Hôm nay,  

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ: Đi Thi, Quên Bàn Tay Giả...

19/05/201200:00:00(Xem: 14643)
Sương nói khơi khơi:

-Hôm qua tội nghiêp bạn em quá trời. Thuở nay, đi thi thực hành nghề nails mà hổng có bàn tay!

Tuấn xây qua hỏi:

-Thế… là sao?

Thanh cướp lời:

-Còn sao trăng gì. Nghĩa là vô phòng thi mở đồ nghề ra mới thấy hổng bỏ cái bàn tay giả vô chớ gì. Bây giờ họ không cho thi trên người mẫu mà là thi trên bàn tay giả. Vụ này xảy ra hoài. Nhớ hồi tui đi thi, soạn đồ ra, thiếu cây cọ đắp bột, hồn phi phách tán! lục tứ tung, đồ nghề thì chỉ có nhiêu đó thôi, tìm đâu ra cái món mình quên để vô? Ba trật ba vuột lại than với bà giám khảo. Bả thì mặt khó đăm đăm, mình thì run thấy bà, rưng rưng nước mắt hỏi:

- Bây giờ làm sao? tui hổng có cây cọ...

Bả tỉnh bơ nói

-Thì cô cứ tìm cách mà làm...

… mà mấy người biết sao hông, bởi vì tự dưng tự ái dân tộc, tự ái nghề nghiệp nổi lên, tui lấy cây orangewood ra xài liền, gò cho được một móng bột, vậy mà đẹp hết xảy luôn.

Sương nói:

-Đó là nói về cây cọ còn thế món khác được, còn thiếu cái bàn tay thì kể như lúa rồi, kiếm giống gì thế vô được đây?

Chị Ngà nói:

-Sao hổng hỏi giám khảo cho phép làm trên bàn tay của mình?

Thu chưng hửng ngó chị Ngà lom lom:

-Trời thần ơi, nói ngộ ta? Đi thi mà biểu tự làm lên bàn tay của mình? từ hồi vô nghề mấy chục năm tới giờ mới nghe lần thứ nhứt.

Láng gật gù:

-Ờ ờ có lý há. Chưa hỏi sao biết hổng được? bả nói “cứ tìm cách mà làm” thì mình tìm cách đó, với lại, như tui hồi trước khi vô học nghề này tui cũng tự làm móng tay cho tui hoài đó sao? rồi hồi bắt đầu tập sự tui cũng tự mình đắp bột lên móng tay mình hoài vì mấy nhỏ bạn chụp được bàn tay đứa nào thì đứa đó lãnh đủ! Nó hành hạ bàn tay mình, đắp móng nào móng nấy dầy cui như móng rùa như đắp mô rồi tới cái màn dũa, dũa cò cưa cả buổi trời phồng ngón tay luôn cho nên bị một lần tởn tới già từ đó về sau tui tự tập mình ên trên ngón tay mình. Nghe chị bạn nói hổm cũng có một cô bạn đi thi tóc mà quên đem theo cái chân để cắm cái đầu giả vô.

Kim nói:

- Còn tui thì nghe mấy người bà con mới qua, đi thi thì thấy họ dán thông cáo không được đem đầu có rẽ đường phân chia tóc sẵn, làm tư hay làm chín. Làm tư để cắt tóc nhuộm tóc làm chín để uốn tóc. Ai đem loại đó vô thì bị đuổi ra không cho thi, còn người nào đem theo ngón tay riêng rẽ hay bàn tay có năm ngón tháo rời ra được cũng không cho xài. Nghe nói bây giờ thi dễ hơn trước quá nhiều mà còn đem theo mấy món đồ bị cấm làm chi, không được thi, nộp đơn thi lại phải đóng lệ phí uổng quá.

Tuấn vẫn còn thắc mắc, đi ngược đề, nói:

-Tôi nghĩ nếu mình xin cho mình làm trên bàn tay mình thì họ sẽ cho. Thử hỏi đi xem có làm mấy bà giám khảo chới với hay không ha ha ha...

Vinh nói:

-Còn lâu! ở đó mà ha ha ha .. người ta đã ra thông báo cấm đem người mẫu thiệt vô, bàn tay mình là bàn tay người thật, làm sao họ cho? Khùng!

Chị Ngà tự dưng mơ màng nói lảng:

-Nhớ hồi nhỏ thường có ác mộng, đi học vô lớp thì quên đem cặp táp theo, ngồi khóc hù hụ giựt mình thức dậy...

Thanh nói:

-Em thì nhớ hồi mới qua Mỹ còn thèm đồ ăn hay chiêm bao thấy mình ghé vô nhà lồng chợ Sài Gòn tìm quán bún ốc của chị Gái bán ngon nổi danh kêu được tô bún chưa gắp một cọng bún nào thì thì giựt mình tỉnh dậy tiếc thôi là tiếc thèm thôi là thèm...

Trang nói:

-Sao rựa? đang nói về chuyện đi thi thiếu đồ nghề lại nhảy sang thức ăn. Các chị làm tôi cũng thèm quá. Nhớ nhà quá.

Chị Ngà nói:

-Nhớ là nhớ vậy thôi chớ nhà còn đâu mà về? nhà bây giờ là nhà của người ta lâu rồi, có về cũng chỉ đứng ngoài đường mà ngó thôi. Ờ, rồi cái anh bạn của Sương đó, đã nộp đơn thi lại chưa? tốn thêm nhiêu?

Sương nói:

-Ủa, em đâu có nói bạn em là con trai sao chị biết hay vậy? ha ha ha… thi lại bảy mươi lăm đô. Đỡ cái là thi viết ảnh đậu nên kỳ tới chỉ thi thực hành mà thôi. Ảnh nói tức muốn ói máu, nhìn trong phòng bảy thí sinh còn lại ai cũng đem theo hai bàn tay mà mình thì không được phép mượn!.

Khải nói:

-Thôi. Thua keo này ta bày keo khác, tiếc chi chuyện đã rồi. Lần sau chắc chắn anh ta mang cái bằng về.

Nầy các anh chị, chúng tôi sắp có thêm em bé đấy.

Cả tiệm òa lên, mừng rỡ. Thu có bầu hèn chi mấy ngày nay thấy bả dã dượi quá trời. Ui i i i sao tui thèm ẳm trẻ sơ sinh quá đi, nó có mùi thơm sữa mẹ…
Chị Ngà nghĩ, ủa lạ, người ta có bầu sao mình lại thấy mừng?

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.