Hôm nay,  

Những Mảnh Đời Ở Tử Địa

22/11/200100:00:00(Xem: 5620)
Bạn,
Như VB đã loan tin, trong gần hai năm qua, khu vực bao gồm các xã Tân Minh, Gia Huynh, Suối Kiết thuộc huyện Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận, thường xuyên bị đàn voi dữ từ những khu rừng gần đó tràn về quậy phá. Một số người đã bị voi quật chết, nhiều khu vườn bị dập nát. Dân huyện Tánh Linh gọi đây là vùng đất tử thần. Cư dân sống ngay ở vùng đất nguy hiểm hầu hết là những người khốn khổ, và vì nghèo khó họ phải phiêu bạt vào vùng đất tử thần này. Rồi cũng vì nghèo khó họ không thể nào tách ra khỏi nó, dù mối họa từ đan voi dữ luôn luôn ám ảnh họ. Một phóng viên báo Tuổi Trẻ đã ghi nhận về tình cảnh những người dân ở vùng tử địa này qua đoạn ghi chép như sau.

Về Suối Kiết, nhìn cảnh một cư dân tên là Trần Hùng Mạnh tay nắm chặt cán cuốc, mắt long sòng sọc nói rằng sẽ chiến đấu đến cùng nếu ông bồ (voi) về để bảo vệ vợ con, mọi người có thể phì cười nhưng phóng viên đã lặng người. Chị vợ cùng bốn đứa nhỏ nheo nhóc từ 1-6 tuổi ngồi trên chiếc võng rách rưới được vá víu lại bằng cả dây rừng và cái đai quần của anh chồng. Ly nước trắng họ mời khách uống là cái vỏ lon bò húc gỉ sét, móp méo. Có lẽ phóng viên sẽ khó có thể nào quên được hình ảnh một buổi chiều đang ngồi nghỉ ở xã Tân Minh thì bất chợt giật mình vì những tiếng chân người rầm rập ở sau lưng. Nhìn kỹ mới nhận ra mấy người đàn ông đang khiêng một phụ nữ đầm đìa máu trên chiếc võng. Người chồng tên Hưng, độ chừng 30 tuổi, nói thều thào trong hơi thở đứt quãng: Vợ tôi đi chặt mía bị rựa chém trúng chân. Nhưng rồi chỉ một lát sau đó tôi thấy họ quay lại. Anh chồng có vẻ ngượng: Mình là dân Phú Yên vào làm thuê không có tiền nên chỉ dẫn bả đi băng bó, rồi lại vô rừng làm tiếp thôi. Anh ta vừa kể vừa dìu vợ đi. Gương mặt người phụ nữ chuyển màu xanh tái vì mất nhiều máu. Nơi họ đang ở hiện nay cũng là một trong những điểm nóng của voi rừng quậy phá. Ban ngày họ làm việc, ban đêm dựng chòi tạm ở luôn tại chỗ. Mấy lần địa phương đến khuyến cáo không nên ở lại vì có thể nguy hiểm tính mạng, họ chỉ ậm ừ rồi lại thôi. "Mình đi làm thuê không ở lại thì mất mía ai chịu trách nhiệm, ra cũng chẳng biết ở đâu." Người chồng vừa nói vừa thở dài: Chết vì voi thì chưa biết chắc chứ chết vì đói thì rành rành rồi.

Hầu hết gia đình mà phóng viên gặp đều khẳng định họ sẽ cố bám trụ đến cùng. Mỗi người mỗi hoàn cảnh, khiến họ không thể dứt bỏ được ruộng rẫy của mình. Một viên chức xã Tân Minh cho biết thậm chí địa phương đã tính tới chuyện cho người dân ở vùng nguy hiểm mượn phòng học để ở tạm. Nhưng thực tế tới nay vẫn chưa làm được vì người dân hoặc đang trong mùa thu hoạch nông sản, hoặc có nhà cửa trong rừng không đành bỏ để ra đi.

Bạn,
Tài liệu của huyện Tánh Linh cho biết hiện có hơn 5 ngàn dân đang sống rải rác trong các vùng nguy hiểm. Trong đó, riêng tọa độ chết là vùng giáp ranh ba xã Tân Minh, Suối Kiết, Gia Huynh có khoảng 500-700 hộ dân từ các tỉnh khác kéo về xâm canh chui. Có người ý thức được mối nguy hiểm nên ban ngày vào rừng làm, ban đêm rút ra ngoài nghỉ. Nhưng nhiều người vẫn cố ở lại, thậm chí còn cất cả lều trại để ép mía đường ngay tại chỗ. Đưa những người này ra khỏi vùng nguy hiểm có thể là việc đơn giản, nhưng đưa đi đâu, làm gì mới thật sự là một bài toán khó giải của địa phương.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.