Hôm nay,  

Thơ Đấu Tranh – Phạm Thanh Phương Phụ Trách

09/05/201000:00:00(Xem: 3667)

Thơ Đấu Tranh – Phạm Thanh Phương phụ trách

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương

Đêm Tưởng Niệm

(Xúc cảm Đêm Thắp Nến tưởng niệm Quốc Hận 30-4-2010)

Đêm giá lạnh bập bùng theo ngọn nến
Tiếng thì thầm, khơi động nhắn niềm tin
Ba mươi lăm năm bẩy nổi ba chìm
Dân khắc khổ đếm từng ngày uất nhục

Mong tha nhân sớm quay về hiện thực
Kia non sông, sơ xác với đoạ đầy
Đừng mơ màng đùa cợt gió, trăng, mây
Hồn lãng đãng vùng không gian loạn sắc

Những ngọn nến mang niềm đau xã tắc
Đêm ưu tư lạnh buốt cả tâm hồn
Ánh bập bùng sưởi ấm nỗi cô đơn
Chung nhịp thở trong niềm đau nức nở

Ôi tha nhân vùng lên chung nhịp thở
Xiết chặt tay tiêu hủy những bạo tàn
Lòng bên lòng tận diệt bước gian nan
Tô lịch sử trên dòng đời hoan lạc

Xé đêm đen tẩy trừ mầu bạc ác
Đưa nhau về sưởi ấm lại quê hương
Xây tin yêu, nối lại khúc đoạn trường
Hoa nở rộ bên hồn thiêng sông núi.

Phạm Thanh Phương

*

Qua Tháng Tư Rồi

Tháng Tư" qua tháng Tư rồi!
Sao lòng ta vẫn ngậm ngùi tháng Tư"
Bao giờ sông núi trùng tu"
Chao ơi, hận tủi đã nhừ trái tim!

Còn đây, tổ quốc đắm chìm
Còn đây, dân tộc ngày đêm đau buồn
Thêm lằn dao cứa, máu tuôn
Nỗi đau Bản Giốc, nỗi hờn Nam Quan!

Ai đem tà thuyết dã man
Xô dân đáy vực lầm than thế này"
Hỡi ơi, mấy chục năm nay
Người dân không chén cơm đầy reo vui

Mà là tù ngục dập vùi
Máu pha hồng biển, xương phơi trắng rừng
Thấy dân thấy nước khốn cùng
Giận ta trí hẹp, tài không, kiếp thừa!

Oán người gây cuộc gió mưa
Trách ai ngờ nghệch như chưa vỡ lòng!
Để mà vận nước khai thông
Nên đau thương cứ chất chồng vào thơ

Mong ngày  sông núi vàng cờ
Bắc Nam đợi phút cõi bờ hồi sinh!
Hỡi ai sông núi nặng tình
Hẳn nghe mạch đất chuyển mình chờ mong"

Hẳn nghe lịch sử khơi dòng
Hờn non nước hẳn động lòng trượng phu...
Tháng Tư, xin một tháng Tư
Lửa thiêng đốt sạch thiên thu oan cừu!

Ngô Minh Hằng

*
 Phải Vùng Lên

Ta đọc tin nhà lòng xa xót
Việt Nam vẫn chế độ bạo tàn
"Vì thương dân- cho roi cho vọt"
Giáo đường, chùa, miếu ...phá tan hoang...

Làng Mai tơi tả hoa tàn héo
Sư, vãi dùi cui đánh chẳng tha
Đuổi hết ra chùa ôi quỷ réo
Phật tổ từ bi cũng xót xa...

Đồng Chiêm thánh giá đào cho sập
Biểu tượng thiêng liêng Chúa cúi đầu
Trước lũ Công An như lang sói
Tín đồ đổ máu quá thương đau!

Cầm quyền mà có tâm hoang thú
Óc đất, tim bùn chỉ khổ dân
Sinh mệnh thần dân như cỏ rác
Trái lòng là đánh chẳng phân vân...

Công An một lũ cô hồn sống
Chúng đánh dân như đánh tử thù
Dã man sao chúng không ra đánh


Giặc Bắc phương. Một lũ Tàu phù.

Đưa hết Công An ra biên ải
Giành lại Nam Quan, cắm lại ranh
Thằng Chệt ỷ đông qua xâm lấn
Sao lại khom lưng chẳng dám giành"!

