Hôm nay,  

Thợ Nữ Nhập Cư

24/06/200400:00:00(Xem: 7442)
Bạn,
Hiện nay, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, có hàng trăm nghìn phụ nữ rời làng quê miền Trung, miền Bắc đổ xô vào Nam tìm việc làm. Họ ra đi với khát vọng đổi đời, trở thành công nhân trong những nhà máy to lớn, có thu nhập cao. Nhưng sự thật lại quá phũ phàng, bao năm cắm đầu làm để rồi tay trắng hoàn trắng tay. Báo Lao Động viết như sau.
Trong căn phòng trọ chật chội, không bàn ghế, chỉ độc chiếc chiếu, Tuyết khéo léo thu xếp chỗ để khách ngồi, vừa trò chuyện vừa nấu cơm. Quê Tuyết ở Nam Định, vào Đồng Nai làm công nhân được hai năm, lương từ 650 ngàn - 750 ngàn đồng/ 1 tháng. Hỏi có đủ sống không, Tuyết bảo rằng chắt chiu thì cũng phải đủ, mấy cũng đủ. Rồi Tuyết tính những khoản tính được như tiền nhà chia đôi với một người bạn còn lại 125 ngàn đồng, tiền điện 20 ngàn đồng, tiền ăn mỗi tháng mất 300 ngàn đồng. Rồi các khoản chi cho áo quần, xà phòng... là coi như hết. Để tiết kiệm, Tuyết thuê phòng trọ ở gần nhà máy, đi làm bằng phương tiện "chân", khỏi tốn tiền xe. Mỗi ngày ăn chỉ 10 ngàn đồng nên bữa cơm của Tuyết thật tội nghiệp. Tuyết nói: Bữa ăn giữa ca ở Cty rất thiếu thốn, về nhà muốn kiếm chút gì ngon để ăn thêm nhưng không dám vì sợ hụt tiền. Thiếu ăn nên tụi em đứa nào da cũng xanh hết".

