Hôm nay,  

Chờ Chi Không Dzớt – Mõ Sàigòn

20/08/200700:00:00(Xem: 2033)

Vương Quế Am, con nhà thế gia ở Đại Danh, tỉnh Hà Bắc, đi chu du ở miền nam bằng thuyền. Lúc đậu ở bến sông, bất chợt thấy thuyền bên cạnh có một cô con gái trông thật là quá đã, bèn lấy quan tiền liệng qua, nhưng cô ấy có vẻ như không hay biết gì hết cả.
Quế Am bực bội nghĩ:
- Thấy tiền mà chê thì chỉ có hai trường hợp. Thứ nhất là mát. Thứ hai là đui. Chớ không mát không đui thì có lẽ chưa nhiều đó vậy.
Bèn nổi tính nghịch ngợm, liền lấy lạng bạc quăng qua, để thử xem suy nghĩ của mình sai hay đúng. Thời may trúng ngay vạt áo của người ta, rồi thấy cô gái ấy đi tới be thuyền. Liệng lạng bạc trở qua mà nói rằng:
- Người ta dùng tiền để tậu nhà, tậu địa vị, tậu luôn… tình nghĩa. Sao chàng lại bỏ đi"
Quế Am liền chạy tới be thuyền, nhìn thẳng vào mặt của người đẹp, thì thần trí điên đảo, phách lạc hồn tan, bèn ú ớ nói:
- Giỡn chơi mà thành thiệt. Quen chơi mà thành vợ chồng. Có thiệt không đây"
Cô gái chưa kịp trả lời, thì người lái thuyền về, cởi dây dông mất, để Am ở lại tâm thần ảo não, gan ruột rối bời, tưởng như bị giựt hụi cũng khó buồn hơn thế. Đã vậy lại chẳng biết tên, thêm thiếu người thăm hỏi, nên chỉ biết thẫn thờ mơ tưởng, trách vụng trách xui, rồi trách cả mẹ cha sao lại sinh ra vào tuổi sửu, để chậm lụt tứ bề, khiến con mất vợ mẹ mất dâu. Lòng ôm đau đớn!
Nửa năm sau Am về đến nhà, mẹ là Vương thị mừng rỡ chạy ra. Nhìn con nói:
- Cạm bẫy giăng đầy đường khắp lối, khiến ai nấy giơ tay ra cũng đụng phải lưới, bước chân đi không tránh khỏi tròng, mà con vô sự bình an. Chính là nhờ mẹ ăn tàu hủ tháng này qua năm khác.
Am xuội lơ đáp:
- Có cạm bẫy mà rớt vô. Vẫn hơn là bình an mà không có gì hết cả.
Vương thị nghe con đối đáp làm vậy, tóc bỗng dựng ngược lên. Lẩm bẩm nói:
- Đàn ông mà ăn nói lạng quạng kiểu này, thì chỉ có một chữ yêu. Tuyệt nhiên chẳng có lý do nào hết cả.
Rồi lo lắng nói:
- Con đang mang tâm bệnh. Giống như là mới biết yêu mà chưa được đáp đền. Có phải vậy chăng"
Am ngập ngừng đáp:
- Dạ phải!
Vương thị lại nói:
- Lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống. Vậy tông tích nó ở đâu" Gia cảnh thế nào" Hãy mau nói để ta tiện bề tính toán.
Am lặng người đi một chút, rồi khổ sở đáp:
- Người ta ở trên thuyền. Chưa kịp giao kết đã chạy đi, thì biết tông tích ở đâu mà truy kiếm"
Vương thị nhìn con, rồi đưa bàn tay ra mà đếm, bỗng tái mặt nói:
- Con lớn bộn rồi mà ta hổng biết hổng hay. Thiệt là bết bát!
Rồi gọi Am đến mà nói rằng:
- Tình yêu và hôn nhân như một canh bạc. Nhất chín nhì bù. Canh bạc không chung bằng tiền mà chung cả cuộc đời. Nay con lại chơi bài như vậy. Chẳng uổng lắm ư"
Am lắc đầu một hơi mấy cái, rồi quả quyết đáp:
- Vừa gặp nhau có một lần, mà đã thập phần thân thuộc, thì tự hậu trước sau, con sẽ không đám cưới với người nào hết cả.
Lúc bấy giờ, có quan Thái bộc họ Từ được bổ nhậm làm xếp ở Trấn Giang, là bà con cô cậu. Nhân thấy Trấn Giang phong cảnh hữu tình, nên nhắn gọi Quế Am về chơi cho biết. Quế Am, phần thì ôm mối sầu vạn cổ, phần sợ mẹ ép chuyện nợ duyên, nên tức tốc lên đường cho sớm.
Khi gần đến nơi thì trời đã về chiều, Am thấy một ngôi nhà nhỏ, bèn vào xin nước uống, bất chợt thấy cô gái trên thuyền đang ngồi bói bài một mình, bèn mừng rỡ la:
- Tạ ơn Cậu Bà đã hướng dẫn đến đây, thì cũng xin Cậu Bà khép vào cho bình yên chắc cú.
