Hôm nay,  

Little Saigon Radio Phỏng Vấn Cựu Đại Úy Biệt Kích Nguyễn Hữu Luyện

26/04/200100:00:00(Xem: 6635)
Ông Nguyễn Hữu Luyện năm nay 68 tuổi. Năm 1966, ông là đại úy biệt kích của Việt Nam Cộng Hòa và được gởi ra Bắc thi hành những điệp vụ bí mật. Xâm nhập đất Bắc được một tháng thì ông bị bắt và giam giữ tới năm 1987 mới được thả. Sau đó, ông qua Mỹ định cư theo hồ sơ sĩ quan biệt kích. Hiện ông Nguyễn Hữu Luyện cư ngụ tại Boston và tốt nghiệp cao học ngành American Study.

Nhân đánh dấu 26 năm ngày 30 tháng Tư năm 1975, ông Nguyễn Hữu Luyện dành cho Little Saigon Radio cuộc phỏng vấn sau đây và do biên tập viên Đinh Quang Anh Thái thực hiện.

- Little Saigon Radio: Ông bị bắt vào tháng 7 năm 1966. Khi cuộc chiến Việt Nam chấm dứt ngày 30 tháng Tư năm 75, lúc đó ông vẫn còn là một người tù bị giam giữ ở một trại tù nào đó ngoài miền Bắc. Trong hoàn cảnh nào, giờ phút nào ông biết tin cuộc chiến đã ngã ngũ và đất nước thống nhất dưới chế độ cộng sản"

- Nguyễn Hữu Luyện: Tôi ra ngoài Bắc vào ngày 22 tháng 6 năm 1966, sau một thời gian rất ngắn hoạt động tại vùng biên giới Lào-Việt, thuộc lãnh thổ tỉnh Quảng Bình. Sau đó, tôi bị bắt ngày 27 tháng 7 năm 66. Suốt thời gian đó đến ngày mất nước, tôi bị cùm trong phòng tối và bị cách biệt, không được liên lạc với bất kỳ anh em nào, kể cả những người tù khác. Tháng Tư năm 75, tôi đang ở trại giam Phong Quang - Lào Cai. Trại tù này có 4 cái loa lớn, sau giờ tù đi lao động về thì quản giáo trại mở đài Hà Nội cho nghe, nên chỗ nào cũng nghe được. Thành ra, dù nằm trong xà lim tối, tôi cũng nghe được âm thanh lọt qua, vì xà lim làm bằng ván gỗ. Vì vậy, tôi theo dõi được mọi tin tức của đài Hà Nội.

Vào khoảng 20 tháng Tư thì họ (công an coi trại) cho tôi một cái đèn dầu, đem báo vào cho tôi đọc và cho tôi mượn một cái radio nhỏ để tôi theo dõi tình hình. Họ nghĩ rằng, diễn biến của tình hinh có thể làm tôi thay đổi thái độ.

Về ngày 30 tháng Tư, tôi chỉ biết diễn tả cảm giác duy nhất của tôi ngày hôm đó là họ cho tôi xem một tờ báo có đăng một tấm ảnh rất lớn, chụp cầu Tràng Tiền, trên cầu có chiếc xe Jeep còn mang cờ của quân lực Việt Nam Cộng Hòa, và trên xe mấy anh Việt cộng đội mũ tai bèo, xe cắm cái cờ mà họ gọi là cờ giải phóng. Tôi cảm thấy đau nhói trong lòng và có cảm giác như nhìn thấy vợ mình đang nằm trong tay một người đàn ông khác. Sự đau đớn đã làm tôi khóc nhiều ngày, mắt tôi sưng lên. Trong tù rất đói, mà những ngày đó tôi không ăn được nữa.

