Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả – Hoàng Tuấn Phụ Trách

5/29/200800:00:00(View: 2883)

Nỗi đau vì chó

Xuân Hằng - Sydney NSW

Cách đây hơn một tháng, con chó con nhà tôi bị xe cán khi băng qua đường và mất mạng. Lúc đó khoảng 9 giờ tối khi nó theo mẹ nó chạy ra khỏi cửa mừng chủ nhà về. Đó là đề tài sôi bỏng trong giờ morning tea sáng hôm sau tại sở làm với khoảng 10 người bạn Úc và di dân. (Thường chúng tôi có thói quen chia sẻ với nhau những mẩu chuyện không đâu trong giờ ...thư giãn (relaxing time) này. Khi tôi nêu câu chuyện chỉ đến đó thì các bạn tôi ai cũng ngưng hẳn những mẩu chuyện nói dở dang, những ngụm cà phê nóng đang nuốt, và mọi sự im bặt. Đứa thì đứng dậy đi về phía tôi ngồi, vỗ về khuyên nhủ, đứa thì nghiêng đầu, nhăn mặt buồn thảm. Những câu nói chia buồn (I am so sorry for you, my thoughts are with you) làm tôi nhớ đến cách đây bốn năm, cũng những khuôn mặt bạn hữu đó, những cử chỉ thân thương đó đã đến với tôi lúc tôi trở lại sở làm sau khi mẹ tôi mất.

Câu chuyện tiếp nối bằng những câu hỏi dồn dập: Chó you chết lúc mấy giờ" Xe nào cán" Lúc đó you ở đâu" Làm sao you biết" Lúc you thấy nó thì nó còn thở không" Sao không đưa đi bác sĩ thú y " Con chó mẹ có buồn không" You phải chăm sóc con mẹ, nó đang grieving (buồn thảm) vì mất con đó v.v... Chợt một đứa bạn hỏi tôi: "Rồi you làm gì sau khi nó chết"" Tôi tỉnh bơ đáp: "May quá, sáng nay là ngày khu tôi đổ rác nên tôi bỏ nó vào bao ny lông cho vô thùng rác, thì sáng sớm hôm nay rác được đổ đi rồi ." Bỗng lại một "cơn chấn động" trong đám bạn vừa mới tỏ vẻ bùi ngùi. Các bạn đồng nghiệp tôi lại im bặt, lại ngưng mọi câu nói dở dang, ngưng mọi cử chỉ. Có đứa đang bước đi đến tôi, chắc để an ủi nỗi đau của tôi, bỗng ngưng phắt lại.

Tôi còn đang ngỡ ngàng, thì một cô lay mạnh vai tôi và nói, vừa nói vừa gật gật đầu, ra vẻ bực bội lắm, đôi mắt nhìn sòng sọc vào mắt tôi: "Oh my God! And you expect us to feel sorry for you" You are cruel. You should be charged for animal abuse!!!" (Trời đất ơi! Vậy mà chị tưởng tụi tôi tội nghiệp chị được sao" Chị tàn nhẫn quá. Lẽ ra chị phải bị phạt vì tội bạo hành thú vật!!!!)

Các bạn tản ra. Hết giờ morning tea. Mỗi đứa đi về bàn làm việc, hậm hực vì thái độ "man rợ" của tôi trong câu chuyện trên. Đúng, có đứa lẩm bẩm (She's barbarian – man rợ). Đến giờ ăn trưa, có đứa đỏ hoe đôi mắt, có cô đã khóc vì thương tiếc con chó con của tôi (mà cô chưa bao giờ thấy), hay vì đau đớn có một đứa bạn Việt Nam nhà quê. Vâng, trong tình thân, cô này vẫn nghĩ rằng tôi không độc ác, (cũng may!) mà chỉ "lạc hậu". Cô vỗ về tôi và nói: "You à, lẽ ra you phải giữ xác nó lại, đào một lỗ sâu sau vườn nhà, chôn nó ở đó. Mỗi khi đến chỗ đó, you nhớ đến nó. Có người còn đưa nó đi thiêu, tốn khoảng $500-$1,000, bỏ tro vào hộp rồi chôn sau nhà, làm một cái mộ cho nó, đặt hoa lên mộ nó. You ơi, lần sau, you đừng làm như you đã làm nhé."

