Hôm nay,  

Nỗi Lo Của Phụ Nữ

8/30/201500:00:00(View: 4313)
Phố đèn đỏ trong các thành phố lớn? Nên hay không nên? Cuộc tranh luận này có nên không? Và giữ bí mật cho các cô ra sao?

Xin nhớ, nỗi lo nhất của các cô là bị lộ mặt ra công chúng... Vì nói làm sao với ba mẹ, hàng xóm, và buồn nhất sẽ là không biết giải thích ra sao cho con mình hiểu.

Báo Đất Việt trong bản tin “Hợp thức hóa mại dâm: Kỹ nữ muốn nhưng...sợ” có ghi nhận về một đề nghị, đưa ra trong hội nghị giao ban công tác phòng chống tệ nạn xã hội (PCTNXH) năm 2015 của Bộ LĐ-TB-XH tổ chức tại TP SG vừa qua, ông Lê Văn Quý - Phó chi cục PCTNXH TP HCM đề xuất lập "khu nhạy cảm" như massage, bar, karaoke, cắt tóc thanh nữ… để dễ quản lý cũng như đảm bảo quyền lợi cho những người hoạt động trong những ngành nghề này.

Bản tin nói, theo báo cáo tại hội nghị, cả nước đang có hơn 11.000 người bán dâm, 97.347 cơ sở kinh doanh dịch vụ dễ phát sinh hoạt động mại dâm với hơn 59.500 nhân viên nữ làm việc. Tuy nhiên, con số thực tế có thể cao hơn rất nhiều.

Báo Đất Việt ghi lời Ông Quý đề xuất, nên cho một số địa phương như TP SG, Hà Nội, Hải Phòng tập trung các cơ sở kinh doanh dịch vụ nhạy cảm vào khu vực riêng để quản lý tốt hơn.

Phóng viên báo Đất Việt đã ra tận hè phố Hà Nội để làm quen với một thiếu nữ:

“...Tầm 22h đêm khu vực sông Tô Lịch cũng vắng vẻ người qua lại. Dọc tuyến đường có một vài quán nước vỉa hè với những thứ đồ gọn gàng.

Ghé vào quán ngồi, vừa kịp cầm cốc nước uống, bất ngờ một cô gái ăn mặc khá gọn gàng, quần bò xanh, áo trắng, tay đeo chiếc túi nhỏ gọn tiến lại gần bắt chuyện với phóng viên.

Ban đầu là vài câu nói xã giao, hỏi chuyện giờ giấc. Sau khi thấy mọi người xung quanh không để ý, cô gái bắt đầu vào thẳng vấn đề: "Đi vui vẻ tí không anh ? 200.000/lần thôi. Đêm hôm buồn vắng thế, giải trí tí cho đỡ mệt mỏi".

Trước sự thờ ơ, e ngại của tôi, cô này luyến thoắng tiếp: "Anh chắc đi lần đầu à ? Thế thì em khuyến mãi, lấy 150000 thôi. Mấy hôm năm làm ăn chán quá. Cả tối nay chưa có người mở hàng".

Tỏ vẻ hào hứng, phóng viên được cô này giới thiệu thêm: "Em tên là Nhung, 26 tuổi, sống ở Lào Cai. Chồng suốt ngày rượu chè, cờ bạc, sau đó chửi mắng, đánh đập. Không chịu đựng được, em làm đơn li hôn, để con lại cho bà ngoại nuôi dưỡng, xuống Hà Nội đi làm. Cũng làm đủ thứ nghề rồi, nhưng tiền ít ỏi quá. Liều quá, theo nghề mại dâm"....”(ngưng trích)

Cô nói rằng sống gian nan lắm. Còn chuyện chính phủ muôn lập khu phố nhạy cảm thì, cô tâm sự:

“Em thì cũng muốn được hành nghề một cách công khai, không phải trốn tránh. Nhưng mà cũng chưa biết cách quản lý sẽ như thế nào. Nếu mà lập hồ sơ cá nhân rồi về địa phương xác nhận thì gia đình rồi con em sẽ biết mất". Nhung thở dài.”(ngưng trích)

Hãy cho các cô một lối về, một chỗ để sau này trở lại làm người bình thường. Hãy giữ bí mật mọi sự, và có một cách để chính phủ không bị tai tiếng: cho các hội đoàn xã hội dân sự, tự các cô quản trị, giúp nhau. Hình như Liên Hợp Quốc có các hội nâng đỡ phụ nữ như thế.

Như thế, lập khu phố đèn đỏ, chính phủ không mang tiếng gì. Chỉ nên can thiệp khi có bạo lực, say rượu, ẩu đả, áp bức...

Hãy để các cô tự trị... Chính phủ sẽ chỉ trị an thôi. Như thế, không tai tiếng về đaọ đức, mà tự các cô giữ được bí mật cho nhau, vì không có tên trong hồ sơ công an... Phải dám suy nghĩ, mới gỡ được.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Khi đổi tên, sẽ thoát tụt hậu? Có vẻ như nhiều quan chức Hà nội tin như thế…
Hình như chính phủ Hà nội lo sợ dân chúng biểu tình theo kiểu như Hồng Kông… do vậy cảnh sát phải diễn tập đàn áp biểu tình.
Từ chiến tranh thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, cho tới các sóng gió Biển Đông… bàn tay chính phủ Bắc Kinh hung hiểm phóng phi tiêu ra tứ phía…
Con gà đẻ trứng vàng cho Việt Nam và các nước Đông Nam Á vẫn luôn luôn là ngành du lịch… vì tự nhiên khách quốc tế rủ nhau tới xài tiền trong sân nhà mình…
Lúc nào cũng trai thừa, gái thiếu… thặng dư chênh lệch trên cả nước, không chỉ tại Sài Gòn.
Tưng bừng kinh doanh lậu… Đó là chuyện bến bãi đường thủy…
Dầu lậu chở lặng lẽ… cả chục ngàn lít dầu… không xuất xứ. Hẳn là tham nhũng, hay hối lộ…
Nhiều ngân hàng không biết làm sao thu hồi tiền cho vay, khi các dự án khổng lồ liên tục thua lỗ… và ngập nợ.
Có quá nhiều nỗi lo cho khu vực Đồng Bằng Sông Cửu Long…
Thôi thì bỏ phạt… hy vọng học trò ngoan mãi, biết vâng lời và học giỏi. Bản tin GiadinhNet kể về một ngôi trường tại Hải Phòng


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.