Hôm nay,  

Đỏ Đen Cá Độ Đá Gà

23/10/200300:00:00(Xem: 8173)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, các lò chọi gà đang bung ra với quy mô lớn. Những tay chơi tự biện minh thú đam mê cờ bạc của mình bằng triết lý "chơi gà chọi là cái nợ đời". Không ít người đã khuynh gia bại sản, tan vỡ gia đình vì nghề "bạc gà" này. Trò chơi cờ bạc này tại 1 phường ở Bắc Ninh ghi như sau.
Phường gà Ninh Xá là một mảnh vườn rộng chừng 200 m2 nằm ẩn sâu trong ngõ chợ Đọ, phường Ninh Xá, thị xã Bắc Ninh. Bãi để xe chật kín với đủ các biển số xe từ Hải Dương, Hà Nội, Quảng Ninh... cho đến Thái Bình. Nơi lòng sới (sân đá gà), dân đá gà vây kín, tất cả dán mắt vào cặp gà đang đá nhau chí tử. Con tía lửa (màu đỏ) đến từ Hà Nội có vẻ thắng thế hơn, con ô (màu đen) bản địa vẫn điềm tĩnh thủ thế. Cứ mỗi đòn buông ra là cả sới gà như nổ tung bởi những tiếng bình phẩm xuýt xoa... và những lời khích bác nhau. Phần đông là dân cá độ chuyên nghiệp, số còn lại dính đến cá độ theo lối tài tử. Trận này, đôi gà đá bằng phân nhau, tức năm ăn, năm thua. Tuấn cụt, vốn đã nhẵn mặt ở phường gà này, đặt cược cho con ô. Cả sới bỗng nhao lên vì con gà ô bắt đầu phản đòn. Sau cú đá hiểm hóc của con gà ô, Tuấn cụt dâng luôn tỷ lệ cá cược từ năm ăn, năm thua lên năm ăn một. Lại một đòn nữa của con ô. Cả sới gà náo động. Lượng tiền cốp tăng chóng mặt, tỷ lệ cá cược thay đổi liên tục. Chỉ trong ít phút, lượng tiền cược trên sàn đã lên tới vài chục triệu đồng. Những con bạc vây quanh vẻ mặt đầy tâm trạng, kẻ rạng rỡ, kẻ trầm ngâm lo âu. Đã hết hồ thứ sáu (mỗi trận được tính làm 10 hồ - hiệp đấu, mỗi hồ 15 phút), cặp gà vẫn chưa phân thắng bại. Sới tạm nghỉ cho hai đấu thủ hồi sức, dân đá gà tản ra ngồi uống nước. Tuấn cụt tỏ ra rất vui vì đã dốc gần 5 triệu cho trận đá này.

