Hôm nay,  

Chuyện Mỗi Tuần: Kẻ Hào Phóng

09/10/200700:00:00(Xem: 3200)

Không hiểu sao Yến lại khoái tôi đi chợ với nàng dù là đi thương xá hay đi siêu thị mua đồ ăn. Ngày xưa còn trẻ khoái đi du dương thì không nói làm gì, còn bây giờ có trăm chuyện phải làm mà cứ phải "chở em đi chợ một chút" thì tôi cảm thấy khó chịu vô cùng.
Nếu đi thương xá thì Yến cứ la cà vào khu quần áo đàn bà coi hết quần áo trong đến quần áo ngoài rồi ôm một vài món vào phòng thử , thử từng cái một bắt mình đứng ở ngoài chờ để Yến thỉnh thoảng bước ra hỏi: "Bộ này được không anh"". Mấy con đầm Mỹ ra vào chỗ đó nhìn tôi mỉm cười nháy nhó cặp mắt làm cho tôi nhột nhạt chẳng ra làm sao. Yến hỏi thì bộ nào tôi cũng nói "được" cả nhưng cuối cùng Yến chả mua bộ nào.
Nếu mà đi siêu thị mua đồ ăn thì tôi cứ phải lẻo đẻo đẩy cái "cart" theo Yến chất những thứ mà nàng muốn mua. Đôi khi thấy mặt mũi tôi nặng chình chịch, Yến khôn khéo:
- Bắt anh đi với em như thế này là để cho anh biết vật gía bây giờ leo thang dữ lắm chứ không rẻ như trước đâu. Đây này, trứng gà trước có 99 "cent" một tá bây giờ hai đồng mấy rồi đó. Thôi anh bỏ thuốc lá đi, hút làm gì cho hại sức khỏe.
Nghe Yến "lý luận" như vậy tôi lộn ruột nhưng không muốn nghe đi nghe lại bài "giáo khoa thư" về thuốc lá nữa nên lặng câm lẩm nhẩm trong đầu: "Chơi vậy thì chơi với ai" Thiếu gì cái bỏ không bỏ lại bảo bỏ thuốc lá" Bỏ thuốc lá thì còn cái gì để…làm"" Để cho mình cảm thấy thoải mái tôi tự an ủi rằng "Thôi cũng được, cũng như là tập thể dục cho máu huyết thông thương chứ cứ bực bội máu nó ứ lên tới cổ thì chỉ thiệt mình thôi".
Thế thì cũng được đi nhưng khi ra xếp hàng trả tiền thì có khi là một cực hình vì phải đứng đợi một dẫy dài mà người nào người nấy chất đầy "cart" khiến đứng chờ cứ ế cả người ra. Chờ lâu đã bực nhưng gặp mấy con mẹ trả bằng thẻ tín dụng lại càng bực hơn vì cái "thủ tục" trả tiền này khiến người chờ phải chờ thêm vài phút nữa.
Như tuần rồi thấy đông người qúa, Yến bảo tôi: "Anh đứng chờ đây, em đi coi có món nào rẻ em lấy thêm" rồi le te đi bỏ mặc mình tôi đứng sau con mẹ Mỹ đen có cặp mông nó to bằng hai cái sọt ủn à ủn ỉn xoay tới xoay lui khiến tôi cứ phải đầy cái "cart" né mông con mụ đó hoài. Đã vậy tới phiên một cô gái trẻ khoảng trên dưới hai mươi, đứng trước tôi ba người, trả tiền bằng cái "cạc" tín dụng hay gì đó mà "vuốt" vào máy đọc thẻ nó cứ đẩy ra. Năm lần bẩy lượt như vậy mà cô ta cứ vẫn tiếp tục dí tấm "cạc" vô vuốt khiến cho thằng cha Mỹ râu quai nón đứng sau tôi bực mình:
- Trông ăn mặc thanh lịch như vậy mà ăn "Food Stamp", chắc xài hết rồi nên nó không "accept" nữa chứ gì".. Bắt người ta đợi hoài… bực quá đi. Đông thế này tại sao không mở một "check out" nữa mà lại…
Thằng cha râu quai nói hạ giọng như chỉ để nói với tôi thôi nhưng thật ra cả dẫy đó đều nghe thấy:
- Tại sao trẻ trung mạnh khỏe như vậy lại không kiếm việc làm như người ta mà lại…
Cô gái trẻ ngoảng lại sau nhìn coi ai là người vừa nói ra câu miệt thị vừa rồi thì thằng cha râu quai nón sau tôi chỉ tay vào ngực kên:
- Tôi nói đó cô ạ. Có sao không"
Cô gái không trả lời, mặt đỏ rần, mắt rưng rưng lệ, cô ta mím môi giận dữ quăng tấm cạc mua "Thực Phẩm" tức là "Food Stamp Debit Card" xuống mặt quầy tính tiền, bỏ lại sau xe thực phẩm đi thẳng ra khỏi tiệm. Những người đứng đó lặng yên nhìn qua cửa kính thấy cô ta lên xe đậu gần đó lái đi không hề liếc ngang liếc dọc.
