Hôm nay,  

Thiếu Tế Nhị

20/08/199900:00:00(Xem: 6531)
Ai ai cũng có thể biết rằng hiệp ước thương mại vừa được ký kết, dù là trên nguyên tắc, giữa Hoa kỳ và Cộng sản Việt nam, sẽ mở đường cho cho nhiều sự hợp tác mới giũa hai nước, chứ không phải chỉ riêng có phương diện kinh tế, tài chánh hay thương mại.
Chính vì thế mà cũng không ai ngạc nhiên khi được biết bà Madeleine Albright, bộ trưởng ngoại giao Hoa kỳ sẽ viếng thăm Việt nam vào ngày 6 tháng 9 tới đây, dù là chỉ để nói chuyên nhân quyền như tin báo chí loan báo. Cùng với tin đó cũng có tin cho biết rằng ông William Cohen, bộ trưởng Quốc phòng Mỹ cũng ngỏ ý muốn đến thăm Việt nam 3 tuần lễ sau bà Albright.
Việc nhiều nhân vật quan trọng bực nhứt của chính phủ Hoa kỳ đến thăm tới tấp Việt nam như vậy đặt Cộng sản Việt nam vào một tình thế khó xử đối với quốc gia anh em “môi hở răng lạnh”, nên việc ông William Cohen muốn đến thăm Việt nam đã bị từ chối. Và đây không phải là lần thứ nhứt mà lần thứ hai, bộ trưởng quốc phòng Mỹ bị từ chối. Điều nầy chứng tỏ rằng chính sách của Hoa kỳ đối với CSVN thiếu tế nhị, nếu không muốn nói là quá sổ sàng, đến nổi một nhân vật chính thức của Mỷ tại Hà nội - có lẽ là nhân viên sứ quán Hoa kỳ - xin được dấu tên, hiểu rỏ việc đó hơn ai hết nên đã tuyên bố rằng còn lâu...lâu lắm ông Cohen mới có thể tới thăm Việt nam.
Thật vậy, việc ký kết bản thương ước Việt-Mỹ là một bước tiến xáp lại gần nhau giữa hai kẻ thù của 30 năm trước. Sự xáp lại gần nhau đó không được nhiều giới người tán thưởng hay chấp nhận, nhứt là đối với người “anh em” phương Bắc của CSVN. Có ở Hà nội người ta mới thấu rõ được áp lực “ngàn cân” mà Hà nội phải chịu đựng đối với người “anh em” đó. Áp lực đó đã được thể hiện trên nhiều phương diện, từ quân sự đến chính trị và kinh tế mà CSVN phải cắn răng đối phó dù trên bề mặt vẫn “anh anh em em”. Sự xáp lại gần nhau giữa Hà nội và Hoa thịnh đốn không bao giờ được Bắc kinh nhìn với đôi mắt thiện cảm và điều đó đáng lý phải được Hoa kỳ thấu hiểu thay vì gây cho Hà nội những phiền phức khó xử đối với người “anh em” phương Bắc.

