Hôm nay,  

Suối Cá Thần

14/09/200100:00:00(Xem: 7193)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, tại bản Lương Ngọc của người Mường ở phía Tây tỉnh Thanh Hóa, có một con suối tập trung rất nhiều cá và được dân bản làng giữ gìn với tất cả sự thành kính. Về nguồn chảy, dân trong bản đều không biết dòng suối cá chảy bắt đầu cuộn chảy từ đâu. Thế nhưng, chỉ với một đoạn suối cạn, dài chừng 100 mét mà tập trung tới hàng ngàn con cá loại lớn. Dân bản Lương Ngọc bảo rằng đó chính là suối cá thiêng nên từ ngàn xưa đến nay không ai dám đánh bắt về ăn. Mới đây, một phóng viên báo TT đã đến thăm suối cá này và ghi lại một số chuyện như sau.

Thị trấn của huyện vùng cao Cẩm Thủy ở bên bờ sông Mã. Từ đây để lên suối cá có hai con đường: đi đò ngược sông Mã hoặc đi theo đường bộ xa 10 cây số. Đường thủy nguy hiểm, nhất là vào mùa lũ, đi đường bộ an toàn nhưng cũng gian nan. Đò qua sông Mã đến xã Cẩm Lương là nơi có suối cá thiêng. Trời mưa nhưng chuyến đò vẫn chật ních. Một phụ nữ 42 tuổi, sắc tộc Mường, nghe phóng viên hỏi thăm về suối cá liền kể: Cá nhiều vô số nhưng dân bản không dám bắt đâu, vì ai ăn thứ cá ấy sẽ chết ngay. Một cô khác còn trẻ tiếp vào: Tháng trước ở bên Cẩm Ngọc có một người khi qua suối cá liền lội xuống bắt một lúc hai con to đem về ăn, buổi tối hôm đó chết ngay. Còn đợt đầu năm có một người ở xã Cẩm Thạch bị chết vì ăn cá thần. Anh chủ đò cũng góp thêm thông tin: Tính đến nay cũng đã có mấy chục người chết vì săn bắt cá thiêng. Những người không chết thì cũng bị ốm đau, bệnh tật, quặt quẹo tay chân hay gia đình gặp hoạn nạn. Bởi thế người ta mới gọi đó là suối cá thiêng.

Đò cập bến. Từ bờ sông Mã vào suối cá ở bản Ngọc mất hai cây số. Khách du lịch đi thăm suối cá hầu như phải cuốc bộ vào. Nhìn dòng suối ngắn chảy qua bản Ngọc đủ thấy số lượng cá nhiều đến khó tin nổi và đều là cá to. Có rất nhiều điểm độc đáo ở suối cá này. Thứ nhất, nước quanh năm chảy ra từ cái hang bé tẹo và tối hun hút thuộc núi Mỏ Cá và đổ vào sông Mã. Mùa khô nước vẫn tuôn róc rách và vào ngày mưa nước trong xanh, nhìn thấy rõ từng con cá và sỏi đá tận đáy. Thứ đến, lòng suối cạn, nước chỉ đến lưng bắp chân người lớn, quanh năm mát lạnh. Những con cá thiêng cũng sống và kiếm ăn ở tầng nước nông như vậy. Đứng bên bờ có thể nhìn thấy rõ từng con cá màu rêu đen đang bơi lượn với mật độ có chỗ lên tới 30-40 con/ m2. Điều độc đáo hơn nữa là cá rất bạo người. Một cư dân kể: Mấy năm nay có một số khách du lịch và cả các nhà nghiên cứu từ các nơi lên đây thăm suối cá. Họ cho cá ăn rất nhiều thứ như lạc rang, mì tôm. Thứ gì cá cũng xơi. Bây giờ cứ hễ nghe tiếng xe máy là cả đàn mấy ngàn con cá đổ xô về một phía vì tưởng được cho ăn. Một chủ quán tạp hóa gần suối cho biết: Thì thoảng chúng tôi làm thịt gà, rửa rau ở suối, cả đàn cá như đám ngư tặc xông tới cướp thức ăn của chúng tôi, chẳng biết sợ là gì.

