy cuốn sách dịch của ông ta. Tôi đọc rất kỹ, và tôi có thể đoan chắc với mọi người điều này: chẳng có một chút giá trị nào, vứt đi! Ông ta thực sự không phải là một nhà văn”.

Sự thể đến như vậy, Manea đành phải lên tiếng [và sau đó chịu không biết bao nhiêu là tai họa], rằng cái chuyện trao giải thưởng văn học, nó không giống như trao cho những thành quả rõ ràng, thí dụ như trao giải cho những vận động viên điền kinh, vốn chi ly, chính xác tới từng mấy phần của một giây đồng hồ... Như thế những giải thưởng văn chương chẳng bao giờ là tuyệt hảo, tuyệt đúng, tuyệt chính xác. Ngay cả việc trao giải của Hội Nhà Văn Romania thì cũng tương tự. Một khi gào lên, rằng tại sao cho đến giờ này, chưa một nhà văn Romania nào được giải Nobel, thì đây là dấu hiệu của sự cay cú, và hễ chỗ nào có mùi cay cú là chỗ đó văn chương bỏ chạy...

Tôi bỗng nhớ lại một bài viết ở trong nước, về chuyện bao giờ nhà văn Việt Nam được giải Nobel. Và tôi nghĩ thầm, bao giờ có tiếng khóc của con nít, thì bắt đầu có hy vọng, đúng như Normal Manea đã kết thúc buổi nói chuyện của ông: Vứt mẹ chuyện Nobel đi! Tại sao lại nói dối con nít, lợi dụng niềm tin của chúng" Thay vì vậy, hãy giải thích cho chúng tại sao chưa được ăn no, chưa mặc đủ ấm, tại nhà của chúng, cũng như tại hội trường lạnh lẽo này!

NQT

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.