Hôm nay,  

Chuyện Cô Gái Thái

06/08/200200:00:00(Xem: 5674)
Bạn,
Trong tháng 7 vừa qua, Hãng xe Toyota tại VN đã tài trợ cho chương trình du khảo văn hóa mang tên “Qua miền Tây Bắc”, với sự tham dự của nhiều nhà nghiên cứu văn hóa, nghệ sĩ trong nước. Có mặt trong chuyến dđi, một phóng viên báo SGGP ghi nhận rằng “dấu ấn” chuyến đi chính là phong tục của người Thái và sự cuốn hút của các cô gái Thái, vừa kín đáo lại vừa e ấp bốc lửa. Phóng viên này đã ghi lại những điều trông thấy và cảm nhận được qua đoạn ký sự như sau.
Qua các bản người Thái đặc trưng: Bản Tông, bản Chiêng Ngùa, bản Bó (tỉnh Sơn La), người ta dễ nhận thấy chất nhân văn, sự chân thật, hiếu khách ... thấm đẫm từng ngọn cỏ, bông lúa, trong từng con cá bơi dưới suối trước cửa nhà. Mỗi người Thái, theo lời của một người Thái chính gốc, tiến sĩ Hoàng Lương, sinh ra đã là một nghệ sĩ cả trong lời ăn, tiếng nói, cách ăn mặc, ứng xử. Điều này quá chính xác.
Trong đời thường bộn bề, người Kinh ít có khi nào nói được những lời vừa bay bổng vừa bùi ngùi quyến luyến như người Thái: Khách đến, các chị đã hát biểu đạt tình cảm “Anh đến với chúng em qua đường sông, đường nước hay đường ruộng, anh còn nhớ những bông lúa đã níu chân anh trên cánh đồng không"”; rồi khi chia tay lại bịn rịn: “Anh đừng quên bản làng em. Đừng quên em dù sông Mã cạn bằng lòng đĩa, sông Đà cạn bằng đầu đũa!”. Tình người không quên dù chỉ đến với nhau một buổi sáng, dù chỉ vít cong đầu rượu cần nhấm nháp vị ngọt nồng của xứ hoa ban...

Có lẽ không ai quên được hình bóng cô Lò Thị Thúy Hà, người bản Bó xã Chiềng An. Thật hiếm có người đẹp huyền bí đến vậy: vừa quí phái vừa chân chất thôn quê, vừa kín đáo lại vừa e ấp bốc lửa. Vẫn vẻ bí ẩn, nồng hương núi rừng, em thẹn thùng: “Nào anh ơi! mình hãy nắm tay nhau xòe lòng...” Quả là người ta nói không ngoa cứ 100 chàng trai người Kinh lên miền ngược thì 99 người “xin chết” với cô em Thái. Họ ngỡ ngàng vì sắc đẹp, vì sự dịu hiền, nhưng phần nào cũng bởi bộ nữ phục truyền thống vừa giản dị về kiểu dáng, sắc màu, vừa thể hiện được khiếu thẩm mỹ sắc tộc. Bộ trang phục đó, giống áo dài miền xuôi, kín mà lại hở, xa mà lại gần, mãnh liệt nhưng vẫn dịu dàng nữ tính, nói như TS Hoàng Lương “trong bộ váy áo, người phụ nữ Thái hiện lên như một tác phẩm nghệ thuật đã hoàn thiện. Theo tôi, không cần thêm bớt bất cứ một chi tiết nào nó vẫn rất đẹp, rất độc đáo, không lẫn vào bất cứ bộ trang phục nào khác”.
Quả thật, không có gì gợi cảm bằng bộ nữ phục Thái, từ phần “sà tích” làm bằng bạc trắng vắt qua vòng eo tạo thành hình vành khuyên có dáng trăng non lấp lánh mỗi khi thân hình chuyển động, đến hàng cúc bướm trang trí tạo cảm giác phập phồng khiến chúng ta thêm rộn ràng, thêm yêu cuộc sống. Song sức hút lớn nhất lại là phần ít ai chú ý nhất: gấu váy. Với một dải vải đỏ cẩn bên trong, cô gái bước đi thì gót chân cũng lóe sáng mở ra sức tưởng tượng, cuốn hút. Thế nhưng, cùng nhiều giá trị văn hóa khác, nét quyến rũ của trang phục truyền thống Thái đang mai một dần.
Bạn,
Phóng viên viết tiếp: Phụ nữ Thái giờ không còn cầu kỳ cắt may bằng thứ vải bông tự dệt nhuộm chàm đến màu sắc lý tưởng là màu đen ngả màu tím than mà đua nhau mua “hàng chợ” như các loại vải láng, vải nhung đen. Với màu sắc “thị trường” này, cùng cách thêm các họa tiết cách tân, rõ ràng, sự gợi cảm, nét tinh tế đang bị đẩy vào quên lãng, nhạt nhòa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi đầu xóm, cuối hẽm, dân chúng bày mâm ra cúng cô hồn, giàu nghèo tùy gia cảnh, thế là lũ trẻ con rủ nhau chờ, canh sẵn... để còn chạy tới giựt đồ cúng cô hồn.
Đó là độc chiêu: một sở công an gửi ra văn bản cảnh giác toàn dân về âm mưu của nhiều người Trung Quốc lảng vảng ở biên giới nhằm bắt người, mổ lấy nội tạng...
Có phải rằng ngành xuất bản sách tại Việt Nam rat khó có lời? Phải chăng vì dân Viet lười đọc sách? Hay vì đất nước tiết kiệm rừng, nên giấy để xuất bản sách không có đủ gỗ cung cấp?
Câu chuyện rất dễ hiểu: rất nhiều quan chức nắm quyền, là công ty nhà nước tha hồ thua lỗ. Nhưng khi sếp này ra đi sau một đợt thay đổi cán bộ, công ty lại có lời...
Không chỉ học trò, mà người lớn cũng mất niềm vui, vì không đọc được các tác phẩm tiếng Anh hay nhất của thế giơi, không theo dõi được các trào lưu nghệ thuật mới, và đủ thứ...
Gạ là gạ gẫm... Tình đây không hề có nghĩa là tình yêu, nhưng là tình thân xác... Có vẻ như luật Việt Nam xem nhẹ chuyện trừng trị những người giở trò "gạ tình"...
Nhưng hàng giả có vẻ như chuyện muôn đời, và đã có những thứ được chấp nhận trong đời sống, thí dụ như làm thẩm mỹ để có ngực giả, mông giả, mũi giả…
Bây giờ là đỡ rồi… sinh con thứ 3 không còn bị nhà nước áp lực mạnh nữa. Vấn đề là, dân mình ưa thích có con trai, cho nên khi đã có 2 cô con gái, là cứ ráng cho có đứa con trai… Thế là, sinh con thứ 3.
Có phải là rút ruột công trình? Có phải vì cát thay cho xi măng? Có phải dùng tre trúc thay cho cốt sắt? Chỉ nói là điều tra, sau khi đường nứt.
Khoảng hơn mười hôm nữa, sẽ là Lễ Vu Lan, ngày lễ để những người con tưởng nhớ ơn của ba mẹ, và là ngày để tri ân và báo ân.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.