Hôm nay,  

Tú Bà "cao Cấp" Lên Net

13/04/200200:00:00(Xem: 8094)
Bạn,
Theo báo Người Lao Động, công an CSVN Sài Gòn vừa hoàn tất hồ sơ khởi tố một số can phạm trong vụ đường dây "người mẫu bán dâm" bị phát giác vào cuối tháng 10/2001. Trùm đường dây này nguyên là nữ thư ký của một công ty nước ngoài, được giới ăn chơi gọi là "tú bà cao cấp" qua hệ thống tổ chức đường dây mại dâm dành cho các đại gia, quan chức và dân giàu ham của lạ, mà còn lên Net nữa. Báo Người Lao Động lược ghi "thành tích" của tú bà này như sau.

Sau nhiều tháng theo dõi, công an bất ngờ kiểm tra và bắt quả tang 3 cặp trai gái đang mua bán dâm tại một điểm trên đường Thúy Vân, phường 2 Vũng Tàu. Cùng lúc đó, tại Sài Gòn, công an kiểm tra khách sạn Lam Bình trên đường Bùi Thị Xuân, quận 1, thấy 3 cặp nam nữ đang mua bán dâm. Lấy lời khai của các đối tượng bị tạm giữ, không lâu sau đó, tú bà Huỳnh Thị Ngọc Quỳnh đã bị công an bắt tại nhà riêng. Xét nhà của Quỳnh, công an thu 4 cuốn sổ tay ghi số điện thoại, sở thích riêng biệt của khách mua dâm và điện thoại của các cô gái bán dâm, một máy vi tính, một máy scanner, 1 modem để nối mạng internet, băng video, đĩa phim sex. Tiếp tục thu thập tài liệu và qua các lời khai của các đối tượng trong vụ án, gần 3 tháng sau, thêm ba tú bà có mối quan hệ làm ăn chặt chẽ với thị Quỳnh bị công an bắt giữ.

Huỳnh Thị Ngọc Quỳnh, quê ở miền Trung. Học đến lớp 12, Quỳnh nghỉ học phụ giúp gia đình. Năm 29 tuổi, Quỳnh vào Sài Gòn học ngoại ngữ và tin học với hy vọng đổi đời. Khi đã có vốn kiến thức kha khá, Quỳnh xin vào làm thư ký văn phòng của một công ty nước ngoài, đồng thời đi dạy thêm tin học ở một trung tâm. Chính môi trường này đã tạo điều kiện cho Quỳnh thường xuyên tiếp xúc với giới thượng lưu. Qua những buổi tiệc tùng, hội hè thâu đêm suốt sáng, Quỳnh nhanh chóng thấy được sở thích chung của các vị đại gia. Đó là khao khát tìm của lạ. Ban đầu, Quỳnh tự bán mình để có đủ tiền cung cấp cho những nhu cầu xa xỉ của thị. Dần dần, với lượng khách quen ngày càng dày dặc, Quỳnh nảy sinh mở một đường dây chuyên cung cấp gái. Những cô gái do Quỳnh trực tiếp điều động được tuyển chọn với điều kiện rất khắt khe. Họ phải có gương mặt dễ nhìn và thân hình cao như người mẫu. Quỳnh đặc biệt lưu tâm đến những cô gái Hà Nội với làn da trắng mịn và giọng nói êm ái. Dựa vào ngoại hình bắt mắt của các cô, Quỳnh tự phong cho đội quân nữ của mình là người mẫu thời trang để nâng giá với khách. Thực tế, trong số gái của thị chỉ có một cô từng học qua lớp đào tạo người mẫu do một tạp chí thời trang tổ chức và cô này cũng may mắn được vài lần trình diễn trong các buổi sinh hoạt, với sinh viên. Mỗi khi có nhu cầu, khách mua dâm đến khách sạn thuê phòng đợi trước, sau đó Quỳnh sẽ liên lạc với các cô báo cho họ địa điểm và số phòng để họ đến. Giá cả đã thỏa thuận trước: nếu đi 1 giờ giá từ 100 đô đến 150 đô, Quỳnh được hưởng 20-50 đô, qua đêm tại Sài Gòn giá 200 đô, đi Vũng Tàu 1 ngày 1 đêm giá 500 đô, Quỳnh được hưởng 200 đô. Tiền hoa hồng được chia ngay tại phòng lễ tân của khách sạn ngay khi các cô các cô vừa bám dâm xong.