Bạn,
Khi phóng viên TT đến suối cá thấy cảnh một bé gái ra suối giặt giũ trên chỏm đá mà đàn cá cứ lao tới, bâu quanh, không hề sợ sệt. Mỗi ngày có từ 15 đến 40 người từ các huyện, tỉnh lân cận đến thăm suối cá. Người bản Lương Ngọc không dám ăn cá thiêng nhưng biết khai thác lợi thế du lịch từ suối cá. Họ làm một cây cầu gỗ bắc ngang con suối, dọc theo bờ suối, dựng mấy điện thờ đặt bát nhang và cả hòm công đức. Mấy gia đình bán hàng tạp hóa thì mở dịch vụ trông giữ xe, bán mì tôm, lạc rang cho cá ăn, hoặc cho thuê đèn pin để đi thăm động Cây Đăng gần đó.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuộc chiến thanh trừng hay chống tham nhũng? Bây giờ lộ ra rằng ngân hàng chỉ là nơi gom tiền đồng bào để quan chức rủ nhau đục khoét... Vậy là nợ xấu lại dồn cho chính phủ.
Miền Tây sẽ chìm dưới mặt nước biển… đó là viễn ảnh có vẻ như khó ngăn cản, theo lời báo động từ các chuyên gia.
Sài Gòn nổi tiếng về ẩm thực… ai cũng biết. Và cũng nổi tiếng về sự cởi mở, ai cũng biết – do vậy, mới có cuộc xuống đường mấy ngàn người hỗ trợ các bạn giới tính thứ ba.
Chỗ nào cũng nghe tiếng than dậy trời... kêu cứu, xin kêu cứu. Mới biết cõi này là khổ. Báo Người Lao Động kể: Chủ hụi ôm tiền tỉ "mất tích", 77 nạn nhân gửi đơn kêu cứu... Hàng chục tiểu thương tại một huyện miền núi của tỉnh Quảng Nam phải kêu cứu cơ quan chức năng vì chủ hụi bất ngờ "mất tích".
Trước tiên là mắt... Có phải vì ngaỳ nào cũng ngó thấy hình ông Hô cho nên rủ nhau ngứa mắt? Báo SGGP kể rằng theo thống kê của Bệnh viện Mắt Trung ương, hiện nay có khoảng 3 triệu trẻ em trên cả nước mắc tật khúc xạ về mắt, trong đó 2/3 là bị cận thị, tập trung chủ yếu ở đô thị với tỷ lệ chiếm 30 - 35%.
Báo Tuôi Trẻ ghi nhận một con số: '70% giáo viên phổ thông không có năng khiếu sư phạm'... Ông Nguyễn Đình Anh, nguyên trưởng Phòng giáo dục chuyên nghiệp Sở GD-ĐT Nghệ An, đưa ra con số "gây sốc" trên tại Hội thảo giáo dục 2017 về chất lượng giáo dục phổ thông.
Đà Nẵng không còn như xưa... Sơn Trà hoàn toàn khác... Các hô phụ huynh cũng không hệt như những ngày xưa cũ...
Vậy là tới mùa chay... Tới mùa rủ nhau ăn chay... Các thành phố hóa ra cũng tâm linh rất mực... Báo Tuổi Trẻ kể: Thực phẩm chay trong mùa 'cháy hàng'...
Trong khi lẽ ra việc cứu những con chó từ các lò mổ phải là của chính phủ, của Sở Thú Y… vậy mà, không cơ quan nào bận tâm hết… Thế là, một nhóm trẻ bắt tay vào việc.
Câu chuyện 2 nhà sư hát dòng nhạc Bolero tuyệt vời lên đài truyền hình dự thi bây giờ hóa ra không phải nhà sư thật, chỉ là người tự tu trong một ngôi chùa ngoài luồng...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.