Hôm nay,  

Đờn Ca Để Đốt Tiền

10/05/201400:00:00(Xem: 9496)
Đời ca thì tài tử, nhưng đốt tiền rất là điệu nghệ... Đó là chuyện của Festival Đờn ca tài tử ở tỉnh Bạc Liêu.

Nói chuyện đôt tiền, hiển nhiên không ai hơn Công Tư3ử Bạc Liêu... nhưng bây giờ, coi bộ Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Bạch Liêu chơi còn táo bạo hơn nhiều.

Con số 2.000 tỉ đồng chi cho Festival Đờn ca tài tử mấy hôm trước là con sô do báo chí nêu lên, chất vấn, nhưng các quan tỉnh vẫn tránh né. Vì con số này khủng quả, có xài cũng không thể nào hết được, chỉ có cách chia nhau rút tiền giấu vào ngân hàng bí mật thôi.

Hối suất mới cho biết, 2.000 tỷ đồng là bằng 95 triệu USD. Làm sao mà xài cho hết con số này trong Festival Đờn ca tài tử... thì Công Tử Bạc Liêu cũng không hiểu nổi.

Báo Dân Việt có bản tin:

“Bạc Liêu "né" số 2.000 tỉ đồng chi cho Festival Đờn ca tài tử

UBND tỉnh Bạc Liêu hôm nay (8.5) đã không tiết lộ, dù là con số sơ bộ, chi phí cho Festival Đờn ca tài tử dù dư luận đang nóng với con số 2.000 tỉ đồng được cho là chi cho cho lễ hội này.

Ngày 8.5, bà Cao Xuân Thu Vân - Chánh văn phòng kiêm Người phát ngôn UBND tỉnh Bạc Liêu đã bác bỏ thông tin nói trên tại cuộc giao ban báo chí định kỳ của Sở Thông tin - Truyền thông Bạc Liêu. Tuy nhiên, bà Vân không cung cấp được con số cụ thể là chi bao nhiêu. Như vậy, đến nay số tiền khủng 2.000 tỉ đồng mà dư luận nêu dành cho cho Festival Đờn ca tài tử (gọi tắt Festival diễn ra từ ngày 24 đến 29.4.2014) vẫn là bí ẩn.”(ngưng trích)

Nhưng rõ ràng là các quan bắt đầu lo ro2i, vì ném tie2n ra nhiêu quá, sau cơn say nhạc.

Báo Lao Động ghi nhận lời năn nỉ:

“Festival Đờn ca tài tử ngốn hàng ngàn tỉ đồng: Chúng tôi không có kinh nghiệm, mong các nhà báo thông cảm.

Ông Lê Minh Chiến - Phó chủ tịch UBND tỉnh Bạc Liêu mong báo chí thông cảm vì Bạc Liêu lần đầu tổ chức Festival.


Sáng 8.5, Sở TTTT phối hợp với Ban tuyên giáo Tỉnh ủy, Hội nhà báo tổ chức họp báo thường kỳ tháng 4. Tuy nhiên, cuộc họp báo thường kỳ nhanh chóng trở thành buổi họp liên quan đến số tiền gần 2.000 tỉ đồng cho các hoạt động Festival Đờn ca tài tử quốc gia lần thứ nhất - Bạc Liêu 2014 gây chấn động dư luận trong thời gian qua.

...Đại diện Báo Công an nhân dân nêu câu hỏi “Festival đã chi hết bao nhiêu tiền”? Trước đó, đại diện Báo CAND đã từng nêu câu hỏi này nhưng không được trả lời. PV Báo Nhân dân thường trú Bạc Liêu cũng đề nghị công bố rõ số tiền tổ chức Festival là bao nhiêu để người dân biết rõ hơn. Cùng vấn đề này, đại diện báo Tiền Phong nêu: “Nếu không phải là 2.000 tỉ đồng thì Ban tổ chức cho biết tổ chức hết bao nhiều tiền”...

...Bà Cao Xuân Thu Vân - Chánh văn phòng kiêm người phát ngôn UBND tỉnh, người phát ngôn Festival mong các nhà báo thông cảm vì cho đến nay chưa thống kê được phí tổn để tổ chức Festival. “Hiện nay chúng tôi đang cố gắng để tổng hợp tất cả các chi phí phục vụ Festival để có báo cáo chính thức tại buổi họp rút kinh nghiệm. Hiện tại chúng tôi chưa có con số chính thức, nên chưa thể trả lời được”...”(ngưng trích)

Xài tiền, tất có biên nhận, có hóa đơn... Làm gì có chuyện xuất tiền mà không có giấy tờ...

Than ôi, cứ thua lỗ hoài, bởi vì cán bộ nhúng tay vào.

Hễ tư nhân mơ1ới có lời được. Ai cũng biết thế. Hãy xem Đại Nam Quôc Tự ở Bình Dương, hay Chùa Bái Đính ở Ninh Bình... đều là xài tiền tư nhân, do các đại gia chi ra. Khi quan chức không nhúng tay vào, sẽ không còn thua lỗ nữa.