Bạn,
Cũng theo NLĐ, đối với khách bình dân, Quỳnh tìm cách móc nối với các tú bà khác để lấy hàng. Giá mỗi lần đi khách của gái trong khoảng 200-600 ngàn đồng, các tú bà hưởng 40%. Để mở rộng đường dây, Ngọc Quỳnh đã đến các quán bar, khách sạn, để quảng cáo hàng, Quỳnh còn quảng cáo trên net để tìm khách ham của lạ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong ký ức nhiều thế hệ người Sài Gòn còn in đậm hình ảnh những người thợ bận rộn nhồi bột, vo nhân, in khuôn nướng bánh trung thu phục vụ khách qua đường vào những năm đầu 1960 trên trục đường Trần Hưng Đạo nối liền Sài Gòn - Chợ Lớn lúc nào cũng người mua kẻ bán sầm uất. Đó là hình ảnh những người thợ làm bánh trung thu của Nhà hàng Đồng Khánh, góc đường Trần Hưng Đạo - Đồng Khánh (cũ), quận 5. Báo Người Lao Động viết như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, gần 30 năm qua, hàng chục ngàn dân ở Thủ Đức phải dùng nước không bảo đảm vệ sinh. Điều nghịch lý là nhiều gia đình sống gần nhà máy nước Thủ Đức nhưng luôn "khát nước". Tại nhiều khu vực, nguồn nước để người dân sử dụng chủ yếu vẫn là giếng khoan. Mặc dù độ sâu của giếng thường trên 60m
Tại ở ấp Chánh Mỹ, thị xã Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương, sáng nào người dân cũng thấy một ông lão trạc 80 tuổi mặc cái áo bành tô, quần "bò" bạc màu, đầu trần, chân mang đôi dép da có quai hậu ngồi trên chiếc ghế đá ở đường Bạch Đằng - cạnh bờ sông chuẩn bị cho một ngày mới với công việc đánh xe ngựa. Ông lão này là một trong hai người đánh xe ngựa cuối cùng ở thị xã tỉnh lỵ Bình Dương
Theo báo Thanh Niên, công an CSVN thành phố Sài Gòn vừa bắt 1 tay đạo chích thuốc hàng cao thủ: chỉ trong vòng hơn 1 năm, trộm liên tục đột nhập vào các cơ quan công quyền CSVN (có nhân viên bảo vệ hẳn hoi) giữa ban ngày và ung dung dắt ra khỏi cổng hàng chục chiếc xe của các quan chức, nhân viên. Báo TN ghi lại "thành tích đạo chích" của kẻ trộm này như sau.
Trong thời gian gần đây, tình trạng chơm bản quyền khơng chỉ xảy ra trong giới soạn nhạc, mà cịn lan sang sân khấu cải lương, thoại kịch, và cả hài kịch. Về sân khấu hài, thành phần bị chơm bản quyền là những diễn viên từ quê lên tỉnh. Lợi thế của những diễn viên nàu là biết ca vọng cổ, nên việc sáng tác các tiểu phẩm hài kịch "mì ăn liền" khơng khĩ
Tại SG, có 1 thanh niên kiếm sống nhờ dịch vụ trang điểm cho gái bán bar. Chỉ với bộ đồ nghề đơn giản vài ba thỏi son; hai cây chổi quét mặt loại lớn, nhỏ; một cây chì kẻ; hai, ba hộp phấn màu..., nhưng qua bàn tay của thanh niên này, khuôn mặt các cô phục vụ bar trở thành một "thế giới nổi loạn". Tin Nhanh VN viết về thanh niên này như sau.
Tại VN, luật sư được dân gian gọi là "thầy cãi", phần nào chỉ sự ăn nói khôn khéo của họ trước pháp đình. Tuy nhiên, đôi khi họ cũng phải vướng vào tình cảnh "thần khẩu hại xác phàm". Báo Thanh Niên ghi lại 1 số trường hợp như sau. Cuối tháng 8/2004, ông Nguyễn Xuân Ngữ (59 tuổi, ngụ tại phường Long Thạnh Mỹ, Quận 9, TP.SG) đã gửi đơn đến Tòa án Quận 9
Theo báo quốc nội, toàn thành phố SG có 57 nhóm hài đang hoạt động, trong số đó có đến 2/3 số diễn viên xuất thân từ các đoàn cải lương miền Tây Nam phần. Các đoàn tan rã, họ lên Sài Gòn đi tấu hài kiếm sống. Để được làm diễn viên hài có khi họ phải trả bằng nước mắt.Khi sân khấu cải lương lâm vào cảnh đìu hiu, nhiều nghệ sĩ cải lương rẽ sang nghề tấu hài để nuôi sống gia đình và bản thân.
Tại Sài Gòn, nhà hàng, quán nhậu là nơi tiếng hát bị át đi bởi tiếng cười, nói và tiếng cụng ly của dân ăn nhậu. Do vậy, những nơi này là điểm dừng chân của các ca sĩ mà "sự nghiệp" âm nhạc "lận đận" hay đã kết thúc ở các phòng trà.Báo Người Lao Động ghi nhận tình cảnh của những ca sĩ hát ở quán nhậu qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, trên con đường Lê Công Kiều, quận 1 TPSG, có 1 khu phố với những cửa hàng nho nhỏ khiêm tốn bày bán các mặt hàng đồ cổ và đồ mỹ nghệ. Đây là địa chỉ khá quen thuộc của du khách trong và ngoài nước. Việc kinh doanh đồ cổ và giả cổ tại con đường này bắt đầu từ những năm 1980 và bắt đầu phát đạt từ thập niên 1990
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.