Hôm nay,  

Công Ty Xe Thồ Mù

01/08/200500:00:00(Xem: 7273)
Bạn,
Theo báo Thanh Niên, tại xóm Chùa, xã Tân Hồng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh có một "công ty" xe thồ gồm 6 thành viên. Với số vốn ban đầu vỏn vẹn 500 ngàn đồng, "công ty" được điều hành bởi "3 ông giám đốc" mù. Từ bao năm nay, lực lượng xe thồ ấy đã chuyên chở hàng ngàn tấn vật liệu xây dựng cho cư dân khắp trong làng, ngoài xóm. Báo Thanh Niên viết về chuyện này như sau.
Gọi là xe thồ mù vì 3 người đàn ông đẩy thồ vốn là 3 anh em ruột bị khiếm thị từ thuở mới lọt lòng. Người anh cả tên là Luân, còn hai cậu em thứ là Thanh và Hiền. Ý tưởng thành lập một "đội quân" bốc vác, chở thuê xuất phát từ anh Luân. Nhà anh Luân có 9 người thì tới 4 người khiếm thị. Bà Thảo, mẹ anh Luân đã ngoài 70 tuổi. Bà bị mù hai mắt từ hồi trẻ. Không hiểu do di truyền hay nguyên nhân nào khác mà các con bà cũng mắc căn bệnh như vậy. Ba anh em trai Luân, Hiền, Thanh cứ vừa sinh ra được vài năm thì mắt mũi kém dần rồi mù hẳn. "Hồi đó, mấy anh em còn bé nên cũng chẳng biết gì. Đến lúc lớn lên mới thấy mình thật vô dụng. Mắt mũi thế này thì làm gì được để nuôi sống gia đình bây giờ" Nhiều hôm mấy mẹ con cứ ngồi ôm nhau mà khóc...", anh Luân xót xa.Mặc dù đã lên huyện, xuống tỉnh, tìm thầy thuốc khắp nơi nhờ chẩn trị nhưng căn bệnh vẫn vô phương cứu chữa. Đã có lúc tuyệt vọng 3 anh em quay về nhà trong tâm trạng chờ đợi cái chết. May mắn, đúng lúc ấy có người hàng xóm mai mối cho mấy anh em lấy vợ. Làng Tiên Du bên cạnh có một cô gái tên Hào hơn anh Luân 3 tuổi. Đi lại một thời gian thì chị Hào đồng ý cưới. Sau đó lần lượt cả hai anh Thanh và Hiền cũng lập gia đình. Điều đặc biệt là 3 cô vợ đều ngoan hiền và khỏe mạnh.

Lập gia đình rồi thì lấy gì mà sống" Ba anh em vẫn tự dằn vặt nhau như vậy. Họ chẳng có nghề ngỗng gì trong tay. 6 con người chỉ biết bó gối ngồi nhà trông chờ vào mấy sào ruộng khoán. Cảnh túng bấn, bần hàn cứ thế hành hạ họ. Anh Luân kể, lúc đó mấy anh em bị hàng xóm khinh miệt lắm. Cũng có người thông cảm thỉnh thoảng đem cho bát cơm, bát canh nhưng cũng chỉ được dăm ba bữa."Không thể sống mãi thế này được. Mình hỏng mắt nhưng còn tay chân, tại sao lại không làm được gì chứ"". Ý nghĩ đó đã thôi thúc ba anh em quyết tâm làm một điều gì đó để nuôi gia đình. Nhưng biết làm gì bây giờ" Ruộng nương người ta chẳng thèm thuê thằng mù làm. Hay là làm cửu vạn, xe thồ nhỉ" Cái nghề ấy đang phất vì trong thôn ngoài xóm, bà con xây dựng nhiều công trình lắm. Nghĩ thế, anh Luân bèn bàn với vợ và hai chú em góp vốn mua xe thồ.
Bạn,
Báo TN viết tiếp: cả cơ nghiệp bán đi cũng chỉ đủ vài trăm nghìn bạc. Ba anh em phải xoay xở mọi cách mới gom góp được 500 ngàn đồng mua xe. Trong làng ngoài xã hễ cứ nhà ai động thổ, xây dựng công trình là đội xe thồ mù lại có mặt để chở cát sỏi, gạch đá. Ban đầu nhìn cảnh này bà con ai cũng ngại. Nhưng được một thời gian người ta mới thấy 3 cặp vợ chồng làm việc khá chăm chỉ, gọn gàng. Đội xe thồ vợ lái, chồng đẩy cứ thể rong ruổi khắp làng trên xóm dưới.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có một truyện vui, lâu rồi, thấy ở mạng Truyện Cười Hay, kể chuyện im lặng là vàng của một khoa học gia.
Đặt câu hỏi cách khác: Có nên thờ Hai Bà Trưng, Bà Triệu của lịch sử Việt... hay nên thờ nữ tướng Hua Mulan (Hoa Mộc Lan) của lịch sử Tàu?
Dĩ nhiên, nơi đây chúng ta không bàn chuyện triêt lý thiện ác, lành dữ... chỉ bàn chuyện một cô giáo chỉ vì muốn giúp học trò giỏi toán,
Hình ảnh “nhà nghỉ” đã bị tai tiếng vì hễ nghe chữ này, người ta nghỉ tới chuyện “giường chiếu ngoài hôn nhân,” bất kể là tình nhân hay là mua dâm...
Có vẻ như những ước mơ thầm kín của nhiều ông không chỉ bùng phát trong phòng ngủ, nhà nghĩ, quán karaoke, tiệm mát-xa, hay cà phê ôm....
Tuần lễ này là tuần lễ tưởng niệm Thiên An Môn. Nhiêu sự kiện tổ chức ở Hồng Kông, Đài Loan và các nơi đông dân Trung Hoa toàn cầu -- chỉ trừ đại lục.
Nhạc chế là một hình thức sửa lời một bản nhạc đã có sẵn của một nhạc sĩ nôi tiếng, để tự trình bày một cách hài hước những suy nghĩ riêng của mình
Hãy hình dung một tên chuyên phạm tội mở khóa, vào nhà trộm… Khi cảnh sát bắt được, thế nào cũng sẽ tịch thu đồ nghề: xâu chìa khóa, dây hay thang trèo tường, khăn bịt mặt…
Điều nhức nhối của một khu phố là, khi buổi sáng biết tin một người trong xóm tự sát. Dù chết, hay được cứu kịp thời, chuyện này cũng làm giựt mình cả khu phố, vì thương cảm là chuyện tự nhiên.
Sao thời này chuyện bán dâm xảy ra nhiều như thế này? Có phải đây là bước tất yếu của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.