Hôm nay,  

Đau Lòng Như Thế...

14/09/201300:00:00(Xem: 13824)
Câu chuyện còn sôi nổi mấy ngày qua: sau khi anh Đặng Ngọc Viết, 42 tuổi, ngày 11-9-2013 xông vào Trung tâm Phát triển Quỹ đất Thành phố (nằm trong UBND TP. Thái Bình, địa chỉ ở TP Thái Bình), xả súng bắn, làm 1 cán bộ chết và 4 cán bộ bị thương, anh Viết vào một ngôi chùa, xin bát cơm chay ăn, ngồi dưới tượng Phật Bà Quan Âm và nổ súng tự sát.

Lý do vì bất mãn trong chuyện giải phóng mặt bằng ở địa bàn phường Kỳ Bá - TP. Thái Bình trong thời gian qua -- cụ thể, bị chính phủ cướp đất nhưng đền bù không tương xứng.

Báo Đất Việt cũng kể lại chuyện mới 3 tuần trước: Treo cổ vì chưa nhận được tiền đền bù đất.

Báo Đất Việt kể:

“Rạng sáng ngày 28/8, người dân khu vực Tùng Lâm (cũ, nay thuộc tổ 16, phường Hoà Xuân) đã chết lặng khi nhìn thấy anh Thành treo cổ trên cành cây thuộc khu đất của mẹ ruột.

Nạn nhân là anh Nguyễn Viết Thành (41 tuổi, ngụ tổ 16, phường Hoà Xuân, quận Cẩm Lệ, Đà Nẵng).

Gia đình anh Thành có 3 người con, con gái lớn vừa thi đỗ Đại học, đã đi nhập trường. Đầu năm 2010, khi không còn ruộng canh tác, anh chuyển sang làm nghề thợ mộc, vợ mở hàng quán nhỏ trước nhà bán buôn kiếm tiền chạy chợ, nuôi các con. Ngôi nhà vợ chồng anh nằm trên lô đất được mẹ ruột tách cho thuộc tổ 16.

Từ năm 2011, sau khi Ban quản lý dự án Khu liên hợp thể thao Hoà Xuân áp giá đền bù nhà ở, một số hộ xung quanh lần lượt đập dỡ để nhường đất cho Dự án và được bố trí về Khu E2 mở rộng cũng thuộc phường.

Thế nhưng nhà anh Thành và một số hộ khác do không có tiền “chạy đất” vào khu mới nên chưa thể đi được.

Theo kết quả áp giá đền bù, gia đình anh được 700 triệu nhưng chỉ mới nhận được 230 triệu đồng. Sau đó, dự án bị “treo” và số tiền nhận tiếp theo không biết đến bao giờ mới có.

Cũng bắt đầu thời gian này, một số “cò” lần đến khu vực, tiếp cận với người dân để nhận “chạy” phiếu đất, “sổ xanh” “sổ đỏ” và giúp lấy hết số tiền đã đền bù… Anh Thành nôn nóng muốn có chổ ổn định cho gia đình, cũng làm theo một số hộ, bỏ ra 80 triệu đồng nhờ “cò” lo giúp có được phiếu đất “đẹp” và sớm.

Do tin tưởng, anh uỷ quyền luôn cho “cò” làm các thủ tục khác, nhưng thời gian chờ đợi đã lâu, tiền mất mà kết quả vẫn vô vọng.

Một ngày trước khi tự tử, thấy mẹ ruột mình đã có được “sổ xanh”, anh cũng lên Ban quản lý Dự án hỏi về số tiền đền bù của mình và được trả lời chưa có. Sau đó, anh Thành biết thêm một số hộ khác cũng đã có sổ xanh nên rầu rĩ nói như mếu với vợ:

“Chắc anh không lo được nhà ở cho mấy mẹ con em rồi. Phiếu đất chưa có, tiền đền bù cũng không được nhận hết, anh lại để mất thêm khoản tiền “cò””. Rồi cả ngày đó, anh tỏ ra thấp thỏm, bất an.

Được vợ động viên, anh Thành không nói gì. Đến tối anh vẫn giúp vợ trông coi đứa con nhỏ mới 1 tuổi, rồi đi ngủ. Nghi vấn chờ đến khuya, khi ai nấy say giấc, anh mới ra sau nhà mở cửa, lấy đoạn dây dừa dùng cột vật dụng trong nhà, mang sang khu đất nhà mẹ ruột bên cạnh và treo cổ tự tử trên cành cây...” (ngưng trích)

Câu hỏi nơi đây rằng, vì sao “cò“ có thể vận động giấy tờ được? Tuy rằng có nhiều “cò” lừa gạt, nhưng thực sự nhiều “cò” vẫn chạy việc hiệu quả. Tại sao hiệu quả.

Có phải các cán bộ cố ý làm trì trệ hành chánh để kiếm tiền qua các tay “cò”?

Như thế, “cò” thực sự là người thân, là đàn em, là tay chân cán bộ để lấy chính sách nhà nước moi tiền của dân?

Tình hình thực tế, “cò” xuất hiện trong mọi ngành, từ trường học cho tới bệnh viện, từ trụ sở Trung tâm Phát triển Quỹ đất Thành phố cho tới các sở hành chánh liên hệ tới kinh doanh các ngành...

Nghĩa là, chính sách chính phủ “nuôi cò” và rồi “cò nuôi cán bộ” -- và thực tế là, người dân bị moi móc ruột gan vì cán bộ và ‘cò”...

Đau lòng là như thế... Không thể lương thiện nổi sao?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Quốc doanh có nhiều dự án đầu tư ra nước ngoài, nhiều dự án có lời đã giảm và các dự án lỗ lại tăng…
Câu chuyện ô nhiễm môi trường càng lúc càng bi thảm… không chỉ thiên nhiên làm cho đời sống gian nan hơn, ngay chính con người cũng làm thêm tệ hại.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Có ai hài lòng với chất lượng không khí ở hai thành phố lớn không? Có, và có rất ít.
Trong khi đội tuyển Việt Nam thắng đội Indonesia với tỷ số cách biệt, một tin buồn cho ngành du lịch y tế Việt Nam là một Việt Kiều về Sài Gòn căng da mặt và chết cũng vì ca giải phẫu của bệnh viện thẩm mỹ…
Cổ vật rồi cứ chắp cánh bay xa… vĩnh viễn xóa đi những quá khứ văn hóa.
Việt Nam đang có bao nhiêu người mù chữ? Câu trả lời theo thống kê là khoảng một triệu rưỡi người mù chữ.
Cứ vào ngày 11 tháng 10 hàng năm, thế giới lại đón Ngày Quốc Tế Trẻ Em Gái (International Day of the Girl Child), còn gọi là Ngày Trẻ Em Gái (Day of Girls) – một ngày để gây ý thức về các vấn đề mà 1.1 tỷ bé gái trên thế giới phải đối diện, và cũng là ngày để tăng thượng quyền trẻ em, đặc biệt là quyền trẻ em gái.
Nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn tránh né bảo hiểm xã hội…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.