Hôm nay,  

Chuyện Làng Đá

13/12/200600:00:00(Xem: 5320)

Bạn,

Theo báo quốc nội, tại miền Đông Nam phần, có một làng  nổi tiếng về nghề đẻo đá tạo thành các bia, tượng mỹ thuật. Đó là làng đá Bửu Long thuộc địa phận  thành phố Biên Hòa. Làng này đã được hình thành rất lâu rồi, lâu đến nỗi không còn ai nhớ đó là năm nào, dân làng chỉ nghe kể lại rằng lúc đó, từ Quảng Đông (Trung Quốc), những lưu dân theo đường biển đến Gia Định, men theo nhánh sông Đồng Nai rồi dừng chân ở Bửu Long. Làng đá Bửu Long có từ đó và tồn tại đến ngày nay, gắn chặt bao đời đá với người. Báo Người Lao Động ghi nhận toàn cảnh về làng đá này qua đoạn ký sự như sau.

Tại Bửu Long có hàng trăm gia đình làm đá. Vợ chồng ông Trương Ứng Tân và bà Huỳnh Thị Xỉn, gắn bó với nghề làm đá từ 40 năm nay. Bà Xỉn tâm sự: "Nghề làm đá nuôi sống chúng tôi. Tuổi thơ tôi là những tháng ngày trốn cạnh những tảng đá to, nhỏ của trò chơi cút bắt. Lớn lên, lấy chồng cũng dân làm đá. Rồi 8 đứa con lần lượt chào đời và lớn lên bằng số tiền ít ỏi mà hai vợ chồng hằng ngày phải gồng lưng đẽo đá". Theo lời bà Xỉn, trước kia, để có nguyên liệu, người làm đá phải lên tận núi, tìm những tảng phù hợp tự đục, đẽo mang về. Khó nhất vẫn là công đoạn làm bóng hay tạo hình. Người thợ chỉ dùng búa đập theo chiều của tảng đá... "Không biết bao lần, chúng tôi đã chảy máu, bầm tay vì đá", bà nhớ lại. 

Phóng viên cũng đã gặp chị Đào Thị Ánh Nguyệt, 46 tuổi. Chị xòe đôi bàn tay chai sần phân trần: "Tôi làm nghề này đã 30 năm. Đã nhiều lần tôi định bỏ nghề, nhưng bỏ thì biết làm gì" Mà bỏ cũng khó vì bao năm nay nó gắn với đời sống của mình". Chị cho hay có dạo chị đã thử bỏ nghề một tuần, kết quả nghề thì không thể bỏ mà ngược lại bị bệnh không đi nổi. Hiện trong gia đình chị, hai trong số ba người con cũng tiếp tục nối nghiệp mẹ theo học làm đá cho những cơ sở sản xuất trong làng.  Nói về nghề đá, anh thợ đá Lê Thọ Sơn, 29 tuổi, có dáng người nhỏ nhắn, từng tốt nghiệp Cao đẳng Mỹ thuật từ Thanh Hóa lặn lội vào Bửu Long để được học thêm nghề. Sau gần 10 năm gắn bó, Sơn đã cho ra đời hơn 1 ngàn tác phẩm. Anh Sơn cho biết đá ở đây hội tụ từ nhiều vùng, rất đa dạng. Nào là đá đỏ, đen của Bình Định, đá xanh của Phan Rang, đá tím của Khánh Hòa, đá xám ở Bà Rịa. Nhưng chất liệu đặc biệt nhất làm nên nét rất riêng của làng đá chính là đá xanh Bửu Long. Tuy không lấp lánh, không có hoa văn, nhưng đá Bửu Long có màu xanh nhạt rất đặc biệt, phù hợp với việc thiết kế, xây dựng hay thực hiện những tác phẩm điêu khắc. Những tảng đá xanh được lấy từ núi Châu Thới, qua bàn tay tài hoa của người thợ, đá được thổi hồn thành những tác phẩm có giá trị như tháp sen, tượng đúc và cả những chú rồng, lân hay sư tử dũng mãnh.

Bạn,

Cũng theo báo Người Lao Động, ở Bửu Long, dọc tỉnh lộ 24, nhà nhà đều có đá chất chồng như núi. Khoảng 50% dân ở đây sống bằng nghề làm đá. Làng cũng là nơi quy tụ nhiều người thợ có tay nghề từ các vùng khác đến. Những tấm bia đủ kích cỡ, những đài sen, tượng phật, nàng tiên cá có mặt khắp các cơ sở trong làng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có một truyện vui, lâu rồi, thấy ở mạng Truyện Cười Hay, kể chuyện im lặng là vàng của một khoa học gia.
Đặt câu hỏi cách khác: Có nên thờ Hai Bà Trưng, Bà Triệu của lịch sử Việt... hay nên thờ nữ tướng Hua Mulan (Hoa Mộc Lan) của lịch sử Tàu?
Dĩ nhiên, nơi đây chúng ta không bàn chuyện triêt lý thiện ác, lành dữ... chỉ bàn chuyện một cô giáo chỉ vì muốn giúp học trò giỏi toán,
Hình ảnh “nhà nghỉ” đã bị tai tiếng vì hễ nghe chữ này, người ta nghỉ tới chuyện “giường chiếu ngoài hôn nhân,” bất kể là tình nhân hay là mua dâm...
Có vẻ như những ước mơ thầm kín của nhiều ông không chỉ bùng phát trong phòng ngủ, nhà nghĩ, quán karaoke, tiệm mát-xa, hay cà phê ôm....
Tuần lễ này là tuần lễ tưởng niệm Thiên An Môn. Nhiêu sự kiện tổ chức ở Hồng Kông, Đài Loan và các nơi đông dân Trung Hoa toàn cầu -- chỉ trừ đại lục.
Nhạc chế là một hình thức sửa lời một bản nhạc đã có sẵn của một nhạc sĩ nôi tiếng, để tự trình bày một cách hài hước những suy nghĩ riêng của mình
Hãy hình dung một tên chuyên phạm tội mở khóa, vào nhà trộm… Khi cảnh sát bắt được, thế nào cũng sẽ tịch thu đồ nghề: xâu chìa khóa, dây hay thang trèo tường, khăn bịt mặt…
Điều nhức nhối của một khu phố là, khi buổi sáng biết tin một người trong xóm tự sát. Dù chết, hay được cứu kịp thời, chuyện này cũng làm giựt mình cả khu phố, vì thương cảm là chuyện tự nhiên.
Sao thời này chuyện bán dâm xảy ra nhiều như thế này? Có phải đây là bước tất yếu của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.