Tàu phù đánh đập ngư dân Việt
Không nghe, không thấy ...chắc ông đui
Ngư dân bị cướp đang rên siết
Ông điếc" Trời ơi! Một lũ tồi!

Hoàng Trường hai đảo của ông cha
Là châu, là ngọc đất nước nhà
Công An đâu chẳng ra giành lại
Đánh chết Tàu phù, đánh chẳng tha.

Bởi ta người Việt nên ta xót
Nhìn đất ông cha bị mất dần
Nhìn lũ cầm quyền quân sâu mọt
Bạo tàn hung ác giống vua Tần!

"Quân đội anh hùng" với nhân dân
Cao Đài Thiên Chúa chớ chia phần
Tin Lành Phật Giáo cùng Hòa Hảo
Đoàn kết vùng lên diệt bạo Tần!

Tai trời ách nước đều do đảng
Một lũ sài lang, lũ cướp ngày
Lòng dân đã thuận, cơ trời đến
Búa liềm cờ đỏ xé cho tan.

Thy Lan Thảo

*

Bức Tử

Mến tặng những chiến sĩ QLVNCH
 1
Khi bạo tàn đã bức tử giang sơn
Người lính miền nam, bị khóa tay sau đó
Họ đi tù hay về đâu, không rõ
Chỉ biết trời nam, lá rụng vô cùng!
Khi đài Sài gòn loan tin, Miền Nam thất thủ
Người lính trận, gãy súng ở biên cương
Nghĩa khí thay! họ đã cùng đường 
Vẫn không đầu hàng
Khi Dương văn Minh trên đài, gọi kêu ra rả

Khi hởi ơi! miền nam bị cưỡng chiếm
Giọt lệ buồn, tuôn chảy khắp non sông
Anh lính miền nam, ngã ngựa giữa dòng
Bị lùa vào tù, sống thua súc vật!
2
Khi em hát bài ca biệt xứ
Người lính trận, không còn ở quê hương
Họ đi đâu … địa ngục hay thiên đường"
Mẹ già vô ra, than dài thở ngắn!
Buộc lòng phải vượt biển, sống ly hương
Người lính già, thương mình, xa Tổ quốc
Cầm ly rượu, tủi thân mà khóc
Nước mắt đâu còn, tạ tội cố hương!

Chưa có mùa xuân, cho người vong quốc
Chỉ còn nỗi nhà, trong trái tim khô
Chỉ còn quê hương bên đó … đồng bào
Và chiến địa … những ngày ta cầm súng.

Nguyễn Đông Giang (Cali.)

*

Tháng Tư! Tháng Tư!

Tháng Tư nhức nhối
Gai góc
Đau thương
Oán hờn

Ba mươi mấy năm trường
Người Việt vẫn đau thương

Làm sao" Làm gì" Trăn trở
Nhìn ngang nhìn ngửa, tủi hờn
Người ta ngửng đầu đi tới
Còn ta" Cúi mặt lang thang

Lịch sử kiêu hùng vang dội
Có làm thức tỉnh Việt Nam"
Việt Nam! Việt Nam!
Tiên Rồng! Tiên Rồng!

Tháng Tư còn đó
điểm đen lịch sử

Làm sao" Phải tự hỏi mình
Việt Nam! Dòng giống Tiên Rồng còn đây

Cung Đỉnh

*
 Lại Tháng Tư

Thân là lính chiến xá gì giông bão
Vật chất phù du biết mấy cho vừa
Nối bước cha ông giống nòi Lạc Việt
Thoả chí tang bồng vì nước vì dân
 
Sương núi đường xa gió mưa tơi tả
Chờ lá thư tình em ướp ngát hương
Thuở mới quen cùng nhặt lá bên đường
Hẹn cùng em ngày giặc thù thảm bại
 
Lùng giặc thâu đêm mong ngày gặp lại
Đạp lên gian nguy xây dựng cho đời
Nơi tiền đồn Thu về đếm lá rơi
Cùng thề nguyền xoá đi niềm tủi nhục
 
Quân cường bạo gây hờn căm sôi sục
Trai gái lên đường diệt ác trừ gian
Hạnh phúc ấm no, xoá bỏ tham tàn
Bán nước, giết dân chính loài man cộng
 
Cùng xiết tay nhau thay vì than khóc
Hãy tuốt gươm thiêng cứu lấy nước nhà
Đem máu xương đòi lại đất ông cha
Giữ vẹn toàn giang sơn dòng giống Việt

Ngũ Lang

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.