Hôm nay,  

Làm Phim Để Nhập Kho

04/04/200400:00:00(Xem: 6529)
Bạn,
Theo báo quốc nội, hiện nay muốn làm 1 bộ phim nhựa, nhà sản xuất phải chi ít nhất 1 tỉ đồng. Mấy năm gần đây, nhiều bộ phim được nhà nước CSVN tài trợ (hoặc đặt hàng) nhiều tỉ đồng, với chương trình đầu tư sản xuất khá quy mô từ kinh phí, kế hoạch, trình duyệt đến thực hiện để chiếu vào những dịp lễ. Mục đích của những bộ phim này là phải thu hút được nhiều khán giả đến xem. Nhưng trên thực tế, phim cao nhất cũng chỉ có vài ngàn hoặc vài trăm lượt người xem. Có nhiều phim chỉ chiếu được duy nhất một buổi ra mắt vào đúng ngày kỷ niệm, sau đó mau chóng... nhập kho, như: "Người đi tìm giấc mơ", "Biển đợi"... Ngay cả bộ phim vừa đoạt Cánh diều Vàng "Người đàn bà mộng du" cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự. Báo Người Lao Động viết như sau.
Những bộ phim được tài trợ lớn do không được đầu tư một cách thỏa đáng về quảng cáo, thời điểm đưa phim ra rạp không thích hợp... nên sự thu hút công chúng còn ở mức hạn chế. Đây cũng là một thói quen cố hữu từ thời còn bao cấp: Các hãng sản xuất đưa phim cho cơ quan phát hành là xem như "đã xong" nhiệm vụ, hầu như không cần biết bộ phim đó có đến được với người xem hay không, lỗ lãi ra sao, vì việc đó đã có những người làm công tác phổ biến phim phải lo.
Khi một phim chuyển sang cơ quan phổ biến phim, ngoài việc xác định đối tượng và khả năng thu hút của nó để đề ra cách phát hành phù hợp, những người làm công tác này phải dự trù kinh phí quảng cáo cho phim. Song vấn đề tồn tại bấy lâu trong điện ảnh Việt Nam là: Chi tiền tỉ cho sản xuất phim, còn đầu tư cho việc quảng cáo dường như ít được quan tâm. Chi phí quảng cáo cho mỗi bộ phim chỉ khoảng trên dưới 10 triệu đồng. Số tiền này chỉ đủ làm tờ rơi, áp phích, bộ ảnh, băng-rôn treo trước rạp... Còn chuyện quảng cáo như các sản phẩm hàng hóa khác trên báo chí, nhất là trên truyền hình thì hãy còn bất cập vì không đủ chi phí.

