Hôm nay,  

Phố Đồ Cổ Buôn Đồ Cũ

08/02/200300:00:00(Xem: 7522)
Bạn,
Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, tại trung tâm Sài Gòn có khu phố Lê Công Kiều chuyên bán đồ cổ nổi tiếng, thế nhưng ít người để ý trước đoạn đường sầm uất tập trung chừng 10 tiệm đồ cổ bề thế của khu phố này lại là khu chuyên mua bán đồ cũ. Báo SGTT viết về khu phố này như sau.
Ba con đường Lê Công Kiều, Phó Đức Chính, Nguyễn Thái Bình hợp thành “chợ” mua bán lại đủ thứ mặt hàng. Nhiều nhất là đồ gia dụng, dụng cụ sửa chữa lặt vặt trong nhà: remote, tivi, đầu máy, kềm, búa... cũng second-hand. Tất cả đều bày trên đất, người mua - kẻ bán đứng ngồi, tự do lựa chọn. Chợ họp từ 16 g 30 trở đi, nhưng để bán đồ cũ, khách nên đi sớm hơn, khi chợ chưa đông, tiện chuyện thương lượng giá cả. Đi lên trên một chút, gần giáp đường Nguyễn Thái Bình có bà Sáu chuyên thu mua đồ giả cổ, đồ trang trí như sơn mài, sơn dầu, đôn đá... đã qua sử dụng. “Tiệm” của bà cũng nằm ngoài vỉa hè nhưng “mở cửa” sớm từ 9 giờ sáng.
Tiệm thu mua đồ cũ ngày càng hiếm do hầu hết quần áo nhiều người có khuynh hướng đem cho lại bà con dưới quê hoặc đóng góp cho các hội từ thiện. Bên hông chợ Xóm Củi, phường 11, quận 8 trước có 3 - 4 tiệm mua quần áo cũ tận nhà, giờ còn mỗi chị A Lìn. Chị Lìn mua đi bán lại ngay tại chỗ, khách hàng thường là người có thu nhập thấp hoặc dân nhập cư làm việc ở cảng cá. Chợ đồ cũ Bà Chiểu, mấy năm nay cũng vắng người thu mua vì lượng hàng “si” đánh từ Campuchia về quá nhiều, mua loại này tính theo kiện, gặp may lời gấp trăm lần mua đồ cũ. Có một khu đồ cũ khá đặc biệt: chuyên thu mua “hàng cao cấp” (mặc qua chừng hai, ba nước) ở đường Nguyễn Hữu Cầu, quận 1. Khu bán đồ si này, ngoài mua hàng Campuchia còn thu mua luôn quần áo, giày dép, túi xách đã qua sử dụng nhưng phải còn mới hơn 70%.

Thanh lý đồ trang trí nội thất, vật liệu xây dựng có thể đến đường Hàm Tử (phường 10) phần giáp ranh Trần Văn Kiểu, khu này tập trung nhiều tiệm thu đồ cũ lẫn mới. Nhiều mặt hàng tưởng chừng khó thanh lý: gạch men, cửa sắt, cửa kiếng, cầu thang... chỗ này cũng nhận mua và có xe vận chuyển. Tiệm số 386 Phạm Thế Hiển, quận 8, mua đồ gỗ đã qua sử dụng từ giường tủ đến kệ sách, bàn nước...
Vào dịp Tết, khu bán đồ cũ càng nhộn nhịp. Nhưng xu hướng chung người mua rất thận trọng khi thu hàng những ngày cận tết, nhất là quần áo. Do đa số đồ cũ đều phải lọc, chia từng nhóm riêng, thậm chí tân trang trước khi bán lại. Trong khi đó, ra giêng hầu như không ai có tiền sắm thêm đồ “mới”. Trái lại, người kinh doanh hàng trang trí nội thất, vật liệu xây dựng cũ lại vào mùa mua bán vì cuối năm là dịp sửa nhà, mua đồ mới, nên bao nhiêu cũng thu.
Bạn,
Cũng theo SGTT, người bán tùy theo chất lượng còn lại của hàng mà định giá. Quần áo cũ đồ bộ, đồ lửng bán tính ký, trung bình 7 ngàn đồng/kg, quần jean, quần tây... từ 3 ngàn - 5 ngàn đồng/cái; riêng khu Nguyễn Hữu Cầu, một cái áo đầm mới, còn mốt có khi được mua 20 ngàn- 30 ngàn đồng/cái. Gạch bông hay gạch men khi thu mua thường tính đổ đồng trọn gói kể cả công vận chuyển từ 7 ngàn đồng/m2 trở lên. Khó nhất là định giá đồ gỗ vì loại này thường khó hư, mà khi hư thì khó tân trang. Món nào còn nguyên vẹn thì giá thu khoảng 1/3 giá trị ban đầu, món nào hư nhưng có thể khắc phục, làm mới, đánh vecni, thay chân bàn, ghế... thì chủ tiệm tuỳ theo mức độ sửa chữa mà định giá.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chưa hết, hãy hình dung rằng Tập Cận Bình sẽ xin lỗi dân tộc Tây Tạng về những tội lỗi chiếm đất Tây Tạng, ra sức tàn bạo xóa sổ và đồng hóa nền văn hóa miền núi độc đáo này…
Trong khi đó, bản tin báo Công Lý đăng bản tin từ báo Công An Nhân Dan tựa đề "Cảnh giác trước các vụ trẻ em bị bắt cóc"...
Học tiếng Anh... là chuyện gian nan. Nhưng thời các cụ xưa, khi thấy cần phải đổi mới đất nước, đã ra sức học tiếng Tây. Học ngày, học đêm, học cả trong tù... vì học là để cứu nước.
Ủng hộ nội dung giám sát về bộ máy hành chính, ĐB Bùi Văn Phương (Ninh Bình) cho rằng, nếu chúng ta muốn bộ máy nhà nước trong sạch, vững mạnh, liêm chính thì chắc chắc phải đặt ra vấn đề này.
Sẽ có Luật này? Thế giới đã có Luật Biểu Tình, dân chúng thế giới (hầu hết, chỉ trừ các nước bạn của Hà Nội) đều được niềm vui biểu tình... nhưng rồi lại bị cấm biểu tình.
Chuyện nghe như là chỉ có trong trí tưởng tượng của một kẻ bại hoại đạo đức và mất lương tri, nhưng lại là chuyện có thật tại Việt Nam.
Dưới thời XHCN người dân hay nghe rêu rao rằng công an là bạn dân. Nếu điều này là đúng thì đã không có chuyện hầu như ngày nào cũng nghe công an đánh đập dân tàn nhẫn lắm khi đến chết!
Học giả Việt Hoàng trong bài viết “Hiện tượng dùng sai từ Hán Việt trên báo chí” ngày 4 tháng 7-2016 trên Infonet cho biết rất nhiều từ Hán Việt đã bị dùng sai.
Bây giờ, sẽ là chuyện khác. Nhà nước xã hội chủ nghĩa có cách khác, nhưng kết quả tương tự: sẽ có tòa án, làm theo luật, trên nguyên tắc. Nhưng là luật có thể co giãn.
Trong khi Báo Tiền Phong kể chuyện một bản đánh giá tác động môi trường viết sơ sài rất mực kinh dị, báo Giáo Dục VN kể chuyện một quan chức Hà Tĩnh nói rằng ai bảo rằng Formosa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.