Hôm nay,  

Cò Nhà Trọ

01/10/200300:00:00(Xem: 7671)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, trong khi các khu nhà trọ trên địa bàn thành phố Sài Gòn luôn phát triển về số người thuê và số phòng xây dựng thêm, thì tại Hà Nội, nhà trọ đang khan hiếm bởi ngày càng đông sinh viên ngoại tỉnh sau khi ra trường bám lại tìm việc, cộng với cơn sốt đất khiến nhiều chủ nhà trọ cắt đất để bán, không cho thuê nữa. Nắm được điều này và biết rõ tâm lý sinh viên khi đã đến nhờ trung tâm thường là đang cần gấp nhà trọ, các "cò" nhà trọ mặc sức tung hoành. Cũng có trung tâm làm ăn trách nhiệm, thông cảm hoàn cảnh sinh viên, cố gắng giúp họ ký hợp đồng thuê nhà, nhưng số này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Báo TN viết về hoạt động của cò nhà trọ tại Hà Nội như sau.
Tại Hà Nội, khách đến thuê nhà qua trung tâm nhà đất thường được nhân viên môi giới mô tả rất rõ hình dạng, cấu trúc căn phòng, nhưng địa chỉ thì được giấu kín. Để được xem nhà, khách phải nộp 50 ngàn đồng phí dịch vụ dù có thuê được hay không. Tại một trung tâm môi giới nhà đất trên phố Khương Trung , "cò" K. đã thuyết phục được khách hàng với những thông tin về một ngôi nhà biệt lập, giá mềm, có sân riêng với sức chứa 10 xe máy. Sau khi đồng ý nộp phí dịch vụ, khách được K. dẫn đến một ngôi nhà đối diện sông Tô Lịch. Nhưng không may, nhà này đã bị người khác thuê làm nơi tập kết đồng nát. Khách đòi lại tiền thì "cò" K. tỉnh bơ đáp: Anh em đã thống nhất trước đây là phí xem nhà rồi mà. Để vớt vát, K. hứa hẹn sẽ giới thiệu nhà khác, nhưng thời gian chờ đợi cứ bị kéo dài.