Rồi trong lúc bàng hoàng như vậy. Chợt nghe cô gái hỏi:
- Thân thích không phải mà họ hàng cũng không. Sao lại đem Cậu Bà vô trong đó"
Am liền đem hết nỗi khổ ra mà kể. Lúc kể xong, mới rưng rưng nói:
- Những kẻ khóc âm thầm là những kẻ đã chấp nhận đời mình thua thiệt. Đã nhận chịu hoàn toàn cảnh ngộ mình đang có, nhưng bây giờ may gặp nhau đây, thì hổng biết có buồn thêm không nữa"
Cô gái ngẫm nghĩ một chút, rồi cẩn trọng nói:
- Đã là dòng dõi thế gia, tất nhiên đã có giai nhân hầu hạ, thì cần chi phải tìm tới thiếp. Chẳng phí lắm ư"
Am quả quyết đáp:
- Ta đang còn độc thân, và chỉ quyến luyến mỗi mình nàng. Nếu nàng cự tuyệt không ưng, thì ta sẽ ở vậy cho hết đời suốt kiếp.
Cô gái hết nhìn trời, nhìn đất, rồi cảm động nói:


- Lòng chàng thiếp đã hiểu, nhưng thực tình không dám tỏ ra cùng cha mẹ, bởi thiếp đã trái lời mà cự tuyệt mấy nhà rồi. Chi bằng chàng hãy tạm lui, rồi cậy nhờ mai mối đến hỏi, thì đại sự ắt thành. Chớ chàng cứ lạng quạng ở đây, lỡ cha mẹ về, thì chẳng những hổng đặng êm xuôi, mà chữ phu thê sẽ trần ai ra nữa!
Am mừng rỡ đáp:
- Được! Được! Ta sẽ đi ngay. Bảo đảm sẽ có rượu trầu trong sớm tối.
Rồi bịn rịn quay lưng. Chợt nghe cô ấy nói rằng:
- Vương lang. Thiếp họ Mạnh, tên là Vân Nương. Bắt đầu từ hôm nay, thiếp cố công thêu thùa may vá, học đặng món ngon, để ít nữa mai kia lo săn sóc chàng, hầu đáp lại mối chân tình chàng đã nặng trao, nơi tâm hồn của thiếp.
Tối ấy, Am không làm sao ngủ được. Phần thì hổng biết nhờ ai, phần thì nôn nóng, nên sáng sớm ngày mai chạy đến nhà của Vân Nương, xin yết kiến cha nàng, rồi đem gia thế ra mà kể, và ngỏ ý cầu hôn, cùng móc ruột tượng ra một trăm lạng bạc xin làm sính lễ. Chợt Mạnh ông cau mặt nói:
- Con gái tôi đã hứa hôn rồi.
Quế Am bỗng xây xẩm mặt mày. Hốt hoảng nói:
- Vừa mới phòng không chiếc bóng. Nay lại dính vô. Sao lại có thể lẹ làng mau như thế"
Mạnh ông nhìn Am bằng nửa con mắt. Chắc nịch đáp:
- Ta già rồi, nói dối với cậu làm gì. Chỉ là vừa mới nhận lời của người ta xong, nên không thể chỉ một con mà… chia làm hai đám.
Quế Am đau khổ đến cùng cực, bao nhiêu mộng đẹp cơ hồ tan biến, bèn nắm chặt đôi tay. Gắng gượng nói rằng:
- Tiểu sinh xin đặt thêm một trăm lạng nữa. Có gỡ được chăng"
Mạnh ông đỏ mặt đáp:
- Ta không phải hạng người coi trọng đồng tiền, và cũng không vì đồng tiền mà đánh mất đi chữ tín với người ta. Ngươi còn nhỏ. Đời còn dài. Sao không biết phát triển cái tài năng của mình, mà lại dựa vào tiền bạc. Chẳng uổng lắm ư"
Vương như người á khẩu. Chẳng biết nói sao, tính cáo biệt ra về, nhưng trong bụng cứ bán tín bán nghi. Cho rằng không thực, nhưng bây giờ tình hình cấp bách, sợ chần chừ e lọt mẹ đi chăng, nên ú ớ nói:
- Nếu chồng thêm chút nữa. Có hy vọng gì chăng"
Mạnh ông dịu giọng đáp:
- Con ta nhỏ thì uống sữa, lớn thêm một chút thì ăn cháo bào ngư, lớn thêm chút nữa thì ổ yến hai ngày ba lượt, mà bây giờ thu lại chỉ có hai trăm, thì sở hụi mần răng tính toán"
Quế Am cảm như có ai tạt thau nước vào lòng, khiến bụng dạ lao xao. Vội vã nói:
- Nước xa không cứu được lửa gần. Nhà tiểu sinh tuy khá giả, nhưng không cùng ở địa phương, nên trong phút chốc khó lòng chồng thêm được
Rồi nuốt nước miếng một cái, mà nói rằng:
- Hay là cho tiểu sinh một khoảng thời gian để về nhà. Có đặng hay chăng"
Mạnh ông lặng người đi một chút, rồi thủng thẳng đáp:
- Trong vòng một tháng mà ngươi không trở lại, thì coi như vô nợ không duyên. Đường ai nấy bước.
