Hôm nay,  

Thất Hiền

16/11/200400:00:00(Xem: 7322)
4
Một lần tôi đọc, hoặc có thể, nghe, Mai Thảo viết hoặc kể, về một hình ảnh, mà ông bảo là bạn ông, nhà thơ Thanh Tâm Tuyền, đã dùng nó, để diễn tả cái gọi là quá khứ, là hồi ức, ở trong mỗi chúng ta:
Bạn hãy cầm một cây lao, và bất thình lình, quay ngược lại phiá sau lưng, lấy hết sức bình sinh lao cây lao, nó tới được chỗ nào, thì đó là quá khứ là hồi ức của mình, tới được.
Tôi cũng có của riêng tôi, cái hình ảnh trên, mà cũng là của Thanh Tâm Tuyền.
Một lần, ngồi ở Quán Chùa, nhân chỉ có hai anh em, tôi bèn 'phê bình thơ của anh, khi nhắc tới kinh nghiệm, và gần như là một thói quen, hoặc thói xấu, của cái gọi là hồi ức, trí nhớ của tôi.
Tôi bảo ông anh, trí nhớ của em về thơ, nó rất ư là bất trị, nghĩa là cứ cố tình đọc sai, nhớ sai, đọc lộn, thơ của người khác.
Tôi nhắc tới cái lần đọc lộn, và nhân đó, khám phá ra chất hung bạo ở trong thơ của ông anh.
Kể lể toàn chuyện tình tuyệt vọng
Với một mình cào lấy tóc mình
Trong khi thực sự như vầy:
Kể lể toàn chuyện tình vô vọng
Với một mình cấu lấy tóc mình.

Ông cười, nhân đó, kể lại một mẩu chuyện, khi dậy học.
Lần đó, ông đang giảng bài, một anh học trò thuộc loại ngỗ nghịch, dữ dằn nhất lớp, chẳng thèm để ý đến thầy giáo, thản nhiên chọc phá mấy người bạn ngồi gần. Như chúng ta đã từng đi học đều biết, mấy ông tướng này là chuyên ngồi ở cuối lớp, tức thuộc xóm nhà lá. Bực quá, nhà thơ vo tấm khăn lau bảng thành một cục, và thẳng tay ném tới tận cuối lớp, rồi hét: Mang nó lên đây cho ta!
Anh học trò ngỗ nghịch ớn quá, líu ríu nhặt cái khăn, mang lên cho ông thầy.
Tôi nghĩ, hình ảnh ném lao, chắc là được gợi hứng từ chính kỷ niệm một thời làm thầy giáo của nhà thơ.
Hình ảnh thì quá đẹp, nhưng về già, khi nhớ lại, Gấu mới nhận ra một điều, quá khứ, hồi ức của một con người, nó kỳ cục lắm. Như cây lao của nhà thơ, cây lao đó cố tình chọn chỗ nào, nơi nào, năm tháng nào, điểm nào, để mà ngưng lại, ở trong quá khứ một đời người.
Với Gấu tôi, đó đúng là năm học Đệ Nhất Chu Văn An, năm học tuyệt vời làm quen với Chất, em nhà thơ, và qua anh, Thất Hiền.
NQT
tanvien.net

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trung Quốc vừa thông báo kế hoạch đánh thuế 75 tỷ USD hàng hóa Mỹ, tập trung vào đậu nành, xe hơi và dầu mỏ. Đáp lại, ông Trump tuyên bố từ ngày 1/10 mức thuế 25% hiện đang áp dụng với 250 tỷ USD hàng Trung Quốc sẽ bị tăng lên 30%, và 300 tỷ USD còn lại sẽ bị áp thuế 15% thay từ 10% kể từ 1/9
Tại Hội nghị Thành Đô, Tứ Xuyên, trong hai ngày 3&4 tháng 9 năm 1990, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng đã thỉnh nguyện cho Việt Nam được thu nhận làm một khu sắc tộc tự trị trực thuộc chính quyền trung ương ở Bắc Kinh
Tôi đến thăm nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ, người vừa ra mắt tập thơ thứ 13, “Âm Tuyết Đỏ Thời Gian,” hôm 24 tháng 8 năm 2019, tại một quán cà phê trong vùng Little Saigon.
Trump không được nhiều người ưa thích vì sự cố chấp thiếu khoan dung . Chính quyền của ông đã đầy các vụ bê bối đủ kiểu. Ông không thực hiện được nhiều lời hứa to tát Nước Mỹ đang trượt vào suy thoái.
Bóng nhạn đã bay mất hút trời xa, gió mơn man gợn nhẹ mặt hồ, đâu là ảnh, đâu là hình? Và như thế một thoáng ngoài kia...
Trump không tạo được thiện cảm, gây nhiều tai tiếng và cố chấp, và chúng ta có thể rơi vào thời kỳ suy trầm. Nhưng các điều đó có thể là không quan trọng.
quyết định của JFFV nhờ luật sư nộp đơn khiếu nại với Hội đồng Nhân quyền LHQ là rất đúng. Vì nếu đơn hội đủ một số những tiêu chuẩn nhận đơn và được chấp thuận cứu xét, thì nhà cầm quyền Việt Nam sẽ phải trả lời trước Hội đồng NQ về những vi phạm NQ cáo buộc bởi JFFV
Ai đã có lần đi qua chiếc cầu treo Cuối bản Cu Pua vùng cao Quãng Trị Mới thấy thót tim Mỗi lần qua suối Hai sợi giây cáp đong đưa Trời mưa gió núi
Sự thật đau lòng, người nào nói ngọt như mật lịm thì người nghe tin, người nào nói thẳng nói thật thì làm phiền lòng người khác, chẳng hạn có người nói: mua nhà với tôi cho thứ này thứ nọ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.