Hôm nay,  

Ngày Tạ Ơn

29/11/200900:00:00(Xem: 40207)

Bé Viết Văn Việt/ Bài Dự Thi Số 416

Ngày Tạ Ơn

Bảo Ngọc

Mỗi năm gần đến ngày lễ Thankgiving là lòng em nao nức, em nghĩ tới một người mà em phải tạ ơn trước là: Mẹ em.
Khi em vừa đủ tuổi hiểu biết thì mẹ có bầu em trai của em, em biết em được sinh ra từ trong bụng mẹ. Em nhìn mẹ nặng nhọc mệt mỏi lúc mang bầu, đau đớn lúc sanh con và nhọc nhằn âu lo, quên cả thân mình khi nuôi nấng, chăm lo đêm ngày cho em bé, em biết mẹ cũng đã lo cho em như vậy.
Em đọc sách, em hiểu thêm không có thân mẹ thì không có thân em, không có nụ cười của mẹ, niềm vui của mẹ thì không có nụ cười, niềm vui nơi em. Em là mẹ, mẹ là em. Em của em là mẹ, mẹ cũng là em của em. Càng ngày em càng yêu mẹ.
Vậy thì ngày lễ Tạ Ơn, em Tạ Ơn mẹ trước nhất là phải rồi!


Người kế là ba của em. Ba làm việc cực nhọc nuôi gia đình để mẹ có thì giờ chăm sóc, lo cho chúng em ăn uống và học hành.
Em còn phải Tạ ơn Trời Phật, niềm tin tín ngưỡng của mẹ, để mẹ có tâm từ bi với mọi người, có tâm và trách nhiệm với gia đình, với các con của mẹ.
Tạ ơn em trai của em, vì có nó nên gia đình vui quá.
Rồi tới đất nước Mỹ đã bao dung cho nhiều sắc dân được sống một cuộc đời tự do, bình đẳng.
Tạ ơn tất cả mọi người đông vui cùng sống, cùng xây dựng, làm việc để có một xã hội phồn thịnh. Trong đó, những cái nôi nuôi tuổi thơ chúng em là mái trường thân yêu, nơi quyết định tương lai của chúng em.
Và còn nữa…, mặt trời cho ánh sáng, không khí cho hơi thở sự sống, các sinh vật, cỏ cây, đồi núi, mây, mưa, sông biển làm cho trái đất xinh đẹp là một mái nhà lớn nhất nuôi dưỡng con người.
Beverly Bảo Ngọc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đúng 8:45am sáng ngày Thứ Bẩy, 26 tháng 10 năm 2019, tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ (Sid Goldstein Freedom Park), thành phố Westminster, Nam California, Hoa Kỳ, đã diễn ra trọng thể Lễ Tưởng Niệm (Memorial Ceremony) cho 81 Chiến sĩ Nhẩy Dù thuộc Đại Đội 72, Tiểu Đoàn 7 Dù/QLVNCH, đã thiệt mạng trong một tai nạn máy bay C-123 tại miền Nam VN ngày 11 tháng 12 năm 1965.
Đau thương nhất là niềm hy vọng của những người Việt còn chờ đợi cảm thấy ánh sáng mờ dần từ phía chân trời. Nhưng điều đau thương hơn cả là anh em đang sống trong búa rìu dư luận. Chúng tôi cảm thấy dư luận bất công sẵn sàng quay lưng lại với nhóm trẻ cô đơn đang tìm đường gai góc mà đi cứu người ở hải ngoại.
Sau khi chào đón anh chị em Nghĩa Sinh Phước Tuy, Phan Thiết và Sài Gòn đến công tác từ thiện tại Tỉnh Cà Mau ngày 12/10/2019, Linh mục Đaminh Lê Văn Hội - Quản xứ Trung Hòa (tỉnh Cà Mau), đã mời anh chị em Nghĩa Sinh Công Giáo tham dự thánh lễ tạ ơn do Cha chủ sự.
Tôi bước lên sân khấu trong niềm vinh dự là một sinh viên Việt Nam tốt nghiệp loại giỏi tại Đại học Đức, trẻ và rất trẻ, mười chín tuổi. Và đang học Master năm thứ nhất Khoa Piano trình diễn tại Đại học Âm nhạc hiện đại nhất của nước Đức. Đó là Đại học Nuremberg, Bang Bavaria.
Người rơm còn có một tên gọi khác, dễ nghe hơn, theo ngoại ngữ: nouveaux boat people – những thuyền nhân mới. Khác với lớp người tị nạn từ Việt Nam vào cuối thế kỷ trước, những kẻ đến sau không còn được thế giới chào đón nữa.
Cảnh sát hiện đang tập trung vào những người di cư từ Việt Nam khi điều tra cái chết của 39 người trong một "thùng chứa (container)". Sự chỉ dẫn đến từ người thân.
Halloween có một nguồn gốc từ một lễ hội cổ xưa 2000 năm trước ở Ireland có tên Samhain. Từ Samhain có nghĩa là "Mùa hè cuối cùng" trong tiếng Gaelic, một ngôn ngữ được sử dụng ở Ireland và Scotland. Nó cũng báo hiệu mùa đông bắt đầu để nhà nông chuẩn bị cho những tháng lạnh hơn
Kinh tế chánh trị là môi với răng. Dân chúng Hong Kong đang làm một cuộc chiến tranh nhân dân, vừa du kích vừa trận địa chiến ở thành phố. Vừa chống nhà cầm quyền tay sai của TC vừa chống bọn ăn theo CS và tay sai ơ Hong Kong.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.