Hôm nay,  

Mẹ Tôi

20/04/200800:00:00(Xem: 4535)
Dịch Giả Hà Mai Anh
Thứ năm, ngày mồng 10
 
Sáng nay, cô giáo  Đan-Cát-Tiên lại chơi, cha tôi nhận thấy tôi đã nói một câu vô lễ với mẹ tôi. Vì thế, cha tôi răn tôi bằng lá thư sau này, đọc rất cảm động:

“ Tước mặt cô giáo của em con, con đã tỏ ra vô-lễ với mẹ con. An ơi! Lần sau không được thế nữa. Thái-độ hỗn-hào của con đã xuyên thấu trái tim cha như một mũi dao. Cha còn nhớ mấy năm trước đây, mẹ con đã thức suốt đêm ở cạnh giường con, nghe hơi thở con, mẹ con đã lo-lắng võ người mỗi khi nghĩ đến nỗi phải “bỏ” con thì lại sụt-sùi. Con ơi! Con nên nghĩ đến những lúc ấy mà không nên tệ với mẹ con, một người mẹ sẵn lòng đem một năm hạnh-phúc của mình để chuộc một giờ đau-đớn cho con, một người mẹ sẽ vui lòng đi ăn-xin để nuôi con và sẵn lòng hy-sinh tính-mệnh để cứu con sống! Con ơi! Trong đời con, con sẽ có những ngày buồn-rầu, thảm-đạm, nhưng cái ngày buồn-thảm nhất, chính là ngày con mất mẹ con.

Rồi đây, con sẽ trưởng-thành, những cuộc phấn-đấu sẽ rèn con  nên người mạnh mẽ. Con sẽ không bao giờ quên được hình ảnh mẹ con và con sẽ ước gì lại được nghe thấy tiếng êm-ái và trông thấy nét mặt hiền-từ của mẹ con, vì dù lớn đến mực nào, khỏe đến mực nào, con vẫn thấy là một đứa trẻ trơ-vơ và yếu-đuối. Con sẽ hồi-tưởng lại những lúc đã làm cho mẹ con phải mếch lòng mà con buồn. Lòng hối-hận sẽ cắn rứt con. Hình ảnh dịu-dàng và từ-ái của mẹ con sẽ làm cho con thêm rầu-rĩ. Con nên nhớ rằng lòng hiếu-thảo là một bổn-phận thiêng liêng của con người. Kẻ nào giày-xéo lên chữ hiếu là kẻ khốn-nạn. Quân giết người nếu biết tôn-kính cha-mẹ, cũng còn một điểm thành thực trong tâm; con người dù sang trọng tuyệt-vời, nếu làm rầu lòng mẹ, cũng là kẻ không có nhân-cách.

An ơi! Con van mẹ con đi, để mẹ con hôn con cho cái hôn ấy xóa sạch vết vô-ơn trên trán con. Con ơi! Lòng cha vẫn yêu con, vì con là mối hy-vọng quí-báu nhất đời của cha, nhưng cha thà không có con còn hơn là có đứa con ở bạc với mẹ!”
Cha con

• Giải nghĩa: Thái-độ: dáng điệu. – Hạnh-phúc: vận may, phúc tốt.- Tính-mệnh: mệnh sống, đời người.- Trưởng-thành: khôn lớn.- Nhân-cách: cách riêng để làm người; phẩm cách con người.
 
Các bạn thân mến,

Cuốn sách “Tâm Hồn Cao Thượng” của dịch giả Hà Mai Anh là một cuốn sách về giáo dục học đường mà biết bao thế hệ ông cha đã đọc và học hỏi. Ngân Hà xin giới thiệu tới các bạn Thiếu Nhi của Gia Đình Việt Báo.

Các bạn muốn có sách “Tâm Hồn Cao Thượng” của dịch giả Hà Mai Anh, liên lạc mua sách tại địa chỉ: Hà Mai Phương
4267 Delacroix Court
San Jose, CA 95135. Email: [email protected]
Hoặc : Ông Hà Mai Việt
10210 Kent Towe Lane
Sugar Land, TX 77478

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.