Hôm nay,  

Chuyện Miền Quê

24/02/201100:00:00(Xem: 22159)

Ở miền Trung, từ Noel cho đến tết ta trời lạnh buốt và mưa giăng giăng rất buồn. Trong khi ở miền Nam, mỗi năm khi gió bấc thổi về thì lòng người hớn hở.
Từ tháng 11 cho đến Noel, trên ruộng đồng miền Nam có rất nhiều tép đồng. Nó chỉ lớn bằng mút đũa thôi, nhưng mập tròn căng.
Người lớn thì đặt đó, cắm đăng, có đêm được cả giạ, cả bao. Con nít cũng có thể bắt được nhiều bằng cách cất vó. Chẳng phải là vó lớn đâu, chỉ là một mảnh vuông vải mùng mỗi bề chừng 5

gang, gọng là 2 thanh tre mỏng.
Bỏ chiếc vó nhỏ xíu này xuống bờ ao, hoặc bên bờ ruộng luá, rắc lên một nhúm cám đã rang vàng. Chừng một phút sau, nhấc lên đã được nửa chén tép đang nhảy lao xao rồi.
Tép này lấy kéo cắt hết râu, xào với hành tỏi tiêu bột ngọt rồi bầy ra diã.
Ở dưới mương nước trong, có hai loài rau dại: Cây hẹ nước và cây chóc. Hãy hái một ít rửa sạch. Dùng bánh tráng dầy hay mỏng cũng được, cuốn những thứ kể trên như cuốn bò biá, chấm

với nắm nêm.
Món này mang củi lửa ra ngay chỗ bắt tép, ăn mới ngon.......

Ai có về miền Rạch Giá...Nhắn dùm tôi...

Trên đường từ Long Xuyên về Rạch Giá, có một vùng ruộng đất phì nhiêu gọi là vùng Cái Sắn.
Sau 1954, có 1 bài hát hình như của nhạc sĩ Nguyễn Hiền:
-Ai về Miền Cái Sắn xinh tươi.
Ai về đồng luá mới, ai về nhà má tôi.
Nhắn rằng dù xa nơi mến thương.
Nhưng lòng tôi vấn vương,
Mối tình hoài cố hương.
-Đây dù nhà mới cất thô sơ,
Cánh đồng tràn sóng luá,
Bên bờ dòng nước mơ.
Lớp người dân di cư đắp xây
Phá rừng hoang đốn cây,
Ðồng thẳng cánh cò baỵ
-Mai ngày muà luá mới đâm bông.
Tôi về tìm sức sống
ven bờ giòng nước trong.
Gió chiều đuà trăng thanh ngát hương,
Sống hoà nhịp bốn phương.
Cho lòng tràn mến thương .....

Ở giữa vùng Cái Sắn là Quận Kiên Tân(Sau 75 gọi là Huyện Tân Hiệp). Từ đây trở lên hướng Long xuyên, Cần Thơ thì có những kinh đào theo mẫu tự ABC .... Nhưng về hướng Rạch giá thì lại

theo thứ tự 12345.
Mỗi kinh cách nhau 2 cây số (Có mấy kinh lại chỉ cách 1 cây)
Những kinh ABC ngoài trồng luá, người dân còn làm vườn, rẫy và làm pháo.
Thuốc lào 999 bán ở chợ Ông Tạ, xuất xứ ở đây. Cà pháo từng bao tải chở đi SG cũng như món mắm tôm đen thùi, thúi nức mũi (nhưng ngon lắm) cũng từ vùng này chở đi.


Những kinh gần Rạch Giá chuyên trồng luá thần nông từ trước năm 1970, nên kinh tế rất khá. Đến hồi vượt biên, họ có khả năng đi nhiều hơn các vùng khác, có nhiều kinh đi vượt biên tới 1/4

dân số.
Ruộng luá ở đây trải dài mút tầm nhìn, như trong bài hát Hè Về cuả Nhạc Sĩ Hùng Lân:
-Bâng khuâng nghe gió đùa mây thắm đàn chim cánh đo trời
Phân vân đôi maí chèo khua nước thuyền ai biếng trôi.
-Xa xa lớp lúa dồn cao sóng vàng leo dốc chân đồi.
Thanh thanh hương sen nồng ướp gío trăng khi chiều rơi..