Hồi năm 1975, khi mới đến Mỹ, tôi đã từng dùng "Food Stamp" nên tôi không hề có ý coi rẻ những người dùng thứ này vì phần đông chỉ vì hoàn cảnh bắt buộc nên tôi hơi bất mãn với cái thằng cha râu quái nón này.
Năm bẩy phút sau đó có một cậu trai vào tiệm không hiểu sao lại chạy lại quầy trả tiền mà tôi đang đứng chờ, hỏi chị thâu ngân rằng có thấy cô gái trẻ cỡ đó, ăn mặc như thế này, có đến mua thực phẩm ở đây không… Chị thâu ngân gật đầu lia lịa bảo cậu trai đó rằng cô ta bỏ đồ ở đây chạy ra khỏi tiệm và lái xe đi mất rồi. Nói xong cô ta cầm tấm "cạc" của cô gái vứt lại hồi nay đưa cho cậu ta. Chàng trai trẻ đó tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi trống không:
- Tại sao chị ấy lại bỏ đi như vậy"
Tất cả những người đứng trong hàng chờ đợi trả tiền không ai nói gì chỉ ngoái lại nhìn thằng cha râu quai nón đứng sau tôi. Thằng cha ấy không ngần ngại nói:
- Tôi là người đã buông lời miệt thị những người dùng "Food Stamp" khiến cô ta bẽ mặt nên cô ta bỏ đi. Tôi rất tiếc tôi đã giận cá chém thớt vì cái "cạc" của cô đã bắt chúng tôi chờ đợi lâu qúa.
Mặt cậu trẻ đó lộ vẻ đầy bất nhẫn nói:
- Ông có biết là ông quá tệ không" Không những tệ mà còn qúa tàn nhẫn nữa ông biết không"
- Tôi biết. Tôi biết. Tôi thành thật xin lỗi.
Cậu trẻ đó run run môi:
- Ông có biết là chồng cô ta đã tử trận ở A-Phú-Hãn hai năm trước đây không. Anh ta bỏ lại ba đứa con nhỏ cho người vợ trẻ ông biết không" Họ là "sweet heart" hồi còn ở trường trung học mà bây giờ cô mới có hai mươi ba tuổi mà phải một mình trông nom ba đứa con nhỏ… ông biết cơ cực đến thế nào không"
Thằng cha râu quai nón dơ hai bàn tay ra trước mặt thành khẩn:
- Trời đất! Tôi không biết như vậy. Xin cậu hãy chuyển lời xin lỗi của tôi đến cho cô ta giùm tôi.
Nói rồi anh ta bước tới cái "cart" thực phẩm của cô gái hồi nẫy hỏi cô thâu ngân:
- Những món này đã được trả tiền chưa"
Cô thâu ngân trả lời:
- Chưa, vì máy không chịu nhận cạc của cô ta.
Anh chàng râu quai nón lại quay qua cậu trẻ hỏi:
- Cậu biết nhà cô ta ở đâu không"


- Biết. Vì chị là hội viên nhà thờ chúng tôi.
Anh chàng râu quai nón nói với mấy người trong hàng chờ đợi:
- Xin lỗi qúy vị. Cho phép tôi thanh toán mớ này trước nhá.
Nói rồi anh ta mở ví lấy thẻ tín dụng ra đưa cho cô thâu ngân bảo: "Tôi trả cho cô ấy". Khi cô thâu ngân toan ấn nút tổng cộng số tiền thì anh chàng râu quai nón bảo: "Khoan đã" rồi bước lại cái "cart" của anh ta khuân hết thực phẩm để lên quầy bảo tính luôn cho cô gái hồi nẫy. Tưởng thế đã đủ, bỗng anh quay lại nói với số khách hàng vừa mới tiến tiền xong đang dừng lại ngó coi chuyện gì:
- Qúy vị có ý kiến gì không" Một cô gái trẻ, chồng tử trận ở Trung Đông, phải nuôi ba đứa con thơ dại… qúy vị"
Nghe vậy mọi người vội lấy bớt thực phẩm trong "cart" của mình bỏ chung vào một cái "cart" khác cho cô gái và chỉ vài phút là đầy ắc. Anh chàng râu quai nón nhìn mớ thực phẩm một vài giây rồi nói to với cô thâu ngân:
- Chưa có "beef". Cô cho người lấy thêm cho tôi hai tảng mười ký thịt bò đi… à không bốn tảng đi.