Người có thâm niên làm công nhân nhất trong khu nhà trọ là Hải Yến, cùng quê với Tuyết. Yến làm công nhân đã được 7 năm. Phòng của Yến có giường, tủ hẳn hoi. Có lẽ làm lâu năm rồi nên Yến dành dụm được tiền để mua sắm đôi chút. Thu nhập của Yến cũng chẳng khá hơn. Yến nói không mấy khi gửi được tiền về cho bố mẹ như đã hứa khi ra đi. Thậm chí tết cũng không dám về. Mấy chị em cùng ở lại, ăn tết với nhau, buồn, nhớ nhà rơi nước mắt.Khi chúng tôi trò chuyện với Tuyết thì một chị bạn của Tuyết ghé qua xin ngả lưng một lát. Trông chị mệt mỏi và tiều tụy. Chị tên Thơi, nhà ở Bắc Giang, đã có chồng và hai con. Nghe người ta kháo nhau vào Nam làm công nhân có nhiều tiền nên bàn với chồng bỏ nghề nông. Chồng đồng ý cho chị đi với hy vọng đời sống gia đình sẽ khấm khá hơn. Nhưng 6 tháng làm công nhân đủ cho chị Thơi hiểu được đời công nhân là thế nào. Chị vừa kể những vất vả trong mấy tháng qua vừa khóc. Chị thấy mình quá sai lầm, một tháng chỉ kiếm được mấy trăm ngàn đồng mà phải đổi cái giá phải xa chồng, xa con, xa quê hương. Chị nói: "Em chờ lãnh xong tháng lương này là về. Em về thôi. Ơ quê làm ruộng cực mấy cũng hơn sống chui rúc như thế này".
Bạn,
Cũng theo báo LĐ, trong cả khu nhà trọ ở phường Long Bình, phóng viên gặp được một nữ công nhân khá độc đáo: đó là Thuỷ, công nhân của Cty Mabuchi. Thuỷ quê ở Nghệ An, đã học xong phổ thông. Nhà nghèo không có điều kiện học tiếp vào đại học nên Thuỷ vào Nam làm công nhân. Trong phòng trọ của Thuỷ có một bàn viết và một bàn máy điện toán. Chiếc máy đó, theo Thuỷ là tài sản duy nhất Thuỷ có sau mấy năm làm việc cật lực. Ngoài giờ đi làm, Thuỷ tranh thủ đi học thêm tin học, tiếng Anh, đã lấy được bằng trung cấp kế toán. Khi chúng tôi hỏi về gia đình, Thuỷ khóc, cho rằng cha mẹ nghèo chờ mong con cái đi xa làm có tiền để giúp đỡ nhưng Thuỷ không làm được gì cho gia đình cả. Bây giờ chỉ còn cách gắng học để mai mốt kiếm được việc làm tốt hơn, có thu nhập cao hơn chứ làm công nhân như thế này thì tương lai quá mù mịt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trên địa bàn tỉnh Vĩnh Phúc, miền Bắc VN, có khu nghĩa trang Thanh Tước, huyện Phú Yên, có cả một xóm chuyên "phục vụ" cho dân tài xế chạy xe đò với những cô gái từ nhiều nơi đổ về. Sáng trưa, chiều, tối, xóm luôn đông khách và hoạt động khá công khai. Báo Hạnh Phúc-Gia Đình ghi nhận về xóm này như sau.
Theo báo Người Lao Động, trên địa bàn TPSS, có cả một "kỹ nghệ" làm rượu rắn dỏm được khai sinh ở "làng" rượu rắn tại quận 12, dùng lò xo "nong" cho cổ rắn chàm quặp hóa thành mang bành, đến cấy vẩy để biến thành rắn hổ mang ngâm rượu. Báo Người Lao Động viết về làng rắn này qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, miền Đông Nam phần đang đứng trước nỗi lo khô hạn, có thể là cơn đại hạn lớn nhất trong nhiều năm qua. Các sông, hồ đang thiếu nước nghiêm trọng. Thiệt hại về kinh tế - đời sống có khả năng sẽ rất lớn. Trận chiến chống hạn năm nay vô cùng khó khăn, vất vả. Báo Lao Động ghi nhận về tình hình hạn hán tại các tỉnh miền Đông Nam phần như sau.
Theo báo quốc nội, tại SG, hiện tượng học sinh đi xe máy xịn, xài điện thoại di động cao cấp, mặc đồ hàng hiệu, trong túi rủng rỉnh tiền bạc, chơi bời xả láng... là chuyện khá phổ biến. Nhưng khó ai ngờ rằng thủ phạm của những vụ trộm có khi lên đến hàng trăm triệu đồng lại là những quý tử mới 9, 10 tuổi. Khi sự việc vỡ lở, các bậc làm cha làm mẹ mới tá hỏa rồi đổ lỗi cho nhau.
Theo báo Tuổi Trẻ, tại miền núi tỉnh Quảng Ngãi, trên địa bàn xã Trà Sơn, huyện Trà Bồng, 1 bản làng có 34 gia đình đang phải đối mặt với thảm họa núi nứt. Ngày 7 tháng 11 vưà qua, đã có 33 gia đình di dời nhà về tạm cư cách làng cũ hơn 300 mét. Tại nơi tạm cư, dân bản làng này vẫn còn nhiều nỗi lo về đời sống như ghi nhận của báo TT qua đoạn ký sự như sau.
Tại các bệnh viện lớn ở thành phố SG, Hà Nội, người khám bệnh thường gặp sự mời chào của những người bán sổ y bạ, kiêm luôn nhiệm vụ dẫn dắt bệnh nhân đến những nơi điều trị "tốt" mà tiền công khám bệnh cũng bằng tiền khám dịch vụ trong bệnh viện. Đó chính là hình ảnh thường gặp của "cò" bệnh viện. Báo Kinh Tế-Đô Thị viết về cò dịch vụ tại các bệnh viện HN như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội,khu nhà ở của dân nhập cư tại một số quận TP.SG, dường như tách hẳn với bên ngoài: tạm bợ, nhếch nhác và có vẻ cảnh giác với người lạ. Đó là những khu nhà không có số, không có ghi trên bản đồ địa phương. VASC ghi nhận hiện trạng này như sau. Tại phường Phú Trung, quận Tân Phú có hơn 1 ngàn 500/5 ngàn căn nhà không có số.
Theo báo quốc nội, sau ngày dịch cúm gia cầm được khống chế, tại biên giới phía Bắc VN, thị trường thịt, trứng gia cầm cầu lớn hơn cung, lập tức gà, vịt từ Trung Quốc xâm nhập vào Lạng Sơn theo các con đường mòn suốt chiều dài 253km đường biên
Những ngày gần đây, người trong giới cũng như khán giả yêu ca nhạc thành phố đang xôn xao về việc một học trò của nhạc sĩ Đỗ Quang là Tuyết Sơn, đang kiện thầy ra tòa. Báo SGGP ghi nhận vụ việc như sau. Tuyết Sơn (tên thật là Nguyễn Hồ Khánh Sơn, năm nay 19 tuổi) là Việt kiều Úc, đã bỏ dở chuyện học hành để về nước thực hiện giấc mộng làm ca sĩ. Tuyết Sơn nhận nhạc sĩ Đỗ Quang làm thầy dạy nhạc trong vòng 4 tháng với giá 15 ngàn Mỹ kim tiền dạy
Theo báo quốc nội, từ tháng 10/2004,sau khi các trường đại học, cao đẳng khai giảng niên học mới, thì các trung tâm luyện thi đại học tại SG lại bắt đầu hoạt động.Học phí luyện thi đại học cho mùa thi 2005 đang có cái giá... trên trời, có nơi lên đến 10 triệu đồng/học viên/khóa 9 tháng! Không chỉ vậy, hiện đang có không ít trung tâm luyện thi đại học ở TPSG đang tung chiêu câu khách mới
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.