Hôm nay,  

Cư Dân Xóm Vạn Đò

09/04/200700:00:00(Xem: 5484)

Bạn,

Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Huế, hiện có hơn 210 gia đình đang sống ở các  khu vạn đò trên sông. Dù sống giữa lòng thành phố nhưng cuộc sống của cư dân vạn đò lại vô cùng khó khăn, thiếu thốn. Công việc không ổn định, nay làm bốc vác, mai đạp xích lô, đi xe thồ, mốt lại đi bán vé số hay đi xúc cát sạn..., miễn sao có thể kiếm được vài chục ngàn đồng mỗi ngày để sống qua ngày. Báo Người Lao Động ghi nhận tình cảnh của cư dân ở một xóm vạn đò qua đoạn ký sự như sau.

Vợ chồng anh Nguyễn Văn Hùng và chị Trần Thị Hoa tiếp phóng viên trên con thuyền chưa đầy 20 m2 nhưng đó là nơi trú mưa trú nắng của gia đình 5 người. Nhìn vợ chồng anh và 3 đứa con nheo nhóc, mặt mày hốc hác, quần áo xộc xệch, vá chằng vá đụp, phóng viên không khỏi chạnh lòng. Cuộc sống của gia đình anh cũng lam lũ như bao gia đình trên cái xóm vạn đò này. Anh Hùng và chị Hoa bỏ nghề sông nước từ năm 1990 để lên bờ bốc vác thuê cho các tiểu thương ở chợ Đông Ba. Cả hai vợ chồng làm quần quật từ sáng sớm đến tối chỉ kiếm được từ  30 ngàn đến 35 ngàn đồng mỗi ngày. Vậy mà vẫn không đủ ăn, đủ mặc, làm sao nghĩ tới chuyện cho 3 đứa con đến trường học chữ. Anh Hùng vừa nhìn 3 đứa con vừa nói trong tuyệt vọng: "Vẫn biết không đi học thì tương lai của chúng sẽ mờ mịt chẳng khác gì bố mẹ nó. Nhưng biết làm sao được""

Rời con thuyền chông chênh của vợ chồng anh Hùng, phóng viên ghé vào thuyền của vợ chồng anh Trần Văn Hải và chị Hồ Thị Đào. Có lẽ ở cái xóm vạn đò nghèo này vợ chồng anh là một trong số rất ít người còn bám trụ được với cái nghề sông nước may ít rủi nhiều trên con sông mà từ lâu vốn đã cạn kiệt con cá, con tép này. Suốt hơn 16 năm qua, trong chiếc thuyền rộng chưa đầy 25 m2 này, cả gia đình anh Hải, chị Đào sống lầm lũi, nhiều lần anh lên phường xin làm hộ khẩu cư trú nhưng vẫn chưa làm được. Anh Hải bộc bạch: "Vợ chồng tôi mong muốn sớm có một nơi cư trú cố định để sau này khi có cơ hội lên bờ còn hy vọng kiếm được việc làm chứ bám mãi vào cái nghề sông nước này thì đói mất".

So với cư dân ở trên bờ thì đa phần cư dân vạn đò sống rất nghèo khổ, chỉ một vài gia đình còn bám trụ lại với cái nghề sông nước nhưng xem ra chẳng ăn thua gì. Còn lại đa phần là không có việc làm, không chỗ ở cố định, thiếu nước sạch, thiếu điện. Đã nhiều lần cư dân xóm vạn đò kiến nghị với ủy ban phường cho kéo đường dây điện chạy qua xóm, thế nhưng chờ đợi năm này qua năm khác vẫn không thấy gì cả.

Bạn,

Cũng theo báo NLĐ,  hàng ngày, cư dân xóm vạn đò phải đối mặt với nguy cơ bệnh tật. Bao nhiêu rác thải trên bờ đều chảy về khu vực vạn đò  khiến trẻ em ở đây hầu hết đều mắc phải các bệnh ngoài da và các bệnh về đường ruột. Nguy cơ bệnh tật thường xuyên rình rập bởi bên các con thuyền nằm san sát nhau giữa xóm vạn đò là từng mảng rác nổi bồng bềnh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.