Tại một văn phòng nhà đất khác trên đường Đại La, các nhân viên môi giới cũng thường làm việc với kịch bản như vậy. Vào đầu năm học, mỗi ngày văn phòng giới thiệu nhà cho khoảng 3-5 khách hàng, nhưng số thuê được nhà lại không nhiều. Trọng, sinh viên năm thứ 2, quê ở nghệ An, kể: Em đã từng làm đến 3 hợp đồng dịch vụ môi giới, nhưng họ chỉ đưa đến những chỗ mà mình không thể ở được. Bạn của Trọng cũng trong hoàn cảnh tương tự, cậu được trung tâm hứa tìm cho một phòng trọ khác. Nhưng sau hơn 10 ngày chờ đợi, cậu đành phải tự đi tìm nhà.
Giải thích cho việc giấu địa chỉ nơi trọ cho khách hàng, các "cò" thường giải thích rằng để đề phòng những nhân viên ở trung tâm khác ăn cắp thông tin. Thực ra, đây là chiêu để tung hoả mù với các "thượng đế". Nếu khách hàng tỏ ra lưỡng lự thì các "cò" sẽ đảm bảo bằng một bản hợp đồng dịch vụ môi giới thuê nhà - đất với hàng loạt điều khoản thoả thuận giữa hai bên, với lời hứa nếu bên A (phía trung tâm) bất tín thì bên B có quyền lấy lại dịch vụ và có thể kiện trung tâm ra toà.
Bạn,
Cũng theo TN, lệ phí dịch vụ chỉ là một phần nhỏ trong bản hợp đồng với trung tâm môi giới. Sau khi thuê được nhà, bên B ngoài số tiền hằng tháng trả cho chủ nhà còn phải trả thêm 50% tiền thuê nhà tháng đầu cho trung tâm. Lợi dụng điều này, nhiều "cò" đã tự ý nâng giá thuê nhà, có khi lên gấp rưỡi nhằm trục lợi. Một phòng trọ được "cò" phát giá 500 nghìn đồng/tháng, nhưng khi hỏi chủ nhà mới biết, giá chỉ 400 nghìn và chủ nhà này chưa bao giờ liên hệ với trung tâm môi giới kia. Để tạo niềm tin cho khách thuêá, nhiều "cò" còn mạo nhận là người nhà của nhà chủ. Các trung tâm đều có một đội ngũ chuyên "săn" nhà trọ cho khách hàng của mình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sài Gòn là vùng trũng thấp, thế nên vẫn có nhiều nơi có nền thấp hơn mực nước triều cường đặc biệt là trên địa bàn quận 6, 8, Bình Thạnh, huyện Bình Chánh... thường xuyên bị ngập do triều cường. Không chỉ trong mùa mưa, mà cả trong mùa khô, cảnh ngập nước vẫn diễn ra nhiều nơi trên địa bàn thành phố. Thông tấn nhà nước VASC viết như sau.
Theo báo Thanh Niên, tại thành phố Đà Lạt, chuyện cá độ túc cầu đã trở thành chuyện hàng ngày, và trò cờ bạc này diễn ra mọi lúc, mọi nơi, thu hút đông đảo thanh niên, sinh viên. Phóng viên báo TN viết như sau.
Câu chuyện kể với bạn trong lá thư này xảy ra tại 1 xã nghèo ở tỉnh Hà Nam. Đó là xã Tiên Phong thuộc huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam. Năm 2003, tỷ lệ gia đình nghèo chiếm 21% dân số. Người dân nơi đây từ ngàn xưa sống dựa chủ yếu vào nông nghiệp và nghề trồng dâu nuôi tằm. Vài ba năm trở lại đây, lợi dụng sông Châu Giang rộng lớn bao bọc
Tại miền Tây,sau dịch cúm gà, nhiều gia đình nông dân gần như sạt nghiệp. Vì vậy, ai cũng trông chờ chính quyền CSVN địa phương công bố hết dịch để gầy dựng lại đàn gà càng sớm càng tốt. Nhưng rồi nhiều người đã ngao ngán vì đụng... bức tường thủ tục quá rắc rối, nhiêu khê với những kiểu hành dân đến bần cùng của các cơ quan chức năng.
Tại VN, một dạo dư luận rộ lên chuyện trẻ con hát nhạc người lớn hay nói nôm na là các "thần đồng" ca nhạc hát "tình ca". Hiện tượng trên trở nên bộc phát khắp nơi từ khi các CD, VCD bán nhan nhản ở mọi hang cùng ngõ hẻm với những "danh ca" Bé Châu, Duy Phước... Độc chiêu nhất là hàng loạt "lò" luyện để trở thành "thần đồng" ca nhạc ra đời.
Trong và ngoài hàng rào trên dưới 90 khu công nghiệp và khu chế xuất cả VN, công nhân vẫn lầm lũi làm việc, vẫn tích cóp từng đồng bạc lẻ mong đổi đời. Lao động cực nhọc suốt ngày ở nhà máy, họ còn chịu nhiềukhốn khổ về chuyện ăn ở như ghi nhận của báo SGGP qua đoạn ký sự như sau.
Chuyện kể với bạn trong lá thư này là chuyện của những người dân nghèo ở Cần Giờ, huyện ngoại thành của Thành phố Sài Gòn. Cuộc đời họ, quanh năm suốt tháng chỉ biết có nghêu và biển. Bất kể là trời mưa hay nắng, lúc đêm hôm hoặc giữa trưa nắng gắt, chỉ cần đợi thủy triều rút, biển cạn là họ đến với biển, đến với nghêu. Báo SGGP viết về những người sống theo con nước qua đoạn ký sự như sau.
Cắt tóc, gội đầu đã thành nghề mưu sinh của nhiều cô, đặc biệt với những cô gái trẻ ở chốn quê. Đa số họ là những cô gái, thi đại học không đỗ hoặc chỉ học đến hết cấp tiểu học, trung học cơ sở (lớp 9) rồi bỏ dở giữa chừng. Không nghề nghiệp, nghe theo lời bạn bè, họ tìm đến những tiệm tóc ở thành phố để học nghề làm đầu với chi phí tối thiểu là 2 triệu đồng/khoá học.
Quán cà phê được nhắc đến trong lá thư này là 1 quán rất đặc biệt. Chủ nhân là 1 cô gái Nhật hoạt động thiện nguyện. Nhân viên phục vụ ở đây đều là những người chậm phát triển, khuyết tật. Họ khoác áo trắng thêu hoa anh đào và đón khách trong tiếng chuông rung reng... Báo Tuổi Trẻ viết về quán này như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, cách nay khoảng 15 năm, các chương trình ca nhạc, từ sân khấu tụ điểm, nhà văn hóa đến các đoàn hát, truyền thanh, truyền hình... bỗng nhiên xôm tụ với sự xuất hiện nhiều sáng tác mới của một dàn các nhạc sĩ mới, kéo theo sự xuất hiện của một dàn nghệ sĩ mới, dần dần, trên thị trường âm nhạc có quá nhiều ca khúc tình yêu mà báo quốc nội cho rằng đó là nhạc não tình, nội dung luôn rên rỉ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.