Các bạn đồng nghiệp tôi nghĩ gì nếu biết rằng chó (không phải ở Việt Nam) mà ở Úc, lại được triển lãm mang tên Phở Dog, một cuộc triển lãm đã chu du các tiểu bang NSW, Victoria và hiện đang ở Western Australia. Chó được những người này ca tụng là đem đi nấu phở, và được người ăn xuýt xoa với miếng thịt ngon, nghi ngút khói!""" Còn nỗi đau nào hơn cho các bạn đồng nghiệp Úc của tôi"  Tôi tưởng tượng, nêu các cô biết thì các cô không còn xem tôi là "nhà quê", "lạc hậu" mà đúng là "man rợ", một cái man rợ không thể chấp nhận được trên xứ sở mà chó là một thành phần trong gia đình. Tôi vẫn nhớ cô ban nói với tôi: "Your dog is a pet, a part of your family".

Tôi vẫn quan niệm cái gì hay của người thì ta nên học, cái gì hay của ta thì ta giữ nhưng cái gì dở thì nên bỏ. Tình thương của con người Úc lan rộng đến thú vật. Đó là cái hay của người, chúng ta nên noi gương. Còn chuyện giết chó ở VN vì hoàn cảnh thì thích hợp, nhưng ở Úc, nhập gia phải tuỳ tục, chúng ta phải tôn trọng luật pháp, phong tục tập quán của Úc, nên thương yêu chó mới phải. Và lại, người Việt ở VN đâu có bao giờ dùng chó để nấu phở bao giờ" Nếu có ai đó, dù là nghệ sĩ hay thường dân thưởng lãm nghệ thuật, vô tình hay cố ý làm ô danh người Việt thì xin dừng tay. Đau đớn lắm!!!

Phở Dog - Loại Nghệ thuật quái gở và thơ quái đản

Trần Văn Tuấn - Perth NSW

Tôi có đi coi cuộc triển lãm I Love Phở nhưng ngạc nhiên khi thấy có Phở Dog, tôi chẳng hiểu làm sao cả. Đã vậy lại còn con chó với đủ thứ cờ trên mình nó, trong đó có Cờ Vàng. Hỏi ra thì bảo đó là của Mai Long do Mr Lê Phú Cường tổ chức. Đúng là những chuyện quái gở, bệnh hoạn của những người có đầu óc bất bình thường. Nghệ thuật của mấy tay vị nghệ thuật thường có những cái lố lăng như vậy. Nhưng mấy nghệ sĩ này còn đi xa hơn là họ tuyên truyền cho CS. Đã vậy, mấy người trong cuộc triển lãm còn đưa tôi coi bài thơ "Phở, sự thiết yếu" của một tay thi sĩ rởm tên là Phan Nhiên Hạo. Đọc bài thơ tôi chẳng hiểu nó nói cái gì. Nguyên văn bài thơ thế này, chép ra để quý báo thấy đúng là quái đản một lũ với nhau.

Tôi ăn khuôn mặt này

Vì nó ngon như phở, món làm cho chúng ta nổi tiếng khắp thế giới

Tôi sống phía Bắc Los Angeles

Phải chịu khó đi xa mới ăn được quê hương

Từ đây đến Little Saigon cách hai giờ lái xe, đến Sài gòn

cách mười bốn giờ máy bay phản lực. Đến Hà Nội

là nơi xa nhất

Từ đây đến tôi mất ba mươi mấy năm.

Ăn đi, cho thêm ớt vào, và tương, những gièm pha khác nữa. Gia vị

của phiêu lưu, lưu đày.

