Hôm nay,  

Lễ phục Việt Nam?

21/04/201400:00:00(Xem: 7705)

Có thực là chưa tìm được lễ phục Việt Nam? Hay chỉ là những căng thẳng tranh chấp nội bộ?

Báo Giao Thông Vận Tải có bản tin tưạ đề “Chưa tìm được lễ phục Việt Nam” trong đó cho biết như sau:

“Cục trưởng Cục Mỹ thuật, Nhiếp ảnh và Triển lãm Vi Kiến Thành mới đây đã đưa ra những lý do giải thích việc đến thời điểm này vẫn chưa tìm được lễ phục Nhà nước...

Ông Vi Kiến Thành cho hay theo chỉ đạo của Bộ VH, TT&DL, Cục đã mời gọi tất cả các nhà thiết kế, kể cả công dân nước ngoài, vào cuộc. Sau hơn 2 tháng thông báo cuộc thi, Cục đã nhận được gần 300 thiết kế lễ phục Nhà nước. Tuy nhiên, Hội đồng nghệ thuật sau đó đã không chọn được mẫu trang phục nào...

Ông Vi Kiến Thành cho biết, việc làm lễ phục Nhà nước khó ở chỗ các ý kiến trong xã hội rất khác nhau, trong khi “các nhà thiết kế thời trang Việt Nam chỉ có thế mạnh ở việc thiết kế các bộ trang phục mang tính trình diễn chứ không có tính ứng dụng vào đời sống. Đó còn là cái yếu của Nhà thiết kế thời trang Việt Nam và nó thể hiện trong cuộc thi thiết kế lễ phục vừa qua. Bộ thiết kế lễ phục phải đi vào đời sống, để các cấp lãnh đạo, các đối tượng trong xã hội khi sử dụng nó người ta mặc một cách thực sự trong đời sống”.

Vị lãnh đạo cao nhất của Cục Mỹ thuật, Nhiếp ảnh và Triển lãm bật mí: “Trong các buổi làm việc của Hội đồng, tôi nhớ ông Dương Trung Quốc có nói với tôi rằng, có lẽ sức của các anh em nhà thiết kế chỉ đến thế này. Một là Bộ xem xét có làm tiếp nữa không, hay là đi thuê hoặc nhờ các nhà thiết kế nước ngoài. Tuy nhiên đây là ý kiến để chúng tôi tham khảo thôi. Cá nhân tôi nghĩ không đến mức nhờ các nhà thiết kế nước ngoài làm lễ phục cho Việt Nam. Vì thế, chúng tôi đang tiếp tục tiến hành một vòng nữa, mời thêm một số nhà thiết kế nữa. Giờ đây chúng tôi sẵn sàng tiếp nhận những nhà thiết kế nào muốn tham gia vào dự án này”...”

Hãy nghĩ cho đơn giản, tại sao không chấp nhận nhiều lễ phục, thay vì ít?

Nếu chấp nhận nhiều lễ phục, sẽ chấp nhận được các lễ phục vùng miền... vì Bắc, Nam, Trung đều có cac1 bộ lễ phục truyền thống có sẵn.

Hãy chọn những lễ phục có sẵn, rồi chế biến cho phù hợp với không khí lễ, không cần làm cho phức tạp laà chi.

Thí dụ, bộ áo bà ba của nông dân Miền Tây Nam Bộ, từ chỗ bộ áo quần làm ruộng, hãy sửa lại cho thành nghi lễ.

Hay nên chế biến cho có tính lễ hội từ “bộ đồ bộ” của phụ nữ Miền Nam, rất đơn giản, mà không hề giống mấy bộ pajamas của Mỹ hay Anh.

Hay chiếc áo dài học trò đi học, chỉ cần đơn giản hay có một ít hoa văn, là thành lễ phục.

Tại sao? Vì lễ phục phải nên đơn giản, để thợ may nào may cũng được.... Đó mới thật là tài sản của cả nước.

Hay là, có gì bí mật hơn chăng? Để cố ý làm giống Tàu?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
Văn chương là vùng đất của nhiều kho tàng ẩn kín. Không phải ai cũng dễ dàng thấy được các kho tàng này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.