Hôm nay,  

Sách Chuyên Đề

01/09/200600:00:00(Xem: 3856)

Bạn,

Theo báo quốc nội, trên thị trường sách, báo tại Sài Gòn, có những cuốn sách mỏng hơn 100 trang in toàn chuyện giật gân câu khách đang bán ở khắp nơi được gọi bằng nhiều cái tên khác nhau như vậy. Có người gọi đó là sách "chợ", lại có người coi đó là sách "chuyên đề", nhưng cũng có người gọi đó là sách "báo". Báo SGGP ghi nhận về tình hình xuất bản và phát hành  loại sách nói trên qua đoạn ký sự như sau.

Với loại sách  này, cái tên nào cũng có phần đúng, sách "chợ" vì loại sách này dù được bán ở đâu cũng bị xem nhẹ. Tại các quầy sách báo, những cuốn sách này luôn được xếp ở một vị trí thấp nhất so với những cuốn sách khác, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.Gọi là sách "chuyên đề" cũng không sai vì đề tài của những cuốn sách này thường tập trung vào một chủ đề nào đó mà quen thuộc nhất là những chủ đề mang tính giật gân như vụ án, tình dục và nhất là vào những chủ đề đang gây nóng trong dư luận. Chính vì nội dung tập trung nhiều nhất vào những vấn đề xã hội nên những người thực hiện loại sách này hay tự gọi nó là sách "xã hội" hoặc hoa mỹ hơn là sách "phóng sự xã hội". Chính ở đây, cái từ sách "báo" lại là có vẻ hợp với thể loại sách này hơn hết.

H., một nhà báo chuyên về đề tài xã hội với những bài báo khá sâu sắc về các vấn đề tranh chấp kinh tế, thị trường, than trời khi được bạn bè bắt khao vì "bài của mày in đầy trong sách kìa", anh than thở: "Toàn bài mình đăng báo rồi họ lấy lại in lên thành sách nhưng có thèm cho mình biết đâu, đừng nói gì tới nhuận bút". Trường hợp nhà báo K.T thì may mắn hơn, bài của anh về đời sống người dân thành phố này, về chuyện xuất khẩu lao động... được đầu nậu sách tới mua đàng hoàng nhưng khi hỏi sẽ in trong sách nào thì chính đầu nậu cũng nhún vai trả lời: "Chưa biết được". Phải mãi mấy tháng sau anh mới thấy bài của mình được đăng trong một cuốn sách cùng các bài về sản xuất máy bay và nghệ thuật nấu phở.

Theo một chuyên gia về làm sách cho biết, cách làm loại sách này nhanh nhất là tập hợp những bài báo từ các tờ báo trong cả nước về một đề tài được coi là có thể thu hút bạn đọc rồi làm thành sách. Điển hình như khi dư luận rầm rộ về vụ phẫu thuật thẩm mỹ chết người thì một đầu nậu đã nhanh nhạy gom các bài phóng sự trên các báo thành một cuốn sách với rất nhiều thông tin về đề tài này với tên một tác giả duy nhất .

Bạn,

Cũng theo báo SGGP, các cuốn sách dạng này đều được xuất bản dưới tên hiệu của các nhà xuất bản, nhưng thực tế hầu như để mặc cho các đầu nậu sách thao túng. Báo SGGP nêu ra trường hợp một cuốn sách lấy chuyên đề về tình dục tuổi mới lớn với đề tựa "Giáo dục và định hướng cho thanh thiếu niên lứa tuổi vào đời" nhưng trong sách chỉ toàn thấy những câu chuyện về trai gái thay người yêu như thay áo, phản bội, lừa gạt, có thai đi phá hay đem con bỏ rơi, rồi tự tử, trả thù đời... mà không hề thấy một lời khuyên nào có tính giáo dục.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lập hội, lập đảng... là ước mơ, chứ không phải là quyền tự do đâu. Vì từ lâu lắm rồi, nhà nước Cộng sản này có cho ai lập hội đâu. Chỉ vì, cứ sợ Đảng CSVN mất độc quyền cai trị,
Trời ạ, hạt nào hên thì đaì các, hạt nào xui thì ra ruộng cày... tha hồ mà tắt thở, nếu gặp một ông chồng ưa nhậu say đánh vợ...
Ai cũng nói rằng mùi hôi là từ bãi rác Đa Phước. Các bản tin mấy hôm nay đều nói như thế, chính quyền thành phố cũng nói như thế...
Bản tin nói rằng vào khoảng 16h ngày 28/9, cơn mưa lớn thứ 3 kể từ đầu năm tiếp tục trút xuống Sài Gòn. Theo ghi nhận, nhiều cây xanh đã gãy đổ tại quận 1 và quận 3.
Báo Giao Thông ghi lời BS. Trần Quốc Bảo, Cục Y tế dự phòng cho biết, nếu xét về tỷ lệ nam giới sử dụng rượu bia, Việt Nam đang ở mức cao nhất trên thế giới với con số lên tới 77,3%.
Bản tin VTV kể rằng vào ngày 24/9, một giáo viên của trường Tiểu học Bành Văn Trân (quận Tân Bình, TP.SG) bị khiển trách do tổ chức dạy, học thêm.
Trong tuần rồi có một ngày độc đáo: ngày 21 tháng 9 được gọi là Ngày Quốc Tế Hòa Bình -- International Day of Peace. Đó là ngày theo quy định của Liên Hiệp Quốc,
Hình ảnh cắp sách tới trường là đẹp vô ngần, trong trí nhớ chúng ta. Rời tay mẹ, bước tới trường, ngồi nghe cô giáo dạy, từng chữ ghi vào trí nhớ… Hôm nay chữ a, ngày mai chữ b… Nhưng bây giờ đã không còn như xưa.
Thương con cho roi cho vọt, Ghét con cho ngọt cho bùi”, câu ca dao này của người xưa vãn đúng cho đến ngày nay. “Roi vọt” đây không chỉ có nghĩa là đánh đòn con cái,
Tại sao người thân làm quan? Có phải là thời phong kiến, khi tài sản cả nước chỉ nằm trong tay một hoàng gia và vài chục ông quan? Hình như không có gì khác với thời xa xưa cả,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.