Huống gì là, đốt tới 2.000 tỉ đồng, tức là biểu diễn màn gửi gió cho mây ngàn bay tới 95 triệu USD mới lạ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo ghi nhận của báo quốc nội, gần 30 năm qua, hàng chục ngàn dân ở Thủ Đức phải dùng nước không bảo đảm vệ sinh. Điều nghịch lý là nhiều gia đình sống gần nhà máy nước Thủ Đức nhưng luôn "khát nước". Tại nhiều khu vực, nguồn nước để người dân sử dụng chủ yếu vẫn là giếng khoan. Mặc dù độ sâu của giếng thường trên 60m
Tại ở ấp Chánh Mỹ, thị xã Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương, sáng nào người dân cũng thấy một ông lão trạc 80 tuổi mặc cái áo bành tô, quần "bò" bạc màu, đầu trần, chân mang đôi dép da có quai hậu ngồi trên chiếc ghế đá ở đường Bạch Đằng - cạnh bờ sông chuẩn bị cho một ngày mới với công việc đánh xe ngựa. Ông lão này là một trong hai người đánh xe ngựa cuối cùng ở thị xã tỉnh lỵ Bình Dương
Theo báo Thanh Niên, công an CSVN thành phố Sài Gòn vừa bắt 1 tay đạo chích thuốc hàng cao thủ: chỉ trong vòng hơn 1 năm, trộm liên tục đột nhập vào các cơ quan công quyền CSVN (có nhân viên bảo vệ hẳn hoi) giữa ban ngày và ung dung dắt ra khỏi cổng hàng chục chiếc xe của các quan chức, nhân viên. Báo TN ghi lại "thành tích đạo chích" của kẻ trộm này như sau.
Trong thời gian gần đây, tình trạng chơm bản quyền khơng chỉ xảy ra trong giới soạn nhạc, mà cịn lan sang sân khấu cải lương, thoại kịch, và cả hài kịch. Về sân khấu hài, thành phần bị chơm bản quyền là những diễn viên từ quê lên tỉnh. Lợi thế của những diễn viên nàu là biết ca vọng cổ, nên việc sáng tác các tiểu phẩm hài kịch "mì ăn liền" khơng khĩ
Tại SG, có 1 thanh niên kiếm sống nhờ dịch vụ trang điểm cho gái bán bar. Chỉ với bộ đồ nghề đơn giản vài ba thỏi son; hai cây chổi quét mặt loại lớn, nhỏ; một cây chì kẻ; hai, ba hộp phấn màu..., nhưng qua bàn tay của thanh niên này, khuôn mặt các cô phục vụ bar trở thành một "thế giới nổi loạn". Tin Nhanh VN viết về thanh niên này như sau.
Tại VN, luật sư được dân gian gọi là "thầy cãi", phần nào chỉ sự ăn nói khôn khéo của họ trước pháp đình. Tuy nhiên, đôi khi họ cũng phải vướng vào tình cảnh "thần khẩu hại xác phàm". Báo Thanh Niên ghi lại 1 số trường hợp như sau. Cuối tháng 8/2004, ông Nguyễn Xuân Ngữ (59 tuổi, ngụ tại phường Long Thạnh Mỹ, Quận 9, TP.SG) đã gửi đơn đến Tòa án Quận 9
Theo báo quốc nội, toàn thành phố SG có 57 nhóm hài đang hoạt động, trong số đó có đến 2/3 số diễn viên xuất thân từ các đoàn cải lương miền Tây Nam phần. Các đoàn tan rã, họ lên Sài Gòn đi tấu hài kiếm sống. Để được làm diễn viên hài có khi họ phải trả bằng nước mắt.Khi sân khấu cải lương lâm vào cảnh đìu hiu, nhiều nghệ sĩ cải lương rẽ sang nghề tấu hài để nuôi sống gia đình và bản thân.
Tại Sài Gòn, nhà hàng, quán nhậu là nơi tiếng hát bị át đi bởi tiếng cười, nói và tiếng cụng ly của dân ăn nhậu. Do vậy, những nơi này là điểm dừng chân của các ca sĩ mà "sự nghiệp" âm nhạc "lận đận" hay đã kết thúc ở các phòng trà.Báo Người Lao Động ghi nhận tình cảnh của những ca sĩ hát ở quán nhậu qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, trên con đường Lê Công Kiều, quận 1 TPSG, có 1 khu phố với những cửa hàng nho nhỏ khiêm tốn bày bán các mặt hàng đồ cổ và đồ mỹ nghệ. Đây là địa chỉ khá quen thuộc của du khách trong và ngoài nước. Việc kinh doanh đồ cổ và giả cổ tại con đường này bắt đầu từ những năm 1980 và bắt đầu phát đạt từ thập niên 1990
Miền Trung có nhiều chuyện lạ, hấp dẫn. Trong đó, nhiều người xếp chuyện làng bắt hổ Thủy Ba của tỉnh Quảng Trị là đặc biệt nhất. Hổ Thủy Ba thường ăn thịt người nên làng Thủy Ba sinh ra cái nghề hiếm thấy trong thiên hạ: nghề bắt hổ. Báo SGGP kể như sau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.