Làm thế nào để trở thành một kẻ lưu vong chuyên nghiệp"

Ăn đi. Nhìn hai bàn tay trên bàn. Đã từng

sờ mó vào sự mất mát nguồn gốc

quen thuộc như chạm ngực người đàn bà.

Tôi là một người lưu vong thèm ăn phở

Tôi không làm bộ

Và tôi ghét các đệ tử của Derrida, những kẻ bày trò chống lại sự thiết yếu

Tôi đưa bài thơ cho cháu tôi, một thi sĩ có tên trong số 100 nhà thơ hải ngoại được in ở Pháp. Cháu nó bảo, đây là loại thơ trừu tượng về từ nhưng về ý là bôi nhọ người Việt hải ngoại, nó bảo người Việt hải ngoại mình mất gốc, lưu vong, bầy đặt chống lại sự thiết yếu là chống lại sự cần thiết của tụi CSVN đó mà. Vậy mà cậu không hiểu, dở ẹc!!!

*

Thủ phạm là Casula Powerhouse và Kon Gouriotis

Vương Nguyễn - Liverpool NSW

Tôi rất phẫn nộ khi đọc bài báo tường thuật về Phở Dog của Lê Phú Cường. Nhưng tôi thấy có mất vấn đề cần bình tĩnh nhìn cho rõ. Cá nhân LPC chỉ là một tay thừa hành, một nhân viên quèn. Trước kia nhờ cộng đồng mình rồi đến khi có vây có cánh thì làm những chuyện có lợi cho CS. Rồi CS móc nối với mấy tay chính trị gia Úc ở liên bang, tiểu bang, nên họ dùng fund để đẩy LPC vô cộng đồng mình dùng danh nghĩa cộng đồng làm những trò có lợi cho CS. Chuyện này xảy ra nhiều lần mà đỉnh cao là năm 2000, sau đó dẫn đến sự ra đi không kèn không trống của LPC. Điều quan trọng là cái Casula Powerhouse và Kon Gouriotis. Tôi không hiểu ông Kon Gouriotis này đã về  chơi với CSVN lần nào chưa, hay đã gặp gỡ cán bộ CSVN ở Úc này như thế nào, nhưng tôi bảo đảm, ông ta đã không thèm đếm xỉa gì đến lập trường chính trị và chính nghĩa của cộng đồng người Việt yêu tự do chúng ta trong suốt nhiều năm qua. Sau những vụ tai tiếng sai trái, làm phật lòng CĐ, ông ta vẫn được ngồi ở ghế giám đốc Casula Powerhouse thì đủ hiểu, đằng sau ông ta không phải chỉ có chính giới Úc hậu thuẫn mà còn có tụi CSVN chúng hậu thuẫn. Bằng cớ quý vị cứ coi những gì Kon Gouriotis làm thì thấy có rất nhiều cái có lợi cho CSVN. Vì vậy, chúng ta phải phản đối Kon Gouriotis, phải phản đối Casula Powerhouse, Liverpool Council, và chính phủ NSW, chính phủ Úc. Xin đừng quan tâm đến LPC làm gì, vì không có LPC này thì có LPC khác.

Nói về Mai Long là nghệ sĩ đã làm con chó cà chớn đó. Cô này tên là Justine Mai Nguyen Xuan Long. Nghe nói ở Tasmania. Từng về Hà Nội, triển lãm, học hành. Vậy mà năm 2000 khi CĐ mình kỷ niệm 25 năm, qua một số tay móc nối, trong đó có LPC, Mai Long đã có tác phẩm triển lãm, và bài phỏng vấn Mai Long đã đăng trong cuốn Catalogue "2000 Viet: Celebrating 25 Years of Vietnamese Settlement In Australia". Nghe đâu cuốn này do Vietnamese Community in Australia NSW Chapter Inc. xuất bản, nhưng chuyện đổ bể thì  bảo là do LPC tiếm danh CĐ, lấy logo CĐ... Thực hư cho đến nay cũng chưa rõ.