 Xong xuôi cô thâu ngân ấn nút tổng cộng rồi cầm thẻ tín dụng của chàng râu quai nón vuốt một cái vào máy trả tiền nhẹ như bông… hồng. Anh chàng râu quai nón đẩy hai "cart" thực phẩm lại cho cậu trẻ rồi lấy cuốn chi phiếu ra viết một tờ đưa cho cậu trẻ đó bảo mang đến nhà cô gái giùm. Anh ta dơ tấm chi phiếu lên nói với cậu ta:
- Cái này để cô ta mua một cái tủ đông lạnh tích trữ thực phẩm tươi này nếu không thì sẽ bị ôi thối nhá.
Cậu trẻ nhìn tấm chi phiếu trợn mắt nói:
- Ồ! Ông qủa là một người hào phóng.
Chàng râu quái nón nói:
- Không. Tôi không phải. Chồng cô ta mới là người hào phóng…
Yến đã ra từ lúc nào và cũng chứng kiến chuyện này nên sau khi tính tiền xong thấy cậu trẻ đó và anh chàng râu quai nón còn đang loay hoay với hai "cart" thực phẩm nàng cũng nổi hứng mang hai bịch "hot dog" để thêm vào cái "cart" trước mặt anh chàng râu quai nón. Mấy người đứng đó vỗ tay lốp đốp tán thưởng khiến Yến mắc cở nhe răng nói: "Just the thought is count".
Tôi phải công nhận là dân chúng Mỹ rất hào phóng. Dù họ hào phóng vì dư giả hay bẩm tánh thì cũng là tốt vậy. Chuyện này khiến tôi nhớ lại hơn ba mươi năm trước khi đến Mỹ được nhà thờ mướn giùm cho một căn nhà rẻ tiền cũ kỹ nhưng cũng không đến nỗi tệ lắm. Cạnh nhà có anh hàng xóm tên Bob cỡ chạc tuổi với tôi và có lẽ vì lần đầu thấy "Việtnamese" nên tò mò muốn tìm hiểu cứ qua nhà tôi thăm hỏi chuyện trò.
Hồi mới qua đâu có thực phẩm Việt Nam hay nước mắm rau muống rau gì đâu nên bữa nào vợ chồng con cái cũng nấu một nồi cơm đầy, cá "tuna" dim tiêu hành thơm nức, không thì thịt gà kho kèm theo trứng tráng đánh tì tì thật khoái tỉ. Ở Việt Nam đâu phải ngày nào cũng ăn thịt gà đâu nên quanh đi quẩn lại cũng chỉ có thịt gà hết kho lại luộc không thì chiên. Thằng con nhà Bob thấy vậy một bữa hỏi:
- "Every day you eat this" Rice and chicken""
Tôi chửi thầm trong đầu: "Mẹ! Không "eat" những thứ này thì mày bảo ông phải "eat" cái gì bây giờ. Lúc đó vì giới hạn tiếng Anh nên tôi và Yến chỉ nhe răng cười. Một chiều vài tuần sau đó bỗng dưng có hai ba xe đến đậu trước sân nhà tôi ở. Một anh Mỹ sồn sồn gõ cửa tôi ra mở thì anh ta một tay giữ cánh cửa, một tay ngoắc mấy người nữa ngoài xe. Thế là họ nhào ra mở thùng sau xe khuân vào trong nhà tôi một đống thực phẩm nào là thịt gà, thịt bò, đồ hộp, bánh mì, bột làm bánh, rau tươi, rau hộp, vài ba tảng thịt "ham" , "hotdog" v.v. lại còn có cả đồ chơi cho con nít. Ngạc nhiên hơn là họ còn mang vào vài chai sì dầu, nước mắm nữa.
Yến nhìn tôi lo ngại nói:
- Anh à. Mình có mua đâu mà họ đem đến… Nhỡ họ đòi tiền thì mình làm gì có tiền… 
Xong đâu đó anh Mỹ gõ cửa hồi nẫy chỉ đống thực phẩm rồi chỉ vào tôi nói: "Yours". Tôi thầm nghĩ: Lẽ dĩ nhiên mang để trong nhà ông là của ông rồi… nhưng để cho chắc ăn tôi cũng ráng múa cho nó hiểu, nghĩa là tôi chỉ vào ngực tôi rồi lắc đầu: "No money". Lão ta cười khì bảo: "Free. Right. Free, no pay". Sau đó lão ta cũng chỉ vào ngực lão và chỉ chỏ mấy người đồng hành rồi rặn từng chữ cho tôi hiểu:
- "We, Bob friend".
