Hôm nay,  

Ông Bụt Của Trẻ Nghèo

29/11/200300:00:00(Xem: 6143)
Bạn,
Cổ tích thường kể rằng, khi người tốt đứng trước tận cùng bất hạnh thì có ông Bụt xuất hiện để giúp họ vượt qua như một vị cứu tinh. Song, ông Bụt chỉ là giấc mơ, là nỗi khát vọng về sức mạnh và lòng nhân ái của người xưa. Còn những ông già được nhắc đến trong lá thư này đã đưa bao nhiêu trẻ em nghèo cơ nhỡ tại huyện Hóc Môn, thành phố Sài Gòn, đến trường để trở thành những cử nhân, những nhà giáo, những kỹ sư là điều có thật. Báo Người Lao Đông ghi nhận về những ông Bụt của trẻ nghèo qua đoạn ký sự như sau.
Cách đây hơn 10 năm, tình cờ trong một quán cóc nằm ven Quốc lộ 1A thuộc xã Tân Thới Hiệp, huyện Hóc Môn, có năm ông già trong khi trà dư tửu hậu đã kết tình bằng hữu chi giao với ước nguyện chung là đi hành hiệp giúp cho trẻ em nghèo thất học. Ban đầu, nhiều người cho rằng đó chỉ là những ý tưởng dở hơi nảy sinh trong sự hưng phấn của những cuộc trà dư tửu hậu. Nhưng không ngờ sau đó nhóm Bằng hữu ra đời và hoạt động xuyên suốt 10 năm qua. Bây giờ thì thành viên của nhóm Bằng hữu đã lên đến con số hàng trăm và họ đã viết nên những trang cổ tích kỳ diệu giữa đời thường.
Phóng viên hỏi chú Trương Văn Quan một trong năm ông Bụt đầu tiên khai sinh ra nhóm và cũng là người đã từng trực tiếp dạy cho trên 100 em học sinh nghèo ở phường An Phú Đông, quận 12 vì sao các chú, các bác lại có một ý tưởng hành hiệp khá lãng mạn này" Chú Quan bảo, bản thân chú đã từng trải qua bao thăng trầm cuộc sống, việc học cũng nhiều lần suýt dở dang nên không muốn lớp trẻ bây giờ chỉ vì nghèo mà phải thất học. Trong ký ức của ông Bụt này vẫn còn in đậm những tháng ngày tuổi thơ phải đi phụ bán quán cơm ở đầu con hẻm lầy lội gần nhà tại quận Bình Thạnh sau giờ cắp sách đến trường, lắm bữa nhịn ăn, bụng đói meo đến lớp vì nhà chẳng còn tiền. Thế hệ mình đã khổ, đừng để tụi trẻ bây giờ phải khổ như mình, chú Quan tâm sự như vậy.

