Hôm nay,  

Chê Là Lãnh Búa?

19/11/201500:00:00(Xem: 5215)

Chuyện ở An Giang: chê quan lớn, bị phạt tiền. Đó là chuyện miệt Nam Kỳ lục tỉnh, nơi còn hành xử kiểu giang hồ (?).

Trong khi đó, ông Bộ Trưởng đứng giữa Hà Nội chê cả guồng máy giáo dục đào tạo, vẫn bình an. Hiển nhiên, dân Hà nội có khác?

Hay là, trả lời kiểu chạy trách nhiệm, để mọi chuyện cho thế hệ sau giải quyết, và rồi nói là chỉ muốn giúp giảm stress... thế là an toàn?

Cho nên, nói đúng cũng thê thảm, nóí trật cũng thê thảm... chỉ có quan rất lớn nói mơi chẳng sao, phảỉ không.

Báo Dân Trí có bản tin nêu ngay vấn đề: “Mới chê “cái mặt kênh kiệu” đã bị phạt 5 triệu thì ai dám đóng góp nữa?”

Bản tin này viết:

“Liên quan đến sự việc tỉnh An Giang phạt tiền 5 triệu đồng đối với hai cán bộ chê Chủ tịch tỉnh này trên Facebook, đại biểu Quốc hội Trần Khắc Tâm nói: “Nếu họ chỉ nói mình kênh kiệu mà xử lý thế thì nay mai ai người ta đóng góp cho mình nữa”.

Là người thường xuyên sử dụng Facebook, đại biểu Quốc hội Trần Khắc Tâm (Sóc Trăng) cho rằng, chỉ bình luận “nhìn cái mặt kênh kiệu” thì chưa có gì ghê gớm.

“Người dân hay cử tri có quyền đánh giá ông chủ tịch đó như thế nào. Nếu người ta xúc phạm nặng nề thì khác, còn chuyện cảm xúc thì người ta có quyền”- ông Tâm nêu quan điểm.

Theo ông Tâm, có nhiều hình thức xúc phạm nhau trên Facebook, nhưng một lời bình luận như trên thì không thể coi là xúc phạm.

“Tôi nghĩ không đáng, không hợp lý để bị phạt 5 triệu đồng. Phạt 5 triệu đồng thì người ta đóng 5 triệu, nhưng người ta không hài lòng. Người ta đánh giá bằng cảm xúc của họ, phạt 5 triệu là quá đáng”- đại biểu Trần Khắc Tâm thẳng thắn.

Vị đại biểu Quốc hội tỉnh Sóc Trăng cho rằng trong sự việc này, lãnh đạo An Giang nên lắng nghe, xem lại mình xem có đúng như dân bình luận không để có sự thay đổi.

“Phải làm sao thu hút được người dân đóng góp, người dân gần gũi với mình để mình hoàn thiện hơn. Nếu họ chỉ nói mình kênh kiệu mà xử lý thế thì nay mai ai người ta đóng góp cho mình? Còn nếu khen kiểu của những người xu nịnh thì sao? Được khen mà làm không được việc thì hỏng rất nhiều công việc chung. Ví như bây giờ cô giáo kia quay ngược lại khen ông chủ tịch tỉnh thì ông chủ tịch có thưởng không ?”- ông Tâm nói...”(ngưng trích)

Trong khi đó, một ông bộ trưởng chê cả nước...


Bản tin VTC kể rằng Bộ trưởng Phạm Vũ Luận tuyên bố: 'Việt Nam thiếu cả thầy lẫn thợ'...

Câu này dịch sang tiếng Tàu là nặng lắm... vì sẽ mở đường cho các doanh nghiệp Trung Quốc đưa sang Việt Nam cả thầy lẫn thợ.

Bản tin VTC kể:

“Bộ trưởng Phạm Vũ Luận cho rằng Việt Nam không chỉ thừa thầy thiếu thợ mà thiếu cả thầy, cả thợ.

Ngày 16/11, đại biểu Trương Văn Vở (Đồng Nai) cho biết thực trạng thừa thầy, thiếu thợ đã được Quốc hội yêu cầu giải quyết từ 2 năm nay, từ tháng 6/2013 đến nay hầu như bỏ ngỏ về lộ trình thời gian khắc phục.

“Tôi đề nghị Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo xác định rõ trách nhiệm của mình trước yêu cầu của Quốc hội từ tháng 6/2014 đến nay bằng Nghị quyết 75 của Quốc hội về định hướng đối với hoạt động tuyển sinh đào tạo phù hợp với yêu cầu thị trường lao động để khắc phục tình trạng thừa thầy”, đại biểu Vở đặt câu hỏi.

Trả lời vấn đề này, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận cũng cho biết tình trạng thừa thầy, thiếu thợ được Quốc hội lưu ý từ năm 2013 đến nay thì chưa rõ xác định công việc làm....”

Một quan chức khác đã chơi kiểu khác...

BBC ghi lời một ông bộ trưởng đã gây tranh cãi, trích

“Bộ trưởng Bộ Văn hóa thể thao và du lịch Việt Nam Hoàng Tuấn Anh nói phát biểu của ông tại Quốc hội nhằm “giảm stress” cho các đại biểu.

Hôm 17/11, ông Hoàng Tuấn Anh đã nhiều lần khiến nghị trường cười “nghiêng ngả”, theo tường thuật của nhiều tờ báo trong nước

Một đại biểu hỏi ông về trách nhiệm của bộ trưởng vì du lịch Việt Nam chưa thực phát triển.

Ông Tuấn Anh nói: “Phiên chất vấn Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng có hỏi bao giờ du lịch Việt Nam bằng Thái Lan, Malaysia, Singapo, tôi bỏ ngỏ cho nhiệm kỳ tiếp theo trả lời việc này, tôi không dám trả lời.”

Theo truyền thông Việt Nam, hội trường đã cười ồ khi nghe ông nói.

Kết thúc phần trả lời, ông bộ trưởng nói: “Trách nhiệm của chúng tôi sẽ truyền đạt lại cho Bộ trưởng kế tiếp. Thời gian không còn nữa thì làm sao.”

Hôm 18/11, trang Infonet, trang tin chính thức của Bộ Thông tin – Truyền thông Việt Nam, dẫn lời bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh giải thích.

“Tôi trả lời chất vấn như vậy là để giảm stress cho các đại biểu Quốc hội,” ông nói...”(ngưng trích)

Tuyệt vời... cái đó gọi là, ông Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh đã lấy 8 lạng đỡ ngàn cân.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.