Hôm nay,  

Phần 53

28/02/201100:00:00(Xem: 20969)
Ăn uống xong xuôi, anh Tình và tôi trở lại phòng chúng tôi. Căn phòng sơ sài, chỉ có một cái giường nhỏ, một cái bàn và một cái ghế đơn sơ. Tôi nói:

-- Anh Tình nằm giường này nhé! Tối nay Quang ngủ đất! Bàn thì xài chung, từ từ rồi tính. Với lại, Quang cũng ít khi ở đây, gần mặt trời, nóng lắm! Có ngày bị cháy!

Anh Tình cười, nhận ra câu nói hóm hỉnh của tôi:

-- Không được, mình ngủ đất được mà! Ở Ayunpa mình cũng đi lại đây đó, tránh xa văn phòng, nên mắc võng và ngủ đất, ngủ sàn hoài. Để mình ngủ đất đi!

-- Đừng nói lôi thôi! Anh ngủ giường, Quang ngủ đất! Đã nhất định rồi!

Thấy tôi cương quyết, anh Tình buông tay cười xoà:

-- Được, gia chủ quyết định thế thì tôi phải tuân theo.

-- Anh nằm nghỉ trưa chút đi, anh đi xe lên đây, chắc cũng mệt rồi. Chiều nay anh đi với Quang sắp xếp nơi ăn chốn ở cho giáo sinh. Quang giới thiệu anh với người trong các làng, các xã luôn. Được anh lên trợ lực, đúng là trời chấp thuận lời cầu của Quang đó!

-- Quang làm như mình là ... người yêu không bằng!

-- Cũng suýt soát đó anh! Anh là đại ca của tiểu đệ mà!

-- Lại cải lương nữa kìa!

Tôi cười, xua tay:
-- Thôi anh nghỉ đi, Quang sang gặp cô Hương chút!

Hồi xưa lúc Du còn ở Phòng Giáo Dục, Du ở chung phòng với cô Hương nên cô Hương vẫn xem tôi là bạn và phòng cô Hương cũng rất quen thuộc, đơn sơ. Du đi thì chị Nhung, lúc đó đang ở chung phòng với chị Hiệp, xin qua chung phòng với cô Hương. Không ai hỏi, nhưng ai cũng đoán biết là vì quan hệ giữa chị Hiệp và anh Nhật. Ban ngày chị Hiệp làm việc trên phòng anh Nhật, còn chị Nhung làm việc ngay tại phòng mình, cũng có giường, cũng có bàn như phòng tôi, khác là chỗ trang trí và số giường nằm thôi.

Khi vào phòng cô Hương và chị Nhung, tôi sực tìm ra cách giải quyết cho chuyện giường ngủ của anh Tình và tôi. Tôi có thể xin anh Nhật lấy chiếc giường dư trong phòng chị Hiệp ra cho anh Tình. Chị Nhung là người thấy tôi gõ cửa và vào đầu tiên nên chị đứng lên nói:

-- Chị đi ra ngoài để hai em nói chuyện tự nhiên nhé!

Tôi chưa kịp xua tay nói chị cứ ở lại vì giữa cô Hương và tôi chẳng có chuyện gì riêng tư, nhưng cô Hương đã nhanh nhẹn nói:

-- Chị cô tụi em chừng 15 phút được rồi! Em chỉ có tí chuyện riêng với Quang thôi!

Tôi ngạc nhiên thấy cô Hương có vẻ hơi bí mật, nhưng cười trừ, không biết nói gì. Chị Nhung nói:

-- Em ngồi xuống ghế nói chuyện với Hương đi, chị ra ngoài nha!
-- Cám ơn chị

Khi chị Nhung khuất rồi, cô Hương mới bắt đầu nói:

-- Quang tầm bậy lắm nhé! Hồi quen Du và Hương, chẳng hề đả động hay nói gì về vợ chưa cưới! Sau đó thì nói đã đính hôn chưa cưới, tuần rồi lúc Du đi xe đò chung với hôn thê của Quang mới biết là quan hệ hai người đã như vợ chồng rồi!

-- Sao Hương nói vậỷ
-- Du không hỏi chuyện với Nhung, nhưng thấy Nhung nói lên Phòng Giáo Dục tìm Quang và trên đường đi ói mửa tùm lum thì Du đoán biết việc gì mà!
-- Tại đường xe gồ ghề, giồng dềnh thôi mà! Đi không quen thì ói mửa là chuyện thường.

Cô Hương trừng mắt nhìn tôi:
-- Quang ngu hay là giả nai vậy" Bọn này là đàn bà con gái đấy nhé! Ói mửa lúc ốm nghén, có thai, khác xa với ói mửa vì say sóng, say xe nha!

Tôi há hốc định phân trần, nhưng sực nhớ tới vai trò của tôi nên lặng yên, không nói gì. Cô Hương nghĩ im lặng là chấp thuận nên tiếp tục lên lớp phê bình tôi.