- Little Saigon Radio: Kể từ ngày được gởi ra Bắc năm 66 thi hành những điệp vụ bí mật rồi bị bắt, cho đến ngày miền Nam rơi vào tay cộng sản, có bao giờ ông tưởng tượng rằng, cuộc chiến ngã ngũ một cách bi thảm đến như thế không ạ"

- Nguyễn Hữu Luyện: Cho đến phút cuối cùng, tôi vẫn nghĩ miền Nam sẽ chiến thắng. Trong suốt thời gian bị giam, khi những cán bộ của nhà tù gọi tôi lên để làm cái công tác mà họ gọi là giáo dục cải tạo, thì tôi lúc nào cũng nói với họ là nếu miền Nam thất bại, thì không bao giờ tôi ăn thêm một bữa cơm của họ nữa mà tôi sẽ tự giải quyết vẫn đề và không làm phiền họ cứ phải gọi tôi lên văn phòng như vậy. Tôi vẫn tin là mình sẽ thắng chứ không nghĩ kết quả đau đớn như vậy.

- Little Saigon Radio: Ông được thả ra khỏi tù năm 87, nghĩa là cả quảng đời thanh niên của ông bị phí phạm trong nhà tù cộng sản. Trong cuốn sách Bạn Bè Gần Xa của ký giả Lô Răng Phan Lạc Phúc, tác giả đã mô tả ông là một người tù bất khuất, không một cường lực nào, một sự đe dọa nào, một nỗi đói khát nào có thể lay chuyển được ý chí sắt đá của ông. Làm cách nào trong một hoàn cảnh nghiệt ngã, tận cùng đáy địa vực như vậy, ông giữ được mình luôn luôn đứng thẳng như một cây tùng trước bão"

- Nguyễn Hữu Luyện: Cái gì nó cũng có nguyên nhân của nó. Lý do tôi được anh em quý mến như vậy vì nó bắt nguồn từ một nguyên nhân hết sức hợp lý. Những anh em bị tập trung đưa ra ngoài Bắc sau ngày 30 tháng Tư, dù sao sự hiểu biết giữa Việt cộng và anh em đó cũng bình thường rồi. Phần tôi khi bị bắt năm 1966, thì chế độ miền Bắc vừa muốn giam giữ tôi, vừa thông qua bản thân tôi, họ muốn tìm hiểu, nhận xét miền Nam Việt Nam và quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Thành ra tự nhiên tôi có cảm tưởng là đang làm một sứ mạng gì cao cả, thiêng liêng lắm. Từ suy nghĩ đó, tôi cho rằng mình có bổn phận nâng cao phẩm giá của mình hơn cái thật của mình. Vì lúc nào họ cũng châm chú theo dõi tôi nên tôi phải ứng xử thế nào để đừng làm nhục các bạn mình đang chiến đấu, đừng làm nhục một chế độ đang phải đương đầu với cộng sản. Vì vậy, lúc nào tôi cũng tự lý tưởng hóa con người của tôi, lý tưởng hóa chính phủ miền Nam. Thành ra, cách ứng xử đó đã thành một thói quen, cho đến năm 1975 thì thói quen đó đã nhiễm vào trong tâm của tôi, lúc nào tôi cũng có cảm tưởng mình là đại sứ của một quốc gia thành ra mình có trách nhiệm là tự mình nâng mình lên. Hành động đó không ai sai khiến mình mà tự mình làm. Mặc dù đói khổ, rét mướt, bệnh hoạn, tôi vẫn tự hạn chế bộc lộ sự đau đớn của mình. Ngya cả việc cộng sản dùng biện pháp thăm nuôi hòng lung lạc tôi, tôi cũng cắn răng chịu đựng, dù nỗi nhớ vợ con lúc nào cũng ray rứt tôi. Tôi nghĩ rằng, không có gì ngu xuẩn cho bằng để cho kẻ thù của mình thấy mình đau khổ. Tôi đã sống bằng danh dự của quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Giờ phút này, với những người cảm mến tôi, tôi xin chuyển sự cảm mến đó cho linh hồn của quân lực và các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh cho đại nghĩa Quốc Gia. Chúng ta đã không may vì hoàn cảnh quốc tế đã khiến xẩy ra kết cục đau đớn cho chúng ta.