Tình trạng khó khăn đó của CSVN không ai là không thấy, trừ ông William Cohen, vì chủ quan hay vì một lý do nào khác đã không nhận thức được. Và người ta tự hỏi việc gì mà ông William Cohen muốn tới thăm Việt nam trong lúc nầy" Cam Ranh, bán võ khí hay tìm một “bạn đường chiến lược” (Strategic partnership)"
Chắc chắn là CSVN cũng muốn những việc đó, đặc biệt là việc tân trang lại cho quân đội họ. Đã một phần tư thế kỷ qua, từ ngày CSVN cưởng chiếm được miền Nam, tất cả vũ khí của họ ngày nay chỉ là một mớ sắt vụn, từ những khẩu AK tới các phi cơ chiến đấu qua những xe tăng T54. CSVN để đối phó với áp lực từ phương Bắc,lo ngại về bài học thứ hai, thứ ba của người anh em “môi hở răng lạnh”, phải nghĩ tới việc hiện đại hóa quân đội của mình như Đặng tiểu Bình lo việc hiện đại hóa quân đội của Trung quốc vậy. Trên thế giới ngày nay, quốc gia nào, Nga hay Trung quốc, có thể giúp CSVN thực hiện việc hiện đại hóa đó, nếu không phải là chỉ có Hiệp chúng quốc Hoa kỳ"
Vì thế nếu ông William Cohen không qua Việt nam - mà việc gì phải qua - thì có một hôm nào đó, thình lình người ta thấy bộ trưởng quốc phòng Cộng sản Việt nam khăn gói lên đường để gỏ cửa phòng làm việc của bộ trưởng quốc phòng Mỹ tại Ngủ giác đài. Chuyên đó đối với các giới quan sát tại Hà nội, chẳng có ai ngạc nhiên nên vì thế có nhân vật Hoa kỳ kia ở Hà nội mới nói lên rằng bộ trưởng quốc phòng William Cohen còn lâu, lâu lắm mới có thể đến thăm Việt nam.
Việc gì phải tới sẽ tới, có gì mà vội hở ông Cohen! Giao thiệp với nhau cần phải hiểu rỏ nhau, và đặc biệt là đối với người phương Đông sự thiếu tế nhị và sổ sàng là điều đáng tránh nhứt. CSVN sẳn sàng làm tay sai cho Hoa kỳ để tồn tại, nhưng xài dược hay không lại là một vấn đề khác.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Thế là chớm thu, lá lác đác vàng. Thời gian đi rồi đến nhưng thật có đến đi chăng? Năm xưa thi sĩ Bùi Giáng từng bảo:” Đếm là diệu tưởng đo là nghi tâm” kia mà! Làm gì có đến đi, đến đi là vọng tâm sanh ra.
Adem yoq – người Uyghur - nói: “Tất cả người chúng tôi bị đưa đi.”
Năm 1979, hai Phật tử Hồng Kông cúng dường đất và tịnh tài để xây một ngôi chùa Phật giáo Trung Quốc ở Bắc Mỹ. Năm 1981 Hòa thượng Cheng và năm vị hộ pháp thành lập hội Phật giáo quốc tế.
Bình thường có thể ai cũng hiểu sinh lão bệnh tử là điều không thể tránh, nhưng khi nó đến bất ngờ thì ai cũng sợ, giống như trường hợp 2 người tại Hà Nội đã chết do “vi khuẩn lạ” làm viêm cơ tim khiến cho nhiều người dân lo lắng.
Các báo quốc tế mấy ngày qua đăng tin 39 người vượt biên lậu bị chết ngạt và cóng trong thùng xe tải tại nước Anh gây xôn xao khắp nơi. Đặc biệt các tin nhắn của cô gái Phạm Thị Trà My gởi cho ba mẹ sống ở Hà Tĩnh càng gây xúc động nhiều người Việt Nam.
Khi còn ở nhà với mẹ, tôi hay bị bà cụ mắng: “Mày có cái tật cứ vung tay quá trán con ạ.” Lúc ra ở riêng, vợ mắng tiếp: “Sao anh cứ có đồng nào là xào liền đồng đó vậy!”
Việt Nam Cộng Hòa thành lập ngày 26/10/1955, đang lúc chiến tranh nên quốc sách bảo vệ tự do được ưu tiên, nhưng không phải vì thế mà quên lãng mục đích xây dựng một xã hội dựa trên triết lý nhân bản, khai phóng và dân tộc.
Thực vậy trong thời gian qua dư luận thế giới đã thấy rõ ràng cả 2 chính đảng Cộng Hoà và Dân Chủ của Mỹ đều có chung quan điểm ủng hộ Phong trào Dân chủ Hồng Kông (Phong trào DCHK).
Ngày 23-10-2019 vừa qua, cảnh sát Anh đã chận bắt một xe tải tại vùng Essex, trong đó phát hiện 39 thi thể nạn nhân bị chết cóng trong thùng xe, vì nhiệt độ xe đông lạnh xuống đến âm 25 độ C (tức âm 13 độ F), gồm 31 đàn ông và 8 phụ nữ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.