Hôm nay,  

Xe Đạp Nội Địa

07/06/199900:00:00(Xem: 9770)
Bạn,
Theo ghi nhận của báo trong nước, thị trường sản xuất và tiêu thụ xe đạp tại Việt Nam đã trải qua những biến động từ khi có lệnh dán tem xe nguyên chiếc nhập cảng, dù rằng lệnh này đã đẩy lùi được tình trạng xe đạp ngoại nhập lậu, tạo đà cho các công ty sản xuất xe đạp nội địa đi lên. Thế nhưng, các nhà sản xuất trong nước như "người mới ốm dậy", mừng song không hết lo, vì rằng chiếc xe đạp nội vẫn phải chịu cảnh "da" nội, "xương" ngoại! Theo phân tích và đánh giá của bộ Công nghiệp CSVN, nhờ có dán tem mà ngành sản xuất xe đạp trong nước đã "gượng dậy", có tốc độ tăng trưởng 25% trong năm 1998, thế nhưng một chuyên gia sản xuất xe đạp rằng các cơ sở nội địa chỉ sản xuất được khoảng 1/3 phụ tùng của chiếc xe, các bộ phận còn lại đều phải nhập từ nước ngoài. Theo lời nhà sản xuất này, Sài Gòn có trên 80 đơn vị, cơ sở sản xuất phụ tùng xe đạp nhưng chỉ sản xuất được các chi tiết lặt vặt như chắn bùn, chắn xích, đèo hàng, ghi đông, vành và... khung xe- chi tiết đáng kể nhất. Các phụ tùng chính để ráp xe hầu hết là hàng ngoại, hàng nhập lậu. Hiện trạng này được báo Sài Gòn ghi nhận như sau:
"Xe nội, phụ tùng ngoại" là một thực tế không vui. Ở TP. SG chỉ có duy nhất xe đạp Hữu Nghị loại vành 650mm của BMEC được lắp ráp bằng phụ tùng sản xuất trong nước, nhưng sản lượng bán chưa được nhiều, tất cả xe còn lại đều lắp ráp bằng phụ tùng ngoại nhập. Ngay cả các nhãn hiệu xe được người tiêu dùng bình chọn là hàng Việt Nam chất lượng cao như Martin 107, BMEC cũng nằm trong tình trạng này.

Trên bảng kê chi tiết phụ tùng xe Martin 107, trong số hơn 10 loại phụ tùng như nan hoa (căm), vành, đùi, đĩa, xích, líp, trục giữa, bàn đạp, cồn phuốc, moay ơ, khóa, dinamo, duy nhất có bàn đạp được sản xuất trong nước! Ngay cả Công ty xe đạp & xe máy Sài Gòn - doanh nghiệp được coi là "có quy mô, thiết bị lớn nhất, hiện đại nhất thành phố" - các loại thiết bị, máy móc đã quá cũ, công nghệ lạc hậu, nhiều máy móc có từ trước 1975, năm qua cũng chỉ sản xuất được 396.000 chiếc líp, 85.000 chiếc moay ơ, con số rất nhỏ nhoi so với nhu cầu... Có thể khẳng định: thực lực ngành sản xuất phụ tùng xe đạp trong nước quá yếu kém. Tại chợ Tân Thành, Q5, chợ buôn bán phụ tùng xe đạp lớn nhất TP. SG, phụ tùng ngoại áp đảo, trong đó phụ tùng Trung Quốc chiếm 80% thị phần moay ơ; đùi đĩa: 95%; phanh: 98%; xích: 80%.
Bạn,
Trong một cuộc triển lãm hàng nội địa được tổ chức tại Sài Gòn mới đây, một chủ cơ sở sản xuất xe đạp đã than với các phóng viên: Không biết đến bao giờ thì ngành sản xuất xe đạp trong nước mới cho ra lò những chiếc xe đạp nội địa 100%, không có một bộ phận phụ tùng nào phải nhập từ nước ngoài!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.