Hôm nay,  

Cư Dân Xóm Vạn Đò

09/04/200700:00:00(Xem: 5513)

Bạn,

Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Huế, hiện có hơn 210 gia đình đang sống ở các  khu vạn đò trên sông. Dù sống giữa lòng thành phố nhưng cuộc sống của cư dân vạn đò lại vô cùng khó khăn, thiếu thốn. Công việc không ổn định, nay làm bốc vác, mai đạp xích lô, đi xe thồ, mốt lại đi bán vé số hay đi xúc cát sạn..., miễn sao có thể kiếm được vài chục ngàn đồng mỗi ngày để sống qua ngày. Báo Người Lao Động ghi nhận tình cảnh của cư dân ở một xóm vạn đò qua đoạn ký sự như sau.

Vợ chồng anh Nguyễn Văn Hùng và chị Trần Thị Hoa tiếp phóng viên trên con thuyền chưa đầy 20 m2 nhưng đó là nơi trú mưa trú nắng của gia đình 5 người. Nhìn vợ chồng anh và 3 đứa con nheo nhóc, mặt mày hốc hác, quần áo xộc xệch, vá chằng vá đụp, phóng viên không khỏi chạnh lòng. Cuộc sống của gia đình anh cũng lam lũ như bao gia đình trên cái xóm vạn đò này. Anh Hùng và chị Hoa bỏ nghề sông nước từ năm 1990 để lên bờ bốc vác thuê cho các tiểu thương ở chợ Đông Ba. Cả hai vợ chồng làm quần quật từ sáng sớm đến tối chỉ kiếm được từ  30 ngàn đến 35 ngàn đồng mỗi ngày. Vậy mà vẫn không đủ ăn, đủ mặc, làm sao nghĩ tới chuyện cho 3 đứa con đến trường học chữ. Anh Hùng vừa nhìn 3 đứa con vừa nói trong tuyệt vọng: "Vẫn biết không đi học thì tương lai của chúng sẽ mờ mịt chẳng khác gì bố mẹ nó. Nhưng biết làm sao được""

Rời con thuyền chông chênh của vợ chồng anh Hùng, phóng viên ghé vào thuyền của vợ chồng anh Trần Văn Hải và chị Hồ Thị Đào. Có lẽ ở cái xóm vạn đò nghèo này vợ chồng anh là một trong số rất ít người còn bám trụ được với cái nghề sông nước may ít rủi nhiều trên con sông mà từ lâu vốn đã cạn kiệt con cá, con tép này. Suốt hơn 16 năm qua, trong chiếc thuyền rộng chưa đầy 25 m2 này, cả gia đình anh Hải, chị Đào sống lầm lũi, nhiều lần anh lên phường xin làm hộ khẩu cư trú nhưng vẫn chưa làm được. Anh Hải bộc bạch: "Vợ chồng tôi mong muốn sớm có một nơi cư trú cố định để sau này khi có cơ hội lên bờ còn hy vọng kiếm được việc làm chứ bám mãi vào cái nghề sông nước này thì đói mất".

So với cư dân ở trên bờ thì đa phần cư dân vạn đò sống rất nghèo khổ, chỉ một vài gia đình còn bám trụ lại với cái nghề sông nước nhưng xem ra chẳng ăn thua gì. Còn lại đa phần là không có việc làm, không chỗ ở cố định, thiếu nước sạch, thiếu điện. Đã nhiều lần cư dân xóm vạn đò kiến nghị với ủy ban phường cho kéo đường dây điện chạy qua xóm, thế nhưng chờ đợi năm này qua năm khác vẫn không thấy gì cả.

Bạn,

Cũng theo báo NLĐ,  hàng ngày, cư dân xóm vạn đò phải đối mặt với nguy cơ bệnh tật. Bao nhiêu rác thải trên bờ đều chảy về khu vực vạn đò  khiến trẻ em ở đây hầu hết đều mắc phải các bệnh ngoài da và các bệnh về đường ruột. Nguy cơ bệnh tật thường xuyên rình rập bởi bên các con thuyền nằm san sát nhau giữa xóm vạn đò là từng mảng rác nổi bồng bềnh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.