*

Phở Dog - Một sản phẩm tạp chủng của Mai Long

Trương Văn Hoà - Perth WA

Theo như tôi biết, thì Mai Long là một người con gái Việt sinh ra và lớn lên ở Úc, nên đã không thấu hiểu văn hóa VN. Thêm vào đó, qua giao tiếp với CSVN mỗi khi về VN nên Mai Long đã hấp thụ thứ văn hóa tuyên truyền của CS, rồi nặn ra những sản phẩm quái gở mệnh danh là "Phở Dog". Một số người cho rằng Phở Dog là "Phở Chó", tức là món Phở thịt chó. Nhưng tôi nghĩ Mai Long thâm độc hơn thế nhiều. Ý của thị muốn dùng chữ Dog gắn với chữ Phở để ám chỉ người Việt hải ngoại là một tập hợp tạp chủng, giống như Phở hải ngoại là "Phở Dog" chứ không phải là Phở thuần túy VN.

Mai Long viết nguyên văn như thế này trong một bài viết giới thiệu về Phở Dog: "Phở Dog is my mythical breed of mongrel". Câu đó có nghĩa Phở Dog là một giống tạp chủng huyền hoặc của Mai Long. Nếu nghĩa tạp chủng của chữ mongrel được hiểu như sự pha tạp của hai hay nhiều giống, thì với Mai Long, thị muốn dùng chữ tạp chủng để mô tả sự pha tạp chính trị, tâm hồn, lý tưởng, văn hóa... của người Việt hải ngoại. Đó là lý do khiến thị trang trí trên thân thể của một con chó của thị với đủ màu cờ của Úc, Mỹ, Cộng sản và VNCH. Cũng trong nghĩa đó, Phở Dog đã không còn là Phở VN thuần tuý, mà đã biến chất khi Phở thâm nhập vô Úc, Mỹ, Anh, Pháp... Quan niệm của Mai Long là Phở biến chất theo môi trường thì người VN cũng phải biến chất để sống còn. Như vậy, tôi không nghĩ chữ "Phở Dog" có nghĩa là "phở thịt chó" như một độc giả nào của Sàigòn Times đã nhận xét trong số báo ra ngày 15 tháng 5 vừa rồi.

Một điểm nữa là tôi thấy trong tờ quảng cáo của BTC, thấy có vẽ tô phở, rồi ghi những dòng chữ "Không thịt chín, tái, nạm, gân, sách... Chỉ có gạch ngói vỡ và hố bom B52. Trong thời chiến tranh Việt - Mỹ 1964-1975, tô Phở không có thịt gọi là Phở không người lái." Đây là trò tuyên truyền cho CS một cách láo khoét rõ ràng. Thứ nhất, chiến tranh VN làm gì có chuyện từ 1964 đến 1975. Cái thứ hai là chiến tranh VN là chiến tranh xâm lăng, CS Hà Nội xâm lăng Miền Nam, chớ đâu phải là chiến tranh Việt Mỹ. Cái thứ ba là đâu phải vì chiến tranh mà ngoài Bắc ăn phở không người lái, không có thịt. Quý vị nào ở ngoài Bắc thì rõ, ngay từ khi CS chiếm được Miền Bắc năm 1954, Phở ở ngoài Bắc đã không người lái rồi. Đến năm 1975, CS chiếm được Miền Nam thì cả nước phải ăn phở người lái đó thôi.

Nói tóm lại, những nhân vật gọi là "nghệ sĩ trẻ VN" thực chất là họ đã ăn phải bả tuyên truyền của CS nên họ đã phản lại cái đẹp, phản bội sự thật và phản bội cả sự lương thiện tối thiểu. Nói chính xác hơn, họ là nhữngtên không muốn làm người tử tế. 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.