Tôi không phải gốc là người Bắc Di Cư 54, nhưng thời thơ ấu từ Thủ Dầu Một về sống chung trong khu người Bắc ở Cái Sắn, bạn bè cùng lớp, bạn bè lính, hầu hết là Bắc Kỳ, nên bây giờ nói

giọng Bắc rặt.
Tôi có thể nói:
-Tôi không đi xe nôi, cũng chẳng đi xe nam, tôi đi xe nửa. Vưà nanh nẹn, dzẻ tiền, nại không sợ bị xìu nốp.
Tôi còn hát:
-Ai bảo Di cư là khổ Di cư sướng lắm chứ. Ngồi tàu bay, ta vào miền Nam, lòng ta sướng nao nao. Rau muống trong Nam lại nhiều, mà người Nam không biết. Ước mong sao, rau muống lên

cao, tăng sức mạnh cần lao ...
Trẻ con Bắc kỳ, Nam Kỳ chủi nhau, tôi vào cả 2 phe.
Chửi rằng:
-Bắc kỳ ăn trái cà na. Ăn nhằm lựu đạn, chết cha Bắc Kỳ.
Rồi hợp với bên kia chửi lại:
-Bắc kỳ ăn cá rô cây. Nam kỳ ăn d...ái thằng Tây đen xì.
Tuổi thơ qua mau, lớn lên chúng tôi sát cánh, cả Bắc lẫn Nam kỳ, chống lại quân thù, có nhắc nhớ lại những trận đánh nhau ngày còn nhỏ để mà nhớ tiếc ngày vui qua mau.

Rau muống có màu đỏ tím, mọc tràn đồng, dân Nam chỉ hái cho heo ăn. Người Bắc vô thấy rau muống mọc hoang ngoài ruộng nhiều quá, mừng như gặp cố nhân, thiếu điều ôm chầm lấy, oà

lên mà khóc nức nở.
Tại sao lại phải khóc" Là vì rau muống đồng ăn dễ bị đau bụng lắm. Mãi về sau này người ta mới khám phá ra rằng, phải lấy một cần câu, hay một roi trúc vụt tưới sượi vào đám rau muống cho

ra bớt nhựa, thì vài hôm sau ăn mới được.
Sau này, chẳng ai phải làm như thế nữa, chẳng cần luộc hay xào đập tỏi gì cả. Chỉ cần muối chua ngọt, ăn cũng ngon quá trời, mà chẳng thấy ai đau bụng nữa hết...
Ngọn rau muống đỏ rất bự, to như ngón tay cái, chẻ ra trộn dầu dấm như trộn sà lách ăn cũng ngon lắm.....

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
20 sinh viên được đại học chào đón và Nghĩa Sinh đồng hành từ Hanoi, Saigon, Kontum, Vinh và Hà Tĩnh -- CTTS sẽ chào đón thêm 4 Linh mục, 4 Tu sĩ và 2 Quý chức tham dự Chương trình Thạc sĩ Lãnh đạo Phục vụ Cộng đoàn vào cuối tháng 12 năm 2019
Ở trong nước dù chưa có cuộc trưng cầu dân ý để có được con số chính xác về mức độ người dân muốn thay đổi thể chế, nhưng thực tế xã hội cho thấy tỷ lệ dân chúng muốn duy trì thể chế cộng sản rất thấp không hơn gì con số 0.1%.
Joshua Wong báo động là tình hình không lắng dịu, mà ngươc lại, Hồng Kông đang bị đe doạ sẽ có lệnh thiết quân luật như trong thời chiến và Trung Quốc sẽ tiếp tục đưa quân đội tới
Một trong những lý do khiến cho Phong trào DCHK cứng rắn đối phó với chính quyền tay sai Hồng Kông là kinh nghiệm đau thương trong cuộc nói chuyện hoà giải vào dịp phản kháng năm 2014
thứ sáu, 13 tháng 9 năm 2019 từ tiểu bang Hawaii, đã khởi sự một cuộc hành trình trở về với đồng đội ở quê hương mới, vùng Little Saigon, một ngày trở về với chiến hữu và mầu cờ vàng ba sọc đỏ của 81 hài cốt chiến sĩ nhẩy dù quân đội Việt Nam Cộng Hòa, sau hơn 33 năm bị lãng quên và nằm ngủ yên trong căn cứ quân sự quạnh hiu ở Hawaii.
Bạn gởi thiệp mời: con xuất giá Kèm theo ảnh cưới bố ngày xưa Ba lăm năm cũng cho là ngắn Chớp mắt qua rồi chuyện gió mưa Đám cưới đơn sơ màu áo lính Khách mời toàn lũ khách nhà binh Cô dâu chẳng có vòng hoa cưới Mà mắt long lanh thắm thiết tình
Đây là vấn đề nhân đạo, là sứ mệnh thiêng liêng biểu lộ lương tâm chính trực. Chúng ta ở hải ngoại chỉ hưởng được hạnh phúc chân chính thực sự khi thấy đồng bào quốc nội được sống trong hạnh phúc.
Cuộc khủng bố 911 vào tháng 9, ngày 11, năm 2001 nên gọi là cuộc khủng bố 911, con số báo nguy, cầu cứu của Mỹ cho dễ nhớ.
Tin BBC 13/09: Thủ tướng nước Anh Boris Johnson nói rằng ông ta lạc quan một cách chừng mực về một thỏa thuận Brexit với EU
Theo Fox News, lệnh cấm vận của Mỹ áp đặt lên Iran kể từ khi tổng thống Trump rút ra khỏi thỏa thuận hạt nhân 2015 đã khiến cho những quĩ hưu trí của Iran bên bờ sụp đổ- theo một báo cáo của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.