Lúc đó tôi và Yến đã hiểu phần nào quên cả cám ơn cùng ồ lên một lượt:
- Ồ! Bob" - Tôi chỉ qua hướng nhà bên cạnh nói: "Bob here".
Tất cả họ đồng cười thoải mái ngân dài : "R... ight".
Cũng tại cái chữ "Free" này mà tôi và Yến dở khóc dở cười với thằng cha bán đất ở nghĩa địa ít tuần sau đó. Thằng cha này có lẽ không còn kiếm đâu ra khách nữa hay sao mà hắn lại chọn nhà tôi gõ cửa. Nghe hắn nói thì có câu tôi hiểu có câu không nhưng chỉ có một câu là tôi và Yến đều hiểu là "Buy one get one free" và nghe có chữ "free" này nên tôi mời hắn vào trong nhà nói chuyện.
Hắn vừa nói vừa vẽ một hồi lâu tụi tôi mới hiểu là nó bán đất chôn ở nghĩa địa. Khi hiểu một chút rồi tôi hỏi nó "where is one free" thì hắn vẽ một cái hòm ở dưới và một cái nữa đè lên trên. Tôi lắc đầu vẽ hai cái huyệt nằm ngang nhau thì hắn nguây nguẩy nói: "No! No!" rồi chỉ vào hình vẽ của hắn nói: "This OK, not that".
Tôi nói cho Yến hiểu nàng dẫy nẩy lên:
- Ối giời ơi! Thằng này nó điên à" Ai lại làm như vậy, ghê quá anh ơi, thôi tìm cách đuổi nó đi. Free không free thì đừng chứ mình còn trẻ mà nó lại đến nhà gạ bán cái của nợ này…
Sau đó thằng nỡm thấy tốn thì giờ với tụi tôi chỉ vô ích nên tiu nghỉu bỏ đi. Bây giờ nghĩ lại tôi cười thầm "Thằng này không hào phóng chút nào".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
DB Rick Miller thuộc Đảng Cộng Hòa, đại diện khu vực Sugar Land, đã bị phản ứng gay gắt sau khi ông chụp mũ các đối thủ tranh ghế ông chỉ vì họ là người Mỹ gốc Á trong địa hạt đông ngưởi gốc Á.
Ai quyết tâm đi tìm chân lý và hướng thượng cuộc đời trong tinh thần – Tu là cõi phúc – đều hưởng được sự bình an trong tâm hồn, tức là hưởng được hạnh phúc, Thiên đàng, Niết bàn, Cõi phúc ở trần gian
nữ tài tử Julia Roberts và cựu đệ nhất phu nhân Michelle Obama sẽ có chuyến đi đặc biệt thăm Việt Nam trước khi sang Malaysia dự chương trình "Leaders: Asia-Pacific"
ông có tập Thơ Lửa, cùng làm với Đoàn Văn Cừ, gồm những bài thơ đề cao cuộc kháng chiến chống Pháp, do Cơ quan Kháng chiến Liên khu III xuất bản, được in ở Thái Nguyên năm 1948
James Nguyen Fernandes, 43 tuổi, bị buộc tội 6 vụ tấn công, gồm 2 tội tấn công cố ý sát hại, và 6 tội phạm tội liên quan súng, theo hồ sơ tòa án cho biết.
Cục Cảnh sát Hình sự của Bộ Công an mới đây thừa nhận Việt Nam là một “điểm nóng” của nạn buôn người và di cư bất hợp pháp, với lợi nhuận hàng năm lên đến hàng chục tỉ đôla.
Khi chưa thấy ánh mặt trời, Tôi đã cảm nhận được muôn ngàn đau khổ, Của mẹ cha, Của bà con và của muôn triệu người dân gần xa trong nước, Lúc mẹ ôm bụng bầu chạy từ chỗ nầy sang chỗ khác,
Theo bản tin từ đài KUSI, Dân biểu Cộng Hòa Duncan D. Hunter cho biết ông sẽ nhận một tội sử dụng sai trái quỹ vận động khi ra tòa vào hôm Thứ Ba ngày 3 tháng 12/2019 trước Chánh án Thomas J. Whelan.
Mùa cháy rừng hiện nay nêu bật việc cần phải nhanh chóng đạt được các mục tiêu loại bỏ carbon đầy tham vọng của California, và bản báo cáo ‘Lộ Trình 2045’ đặt ra sơ đồ định hướng để đạt được mục tiêu đó
Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Hai, 2 tháng 12, lên án các nhà Dân Chủ tại Hạ Viện về việc tổ chức điều trần luận tội trong khi ông đang dự hội nghị thượng đỉnh NATO tại London


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.