Ở các nước có nền điện ảnh phát triển, kinh phí quảng cáo cho bộ phim thường chiếm 30% vốn sản xuất phim. Khi bộ phim chuẩn bị bấm máy, chiến dịch quảng cáo cũng bắt đầu rầm rộ. Các đối tác đưa phim nước ngoài vào chiếu ở Việt Nam luôn đặt công tác quảng cáo phim lên hàng đầu trước khi bộ phim được chiếu chính thức, chưa kể trước đó, qua việc thông tin, các bộ phim này đã được quảng cáo miễn phí trên các phương tiện thông tin ở VN (như các phim "Chúa tể của những chiếc nhẫn" (phần I), "Trân Châu cảng", "Người hùng"... chẳng hạn). Và riêng cho quảng cáo, họ đã chi từ 300 - 400 triệu đồng, hoặc ít nhất cũng phải trên 100 triệu đồng/phim. Mới đây, khi phát hành các phim "Lưới trời, Gái nhảy và Lọ lem hè phố", các nhà sản xuất phim VN đã mạnh dạn dám chi đến hơn 100 triệu đồng/phim cho quảng cáo và hiệu quả của sự đầu tư này đã góp phần đáng kể trong việc lôi kéo một số lượng lớn người xem tới rạp.
Bạn,
Báo NLĐ cho rằng việc đầu tư cho công tác quảng cáo không được các hãng phim VN quan tâm đúng mức, nên không thu hút được công chúng đến với phim Việt Nam một cách tích cực và hiệu quả nhất. Do đó, dù có bỏ ra hàng tỉ đồng để sản xuất phim mà hiệu quả không đến được người xem thì khác nào đem tiền đổ sông đổ biển.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo các nhà nghiên cứu, kiến trúc cổ Sài Gòn trước kia đa phần là những công trình kiến trúc mang phong cách bản địa hoặc mang nét truyền thống Hoa, Khmer... Đến khi người Pháp đến, họ thiết kế đô thị Sài Gòn theo kiểu mẫu đô thị Pháp. Những ngôi nhà và phố xá bản địa, truyền thống biến mất dần hoặc lùi ra ngoại ô và cho đến nay thì gần như không còn
Chuyện kể với bạn trong lá thư này là chuyện của những nhà sưu tầm cổ vật tại Sài Gòn, Huế. Những người có lúc đã bỏ cả ăn uống, vui chơi, chỉ miệt mài ngắm nghía, nghiền ngẫm về những "đứa con mấy trăm tuổi", có khi phải bán cả tài sản để mua cho bằng được những cổ vật qúy hiếm có giá trị lịch sử, nhân văn. SGGP viết như sau.
Theo báo quốc nội, trên địa bàn TPSG, ven theo nhiều con đường thường xảy ra các vụ tai nạn giao thông mà nạn nhân bị tử vong, có nhiều miếu thờ. Hiện tượng này bắt nguồn từ quan niệm cho rằng kẻ chết oan, chết trẻ, chết thảm... sẽ linh thiêng, có thể "quậy phá" hoặc báo ứng cho điềm lành nên người dựng miếu thờ để cầu xin chuyện cá nhân.
Theo báo quốc nội, tại vùng đất hoang vu dưới chân núi Chứa Chan ở xã Xuân Thọ, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai, có một nhà sư xây tịnh thất tu hành. Và cũng trong chốn thanh tu này, 12 năm qua, nhà sư âm thầm nghiên cứu nuôi trồng cây dó bầu (trầm hương) và tạo được nguồn giống của loài cây quý hiếm đó.Từ mảnh đất núi cằn cỗi này
Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, trong 1 buổi hội thảo, 1 giáo sư đại học VN đã than rằng "giảng viên các trường đại học, cao đẳng trong nước đang bị "vắt" rất thê thảm: Nhà nước "vắt", bản thân họ tự "vắt" để kiếm sống. Cuốn vào giảng dạy, làm gì còn thời gian đọc, dù là sách hay. Ngoại ngữ cũng không học".
Theo báo quốc nội, qua tiến trình điều tra khảo cổ học tại cố đô Huế từ 1999 đến nay đã giác hiện nhiều điều mà sử sách chưa hề đề cập. Chẳng hạn lăng Minh Mạng trước kia nằm trên đồi chứ không ở vào địa thế bằng phẳng như hiện nay. Hay tại đây từng tồn tại một hệ thống vườn hoa mà sử sách không nói đến. Tin Nhanh VN ghi nhận những phát giác mới về lăng vua Minh Mạng như sau.
Theo báo Tuổi Trẻ, gần đây, tại VN, cả ở thành thị lẫn vùng nông thôn xuất hiện rất nhiều những ngôi nhà có kiến trúc kiểu đền phủ, điện thờ. Ở những nơi này người ta cầu cúng, hương khói nghi ngút, nến cháy đỏ ngày, đôi khi có cả hát chầu văn, hầu đồng bóng... Phóng viên báo TT ghi nhận về hiện trạng này tại Hà Nội như sau.
Trên địa bàn thành phố Sài Gòn, khu vực các quận Phú Nhuận, Gò Vấp, Tân Bình, nổi tiếng về các quán bar,ngoài các bar "xịn" còn cà phê "nhái" bar thì nhiều vô kể. Tại các quán "xịn", rượu là đồ uống chính còn các loại thức uống khác chỉ là phụ. Ở quán "nhái" thì rượu lại thứ yếu, chỉ đưa ra khi khách có nhu cầu. Bar "nhái" đầu tư ít
Theo báo quốc nội, tuần qua dư luận giới trẻ trong nước lại ồn ào về vụ một nữ ca sĩ trẻ chưa có nhiều người biết tên. Ấy là chuyện đời tư của Nguyễn Hồng Nhung bị một người đàn ông tên Lê Vĩnh Thắng lừa gạt về tình và tiền. Về tình thì chỉ sau một hai ngày gặp nhau, cô ta đã đến khách sạn để "bị Lê Vĩnh Thắng chiếm đoạt ngay".
Theo báo quốc nội, tại Sài Gòn, nạn hàng giả, buôn lậu và gian lận thương mại diễn biến ngày càng phức tạp với nhiều thủ đoạn tinh vi, nhất là khi trên địa bàn SG đang xuất hiện một số hình thức kinh doanh mới. Đó là nhận định của các chuyên viên của Chi cục quản lý thị trường TP SG. Tin Nhanh Việt Nam ghi nhận hiện trạng này như sau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.