Quế Am nghe Mạnh ông hứa hẹn làm vậy, mắt vụt sáng lên. Run run nói:
- Để khỏi đau tim. Xin cho biết tiểu sinh phải chồng bao nhiêu nữa"
Mạnh ông đưa tay đếm đếm một hồi, rồi chắc miệng đáp:
- Đúng năm trăm. Không lấy hơn và cũng không nhận thiếu.
Quế Am thấy năm trăm hơi nhiều, sợ mẹ không đồng ý, nhưng khi nghĩ tới Vân Nương về ở với mình, thì hứng khởi bùng lên. Lẩm bẩm nói:
- Nếu kẹt quá thì thâu lại của hồi môn. Chớ mất đi đâu mà sợ!
Lúc Quế Am về rồi, Vân Nương mới chạy ra. Sửng sốt nói:
- Chu công tử trả một trăm. Cha đã bằng lòng, nhưng ngoài mặt ra vẻ chưa thông hầu kiếm thêm vài lạng. Nay có kẻ trả đến hai trăm mà cha vẫn chưa hài lòng, là cớ làm sao"
Mạnh ông cười cười mấy cái, rồi chậm rãi đáp:
- Chu cổng tử chỉ là bỏ tiền mua vui, mà giả như bỏ nhiều quá mà không vui, thì mần răng mà chịu" Còn thằng này vì thương nên chịu bỏ tiền - mà ta không nâng giá lên - thì trước mặt tổ tiên cũng sai nhiều sai tới.
Vân Nương nghe cha phân giải làm vậy, lòng chẳng đặng yên, bèn ưu tư nói:
- Tiền với hạnh phúc mà cứ trộn với nhau thế này, thì chừng mô mới khá"
Mạnh ông tức tốc đáp:
- Thương nhiều mà tiền ít, vẫn thua thương ít mà tiền nhiều. Nay con gặp kẻ có đủ hai bên, thì trước là yên lành về bến đậu, sau cha nhờ đó mà có chút ít lận lưng, thì… chờ chi mà không dzớt"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Viện Kiểm Soát Nhân Dân Tối Cao tại Việt Nam đã đề nghị ngưng thi hành án lệnh hành quyết với tử từ Hồ Duy Hải để điều tra lại vụ án này, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do cho biết hôm 2 tháng 12.
Tuần báo OC Weekly đã viết twitter cho biết đóng cửa sau khi chủ nhân là công ty Duncan McIntosh Company đóng cửa tuần báo giấy một ngày trước Lễ Tạ Ơn.
Cha mất rồi. Em buồn lắm, vì không về thọ tang Cha được. Em đang xin thẻ xanh. Sắp được phỏng vấn. Vợ chồng em định năm sau, khi em đã thành thường trú nhân, sẽ về thăm Cha Mẹ. Ngày tạm biệt Cha lên đường đi Mỹ du học bốn năm trước, đã thành vĩnh biệt.
Tôi khẳng định những việc tôi làm là đúng đắn và cần thiết để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn. Những gì tôi làm không liên can đến vợ con và gia đình tôi. Vì thế, tôi yêu cầu công an Hồ Chí Minh chấm dứt ngay việc sách nhiễu, khủng bố gia đình tôi.
Brilliant Nguyễn là một thanh niên theo trường phái cấp tiến và chủ thuyết Vô Thần (*). Chàng ta không tin ma quỷ đã đành mà cũng chẳng tin rằng có thần linh, thượng đế. Để giảm bớt căng thẳng của cuộc sống, theo lời khuyên của các nhà tâm lý và bạn bè, chàng ta đến Thiền Đường Vipassana ở Thành Phố Berkeley, California để thực hành “buông bỏ” trong đó có rất nhiều cô và các bà Mỹ trắng, nhưng không một ý thức về Phật Giáo
Có những câu chuyện ngày xửa ngày xưa mà chẳng xưa chút nào. Có những chuyện hôm nay mà sao nó xa xưa vời vợi. Chuyện ngày xưa... Có một ngôi chùa ở vùng quê thanh bình, trước mặt là đồng lúarì rào, cánh cò chao trắng đồng xanh. Trong chuà có vị hoà thượng già hiền như ông Phật, lông mày dài bạc trắng rớt che cả mắt...
Ông Gavin Newsom, Thống đốc tiểu bang California, đã tuyên bố ân xá cho hai người đàn ông từng dính vào hai vụ hình sự khác nhau khi họ mới 19 tuổi và đang mong muốn không bị trục xuất về Việt Nam.
Hoang Nguyen, 43 tuổi, bị bắt và bị truy tố về tội trộm sau khi bị cho là đổi nhãn giá trên hơn ba mươi chai rượu vang tuần trước, theo hồ sơ tòa.
Bé ngọc ngà của Mẹ cố thở chút không khí ít oi còn trong buồng phổi. Giây phút cuối. Để ngàn sau dân Hong Kong sống xứng đáng Con Người.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.