Hôm nay,  

Từ Biệt Anh Tam Lang

03/06/201400:00:00(Xem: 6749)

Đời người mong manh... có sinh tất có diệt. Không có gì tồn tại miên viễn. Kể cả những nhân vật huyền thoại. Và khi họ ra đi, chúng ta mới thấy rõ hơn các mảng hư vỡ của đời này.

Cầu thủ Tam Lang là một phần của huyền thoại Miền Nam Việt Nam. Anh là dân Miền Tây, nhưng đời anh đã gắn bó với Sài Gòn.

Ngày xa xưa, trong xóm mình, hễ có trận đá banh lớn nào, như các giải Merdeka là trong xóm rủ nhau ra tiệm hớt tóc nghe radio trực tiếp truyền thanh -- giọng nói của Huyền Vũ là tuyệt vời, sô động. Ngồi nghe, cả dân trong xóm Chuồng Bò, chỗ ga Hòa Hưng đi sâu vào ruộng rau muống... trai, gái, ông già, bà già... đều mê nghe Huyền Vũ.

Và trong nhân vật đá banh thời đó, Tam Lang nổi bật như một huyền thoại. Anh là một phần của trí nhớ Sài Gòn, cũng như chị Bạch Tuyết -- người vợ cũ của anh Tam Lang, cả 2 đều là một mảng của Sài Gòn thơ mộng.

Bản tin VOV hôm 2-6-2014 cho biết, cựu danh thủ Phạm Huỳnh Tam Lang đã tư2ừ trần do đột quỵ, hưởng thọ 72 tuổi. Ông qua đời tại bệnh viện Chợ Rẫy, TP SG vào khoảng 9h sáng ngày 2/6. Trước đó, cựu danh thủ Phạm Huỳnh Tam Lang đã phải chống chọi với căn bệnh tim mạch, thấp khớp trong nhiều năm.

Phạm Huỳnh Tam Lang là cựu danh thủ của đội tuyển Việt Nam. Ông sinh ngày 14/2/1942 tại Tiền Giang. Thời kì còn thi đấu đỉnh cao, Phạm Huỳnh Tam Lang được coi là trung vệ hàng đầu châu Á và được mời vào đội tuyển “những ngôi sao châu Á” từ năm 1966.

VOV kể rằng, sau khi giải nghệ, tên tuổi của Phạm Huỳnh Tam Lang gắn với CLB Cảng Sài Gòn, với cương vị HLV. Ông đã dẫn dắt Cảng Sài Gòn giành 4 chức vô địch quốc gia vào các mùa bóng: 1986, 1993-1994, 1997 và 2001-2002. Năm 2003, Cảng Sài Gòn chính thức xuống hạng, cũng là lúc Phạm Huỳnh Tam Lang chia tay với CLB này.

Cựu danh thủ Phạm Huỳnh Tam Lang từng được Liên đoàn bóng đá châu Á (AFC) vinh danh vì sự nghiệp cống hiến 50 năm cho bóng đá Việt Nam và khu vực. Năm 2013, ở tuổi 71, Phạm Huỳnh Tam Lang nhận được giải “Vinh danh Fair play” do báo Pháp luật TP SG trao tặng. Ông được giới chuyên môn ghi nhận là một người cống hiến cả cuộc đời vì bóng đá, ngoài ra còn là mang nhiều phẩm chất đạo đức đáng quí ngoài sân cỏ.

Tự điển Bách khoa Mở nói rằng Phạm Huỳnh Tam Lang được coi là một trong những trung vệ xuất sắc trong lịch sử bóng đá Việt Nam và Châu Á.

Năm 1966, Tam Lang trong vai trò trung vệ đội trưởng của đội tuyển bóng đá quốc gia Việt Nam Cộng Hòa, ông cùng đội tuyển đã giành được cúp Merdeka. Trong năm này, ông và cựu danh thủ Đỗ Thới Vinh đã được mời vào đội tuyển "Ngôi sao châu Á". Ở cấp câu lạc bộ, Tam Lang từng chơi cho các đội bóng lừng danh thời bấy giờ như AJS (Association de la Jeunesse sporttive) và Cảng Sài Gòn.

Lời anh Tam Lang tâm sự rất mực chơn chất:

"Tôi là dân đá banh. Ngoài đá banh ra, đi nước ngoài biết làm gì để sống. Hơn thế, tôi không đành lòng ra đi để lại người mẹ hiền suốt một đời thủy chung thờ chồng, lam lũ kiếm sống để nuôi dạy con khôn lớn..."

Hay là khi anh kể chuyện tình yêu, với nhiều cô chạy theo anh khi anh xuất hiện như huyền thoại túc cầu Miền Nam:

"Là cầu thủ, đi đây đi đó, có điều kiện gặp gỡ, giao lưu nhiều với bên ngoài. Tôi cũng quen với rất nhiều cô gái, cũng có nhiều "fan" nữ hâm mộ... Song tôi lại thuộc tuýp người chung tình, không "đá luân lưu" với nhiều mối tình, nhiều cô một lúc được (!). Tôi luôn rõ ràng giữa tình bạn và tình yêu. Có lẽ do bản tính tôi nhút nhát và thích sự rõ ràng, rành mạch nên đã chọn con đường "an toàn"."

Tuyệt vời. Anh Tam Lang đã sống tận lực, đã làm tận lực những gì có thể trong khả năng của anh cho bóng tròn và đất nước.

Xin góp lời cầu nguyện đưa tiễn anh về cõi bình yên miên viễn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.