- Little Saigon Radio: Ông qua Mỹ định cư năm 1993, vào lứa tuổi ngoài 60. Vậy mà ông đã tốt nghiệp cao học từ một đại học danh tiếng của Hoa Kỳ. Động lực nào thúc đẩy ông ở tuổi đó, với một quá khứ hơn 20 năm tù đầy nhọc nhằn, mà ông vẫn đạt được thành tích đáng kính phục đó"

- Nguyễn Hữu Luyện: Tôi nghĩ thế này. Thứ nhất, trong khi các bạn mình đang chiến đấu thì mình nằm tù. Nhà tù rất đau khổ, nhưng thực ra so với với những anh em đang chiến đấu, thì nhà tù là nơi rất an toàn. Thành ra tôi cảm thấy mình bất xứng với xã hội, nên tôi muốn làm một cái gì trước khi tôi chết. Thứ hai, tôi muốn xây dựng lại những đổ vở trong cuộc đời tôi.Suốt thời gian tù đầy không liên lạc được với gia đình, vợ tôi tưởng tôi chết rồi nên mới đặt hình tôi trên bàn thờ.

Khi ra khỏi nhà tù, tôi nhìn thấy ảnh của mình trên bàn thờ, thằng con trai của tôi lên 9 tuổi khi tôi đi, thì khi tôi về, cháu nội tôi đã 10 tuổi, nghĩa là hơn bố nó 1 tuổi lúc tôi xa nhà. Con gái tôi đi lấy chồng, ngày cưới của cháu có được một con gà là một cố gắng rất lớn.

Vì vậy, tôi nghĩ là mình phải làm điều gì cho 7 đứa con đã chịu nhiều khổ đau vì vắng bố. Các cháu không hề biết bố là người như thế nào. Tôi muốn chứng minh cho các con tôi thấy sức sống của con người như thế nào và phải phấn đấu như thế nào. Dù lúc nào tôi cũng nghĩ con đường ra nghĩa trang không còn xa nữa, nhưng ngày nào còn sống, tôi còn phải làm những điều xây dựng lại cuộc đời của mình, và làm gương cho các con và bầy cháu của mình. Khi tôi bị tù đầy ngoài Bắc, vợ tôi bương chải nuôi bầy còn. Đứa lớn nhất 9 tuổi, đứa nhỏ nhất còn nằm trong bụng mẹ. Tôi phải làm điều gì để đền bù những bất hạnh của gia đình tôi. Ngoài ra, đối với tôi, qua Mỹ là một dịp đặc biệt để tôi được đi du học mà không mất tiền nên tôi lợi dụng hòan cảnh đó để làm điều gì lợi cho bản tôi và cho con cái tôi noi theo. Hiện nay, con gái út của tôi còn ở Việt Nam, dù phải đi làm vất vả, cũng cố gắng tiếc tục việc học và tôi đang lo thủ tục bảo lãnh cho cháu qua Mỹ để học ngành điện toán tại Mỹ.

- Little Saigon Radio: Cuộc đời của ông được nhà văn Phan Lạc Phúc một tả là một bài thơ bi tráng, vì sự khổ đau quyện vào những ý chí vươn lên. Nếu có cơ hội trải lòng với thế hệ con em đi sau, những bài học nào, kinh nghiệm nào ông sẽ chia sẻ với họ"

- Nguyễn Hữu Luyện: Tôi chỉ có một điều duy nhất để mong mỏi, đó là mong sao thế hệ trẻ nhận chân được rằng, thế hệ cha ông họ đã phải chiến đấu, hy sinh để giải thoát cơn mê của dân tộc Việt Nam. Hoàn cảnh thế giới và hoàn cảnh Việt Nam mỗi ngày một đổi khác, nhưng mục đích cuối cùng vẫn là thế nào đừng bao giờ chúng ta trở lại cơn mê như dân tộc Việt Nam chúng ta từng trải qua. Cộng sản đã mê hoặc dân Việt Nam cho nên chúng nó mới làm được như vậy. Tôi hy vọng giới trẻ sẽ nhận thức sâu sắc hơn để đem dân tộc mình ra khỏi cơn mê này và các thế hệ cha anh làm thế nào đứng bên cạnh giới trẻ, khuyến khích họ để giới trẻ đưa dân tộc ra khỏi cơn mê hiện tại. Đó là ước mơ của tôi.

-Little Saigon Radio: Thay mặt quý thính giả của Little Saigon Radio, xin cám ơn ông về cuộc phỏng vấn này.

(Việt Baó trân trọng cảm ơn Little Saigon Radio đã có nhã ý gửi bài phỏng vấn.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.