Dân chơi gà rất đa dạng, giàu có, nghèo có, chuyên nghiệp có, tài tử cũng có, song hầu hết chung nhau ở chỗ mê gà và có máu đỏ đen. Tuấn "cụt" là người khá nổi trong làng gà chọi. Anh ta biết chơi gà từ ngày còn thò lò mũi xanh, đến nay đã 41 tuổi. Gần 30 năm lăn lộn trong nghề khiến hắn trở thành một tay "bạc gà" lão luyện của vùng Bắc Bộ. Chưa trận nào hắn chơi dưới 2 triệu, trận nào kết chơi hơn chục triệu là chuyện thường. Hắn lập gia đình, nhưng vì quá đam mê các canh bạc đỏ đen nên cái gia đình ấy đã tan vỡ. Thế nhưng mức độ chơi bạc gà của Tuấn cụt chưa ăn thua gì so với Hậu trọc. Dân đá gà miền Bắc chỉ biết hắn có hộ khẩu thường trú tại Hà Nội chứ không ai biết chính xác hắn làm nghề gì. Hắn thường hay bê gà đi khắp các sới bằng chiếc xe hơi hiệu Camry trị giá vài chục ngàn Mỹ kim của mình. Hắn từng chơi những trận cá cược gà hơn 50 triệu đồng...
Bạn,
Báo TT viết tiếp: nói đến kẻ bạc gà không thể quên những tay chủ sới. Phần nhiều họ đều có máu mặt ở địa phương. Họ mở sới không phải chỉ là tạo sân chơi lành mạnh cho dân mê gà mà cốt để kinh doanh, thu tiền sới sau mỗi trận đấu, trong đó bao gồm cả phí an ninh, phí liên lạc. Đó là chưa kể hàng trăm thứ dịch vụ kèm theo như ăn uống, giữ xe... với mức giá cắt cổ. Nếu ngày nào đông khách mỗi phường gà thu nhập không dưới tiền triệu. Cách tổ chức đá gà ở những phường gà này mang đậm tính chuyên nghiệp. Mỗi sới đều có lịch đá cụ thể. Có sới đá liền cả tuần như ở Vạn Phúc, Hà Đông, có sới đá hai ngày một tuần như ở đền Đô, Từ Sơn, Bắc Ninh (thứ ba, thứ năm), hay sới Yên Sở, Tây Hồ, Hà Nội (thứ bảy, chủ nhật).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
Phá rừng như dường là chuyện muôn đời dễ kiếm tiền của các quan chức kiểm lâm và địa phương. Vấn đề khó không phải là phá rừng, mà khó chỉ là làm sao cứu rừng. Nghĩa là các quan chư!c không lạm dụng quyền lực, đồng thời cần có cơ chế giám sát. Còn không, thì phaỉ dạy cho mọi người biết yêu thương rừng.
Có phải là ảo giác, và tin đồn về ảo giác, mỗi khi có chuyện huyền bí? Việt Nam có rất nhiều nghi án cổ sử, như mộng, như thực. Thí dụ, mới đây, báo Lao Động kể về chuyện "hồn ma cung nữ đòi nợ" ở Yên Tử. Có thật không? Tại sao lại xảy ra ở Yên Tử? Hay chỉ là huyền thoại dân gian? Đặc biệt, khi chuyện gắn liền với một địa danh là Suối Giải Oan.
Kayla bị cảm, phải nghỉ học ở nhà. Mẹ em năn nỉ nhờ tôi giữ dùm Kayla, vì chị không thể nghỉ làm hôm nay. Tôi nnận lời vì hôm nay tôi cũng rảnh.
Lỗi chính tả là chuyện muôn đời, muốn thoát ra là phải học -- không chỉ là cần học nghiêm túc, mà cần phải tự xem việc tránh lỗi chính tả cũng y hệt như tu sĩ trong ngôi đền thờ ngôn ngữ và văn học. Lỗi văn học là một cấp cao hơn. Vì chính tả có khi là do phát âm sai, vì ảnh hưởng địa phương trong giọng nói, nhưng lỗi văn học khó dò hơn, vì đòi hỏi trình độ học cao hơn để dò lỗi...
Khi ngân sách các quan chức thiếu tiền, sẽ nghĩ ra đủ cách để moi tiền dân. Mới nhất, Hà Nội bày trò chận xe theo chỉ tiêu để phạt, mỗi phường phải kiếm cớ phạt người đi xe qua lại làm sao cho đủ ít nhất 50 triệu đồng mỗi tháng.
Trang Bauxite VN vừa phổ biến một “Tiếng kêu cứu từ Buôn Triết, xã Dur KMăl - Krong Ana, Đắc Lắc,” từ một người nông dân lương thiện bị quan chức cướp đất mà anh đã khai phá.
Thuốc giả trước giờ đã được cảnh báo từ lâu rồi. Câu hỏi nơi đây là, vắc xin có vướng nhầm thuốc giả không? Và các viên chức có bị nhầm bởi thuốc giả hay không, khi trình độ làm thuốc giả, thuốc dỏm ngày càng tinh vi?
Đó là chuyện công an. Chuyện dài công an. Kể hoài không hết. Chuyện nào cũng đầy nước mắt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.