Năm ông Bụt là năm cảnh đời, năm công việc mưu sinh thường nhật khác nhau nhưng đều có chung một quá khứ như nhau, đó là những tháng ngày tuổi trẻ đầy biến động và khát vọng được ăn học đến nơi đến chốn nhưng phải dở dang vì thời cuộc, hoàn cảnh. Họ gặp nhau khi mái tóc đã điểm hoa râm, cuộc sống tương đối ổn định, con cái rưởng thành và cùng đồng cảm, thắp sáng một ước mơ lãng mạn giúp đời.
Bạn,
Báo NLĐ viết tiếp: phần lớn trẻ ban ngày đều phải đi hái hoa lài thuê, mò cua bắt ốc, bán vé số, bán báo dạo... Cuộc sống gia đình các em bấp bênh, đứa thiếu cha, đứa thiếu mẹ. Ông Hồng kể: Để tụi nhỏ chịu đến lớp, học hành đàng hoàng không đơn giản đâu, hằng đêm chúng tôi phải tới từng nhà tiếp cận, gần gũi các cháu. Không những đóng vai thầy mà đôi khi mình phải đóng cả vai cha, vai chú để lo cho các cháu.... Người dân ở các phường An Phú Đông, Tân Thới Hiệp còn kể mãi với nhau chuyện những ông già trưa trưa nấu cơm cho mấy đứa trẻ nghèo trong xóm tụ về ăn. Đêm đêm dưới ánh trăng, mấy chục đứa trẻ ngồi quây quần bên các thầy giáo già để nghe kể chuyện cổ tích... Ban đầu nhiều người cho là chuyện lạ, có kẻ lại bảo mấy ông già làm chuyện... dở hơi. Sau nhiều người hiểu ra, tự nguyện góp gạo giúp các ông Bụt lo bữa ăn cho các em. Vậy là số thành viên nhóm Bằng hữu cứ tăng dần lên cùng số trẻ em nghèo được chăm lo, giúp đỡ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong số các huyện ngoại thành Sài Gòn, huyện Cần Giờ là huyện nghèo nhất. Do diện tích trồng trọt quá ít, nhiều gia đình nông dân mưu sinh bằng nghề nuôi trồng thủy sản, trong đó, nuôi tôm là nguồn mưu sinh chính. Thế nhưng, theo báo SGGP, trong 6 tháng đầu năm 2004, nhiều gia đình cư dân ở huyện Cần Giờ mưu sinh bằng nghề nuôi tôm đã khốn đốn vì nạn trộm tôm
Họ là những cư dân đang tạm cư tại Sài Gòn, không có giấy tờ tùy thân, không có sổ gia đình (trong nước gọi là "hộ khẩu"). Và mặc nhiên, khi lập gia đình, họ lại sinh ra một thế hệ tiếp tục đứng bên lề xã hội, sống một cuộc đời không tên. Báo SGGP ghi nhận về tình cảnh này như sau.
Hệ thống sông rạch trên địa bàn thành phố Sài Gòn đã bị san lấp, lấn chiếm lung tung. Các cơ quan chức năng quản lý kiểm tra, phát giác vi phạm thì nhiều nhưng xử lý được rất ít. Một số sông rạch đã và đang bị "xoá tên". Báo Người Lao Động trình bày về hiện trạng này như sau.
Kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông dành cho học sinh lớp 12 (tú tài) tại VN đã kết thúc vào thượng tuần tháng 6/2004. Đánh giá về trình độ thí sinh, nhiều giám khảo về môn Văn và Ngoại ngữ nhận xét rằng có nhiều học sinh quá kém. Riêng về môn Văn, các giáo viên chấm thi đã phải than rằng "văn chương của các cô tu,ù cậu tú khiếp quá, đọc lại mà cười, suy ngẫm mà rơi nước mắt.
Trong suốt 3 tuần qua, nhiều cửa hàng cầm đồ trên địa bàn Sài Gòn đã đóng cửa rất muộn. Khách hàng của các cửa hàng này là dân thua cá độ các trận túc cầu Euro, từ vòng loại, tứ kết, bán kết. Tại một số quận, có cả khu phố cầm đồ với hàng loạt cửa hàng hoạt động hết "công suất" để cung ứng kịp thời số tiền vay nóng của khách thuộc nhiều thành phần
Nơi đây không phải là trẻ em nghèo kiếm sống kiểu như bán vé số, bán dạo, hay phụ việc quán ăn, xưởng dệt, lò bánh, như VB đã từng đề cập qua các lá thư trước. Đây là chuyện của các em sinh ra trong các gia đình khá giả, đã biết kiếm tiền bằng những việc làm mà phụ huynh không thể ngờ đến. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi lại một số trường hợp như sau.
Sài Gòn có nhiều vùng sông nước giáp ranh với các tỉnh. Do nhu cầu vật liệu xây dựng phục vụ xây dựng trên địa bàn thành phố và các tỉnh lân cận tăng cao, cát trở thành mặt hàng "nóng". Tận dụng cơ hội này, "sa tặc" nhảy vào khai thác , nạo vét tận thu cát lòng sông. Tình trạng này đã dẫn đến các vụ sạt lở đất dọc theo bờ sông.
Trên địa bàn tỉnh Bình Thuận, ven quốc lộ 1 A, có 1 trường đá gà liên tỉnh. Tụ điểm cờ bạc này cách thị trấn Liên Hương, huyện Tuy Phong 6-7 km ngay cạnh mỏ đá Phong Phú. Nơi đây thu hút dân chơi gà độ từ nhiều tỉnh kéo về. Tụ điểm cờ bạc này diễn ra hơn 1 năm nay, dân chơi quen gọi trường gà này là Phan Rí vì ông chủ tên Thuận
Những phụ nữ được nhắc đến trong lá thư này là nhưnõg người làm nghề đập đá, nung vôi, suốt ngày lam lũ kiếm sống ở các mỏ đá thuộc khu vực núi Cấm, núi Dài ở An Giang hoặc khu vực Hòn Đất-Kiên Giang. Nhiều người chưa có gia đình, không có đất đai canh tác .Báo Người Lao Động ghi nhận về tình cảnh của những phụ nữ này qua đoạn ký sự như sau.
Quán cóc có ảnh hưởng lớn trong đời sống ẩm thực và trở thành một nét văn hoá sinh hoạt bình dân của người Việt. Tự thuở có ông vua si tình đi tìm cô Tấm đã có quán cóc, đã có bà già têm trầu cánh phượng. Rồi phiêu dạt qua miền thời gian Trung đại với hình ảnh những cụ đồ Nho ngồi luận chữ nghĩa "Thiên- Địa- Nhân hợp nhất" trên những chõng tre quán cóc chè xanh đầu ngõ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.