-- Cũng may mà Du nó chưa nhẹ dạ nói yêu Quang đó, chứ Du thương Quang lắm. Ngay từ hồi mới ****, có anh kia, quen với chồng chị Xuân, chị của Du, muốn hỏi Du làm vợ mà chưa được. Từ khi Du quen với Quang anh ấy cũng hỏi Du hai ba lần nữa mà Du từ chối, nhưng lần này thì không chừng...
-- Không chừng gì" Hương nói hết đi!
-- Không chừng nhận lời vì Quang đã sắp làm chồng, làm cha rồi còn gì!
-- Du có yêu người đó không cái đã chứ"
-- Chưa yêu thì cũng sẽ yêu thôi, đâu còn gì lựa chọn đâu! Người con gái lớn lên như Du, như Hương chỉ mong tìm được một người yêu thương hoà hợp tâm đồng, nhưng nếu không được lấy người mình yêu, thì lấy người yêu mình thì cũng tốt đẹp thôi! Tình yêu rồi sẽ nảy nở thôi mà!

Tôi cảm thấy choáng váng trước tiết lộ bất ngờ đó. Thì ra Du về thị xã để làm đám hỏi, hay đám cưới. Thật là vội vàng! Nói cho đúng, tôi không thể trách Du được vì chứng cớ hiển nhiên trước mặt. Ai mà thấu hiểu chuyện tình ngay lý gian, hoàn cảnh éo le của tôi." Thôi ngồi thừ, thở dài...

-- Tiếc rồi hở" Đào hoa chi lắm, lăng nhăng cho lắm làm chi! Thôi về tự hỏi lòng xem rằng mình yêu ai và phải cưới ai đi! Đàn ông con trai người nào cũng có tính sở khanh cả!

Bị rủa oan, tôi ức làm, muốn phân bua, nhưng ráng nhịn, biết làm sao hơn. Tôi buồn bã đứng lên:

-- Cám ơn Hương đã cho Quang biết sự thật! Quang sẽ suy nghĩ xem mình phải làm gì!
-- Còn phải làm gì nữa" Trời ơi, Quang không biết danh dự là gì sao" Quang phải cưới Nhung chứ còn làm gì nữa, mặc dầu Hương chẳng quen biết gì Nhung, cứ như thường thì Hương mong Quang và Nhung nên lứa đôi. Nhưng muộn quá rồi! Các người sẽ đau khổ cho mà coi!

Hương đẩy tôi ra khỏi phòng, mắt hình như muốn khóc:

-- Thôi Quang đi đi, việc Hương muốn nói, Hương nói rồi! Hương giận Quang quá đi!


Nguyên Đỗ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Viện Kiểm Soát Nhân Dân Tối Cao tại Việt Nam đã đề nghị ngưng thi hành án lệnh hành quyết với tử từ Hồ Duy Hải để điều tra lại vụ án này, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do cho biết hôm 2 tháng 12.
Tuần báo OC Weekly đã viết twitter cho biết đóng cửa sau khi chủ nhân là công ty Duncan McIntosh Company đóng cửa tuần báo giấy một ngày trước Lễ Tạ Ơn.
Cha mất rồi. Em buồn lắm, vì không về thọ tang Cha được. Em đang xin thẻ xanh. Sắp được phỏng vấn. Vợ chồng em định năm sau, khi em đã thành thường trú nhân, sẽ về thăm Cha Mẹ. Ngày tạm biệt Cha lên đường đi Mỹ du học bốn năm trước, đã thành vĩnh biệt.
Tôi khẳng định những việc tôi làm là đúng đắn và cần thiết để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn. Những gì tôi làm không liên can đến vợ con và gia đình tôi. Vì thế, tôi yêu cầu công an Hồ Chí Minh chấm dứt ngay việc sách nhiễu, khủng bố gia đình tôi.
Brilliant Nguyễn là một thanh niên theo trường phái cấp tiến và chủ thuyết Vô Thần (*). Chàng ta không tin ma quỷ đã đành mà cũng chẳng tin rằng có thần linh, thượng đế. Để giảm bớt căng thẳng của cuộc sống, theo lời khuyên của các nhà tâm lý và bạn bè, chàng ta đến Thiền Đường Vipassana ở Thành Phố Berkeley, California để thực hành “buông bỏ” trong đó có rất nhiều cô và các bà Mỹ trắng, nhưng không một ý thức về Phật Giáo
Có những câu chuyện ngày xửa ngày xưa mà chẳng xưa chút nào. Có những chuyện hôm nay mà sao nó xa xưa vời vợi. Chuyện ngày xưa... Có một ngôi chùa ở vùng quê thanh bình, trước mặt là đồng lúarì rào, cánh cò chao trắng đồng xanh. Trong chuà có vị hoà thượng già hiền như ông Phật, lông mày dài bạc trắng rớt che cả mắt...
Ông Gavin Newsom, Thống đốc tiểu bang California, đã tuyên bố ân xá cho hai người đàn ông từng dính vào hai vụ hình sự khác nhau khi họ mới 19 tuổi và đang mong muốn không bị trục xuất về Việt Nam.
Hoang Nguyen, 43 tuổi, bị bắt và bị truy tố về tội trộm sau khi bị cho là đổi nhãn giá trên hơn ba mươi chai rượu vang tuần trước, theo hồ sơ tòa.
Bé ngọc ngà của Mẹ cố thở chút không khí ít oi còn trong buồng phổi. Giây phút cuối. Để ngàn sau dân Hong Kong sống xứng đáng Con Người.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.