Hôm nay,  

Bịt Miệng Bà Tưng?

28/07/201300:00:00(Xem: 9712)
Phải cho cô ta hát chớ, sao lại cấm đêm nhạc người ta?

Một cô bé, lấy hiệu là”Bà Tưng,” sau một hồi quậy trên mạng Facebook, gây sóng gió vì kiểu tiếp thị “nửa hở hang, nửa ngang ngược...” bây giờ quyết định treo bảng hiệu đêm nhạc giữa Hà Nội.

Mình không biết xài Facebook, cũng không ưa kiểu con gái “vô ý tứ,” lkiểu “hở hang, lộ cả ngực với mông,” mình cũng không ưa thích gì cô “Bà Tưng,” nhưng chuyện nhà nước Hà Nội bịt miệng cô Bà Tưng thì quả là chẳng dân chủ tí nào.

Báo Người Lao Động viết:

“Đình chỉ buổi diễn của “Bà Tưng” ở Hà Nội

Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Hà Nội đã yêu cầu quán bar Max 3 đình chỉ buổi diễn diễn của “Bà Tưng” tại quán bar này ở Hà Nội...

Ông Tô Văn Động, Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Hà Nội, chiều 26-7 khẳng định Sở này đã yêu cầu quán bar Max 3 đình chỉ buổi diễn diễn của “Bà Tưng” (tên thật Lê Thị Huyền Anh) tại quán bar này ở Hà Nội.

Ông Tô Văn Động nói thêm việc biểu diễn tại các quán bar không phải xin phép cơ quan chức năng như biểu diễn ở sân khấu chuyên nghiệp. Tuy nhiên, Sở vẫn yêu cầu quán bar này đình chỉ buổi biểu diễn của “Bà Tưng” vào tối 27-7.

Theo ông Động, Hà Nội không thiếu các nghệ sĩ, ca sĩ tài năng mà phải mời “Bà Tưng”, một nhân vật phản cảm bị dư luận “ném đá” biểu diễn trên địa bàn thủ đô. “Chúng tôi đã yêu cầu không cho nhân vật này biểu diễn” - ông Tô Văn Động nhấn mạnh.

Vị giám đốc sở này cũng nói thêm việc quán bar Max 3 treo poster quảng cáo đêm diễn mà không xin phép là sai luật, lực lượng thanh tra sẽ xử lý hành vi này.

Ngay sau yêu cầu của Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Hà Nội, Bar Max3 đã gỡ bỏ poster quảng cáo có hình ảnh của “Bà Tưng” Lê Thị Huyền Anh.

Những ngày gần đây, nhiều người Hà Nội đã lên tiếng phản ứng việc quán bar Mar 3 treo nhiều poster với hình ảnh hở hang của “Bà Tưng” nhằm quảng cáo cho chương trình...”

Tại sao cấm cô Bà Tưng? Có phảỉ vì cô đã lộ ngực trên Facebook? Nếu đó là lỗi, tại sao không bắt lỗi còn để cho báo chí “tiếp thị” giùm cô này lâu nay?

Hay vì ông Tô Văn Động cho rằng “đó là những hành vi cực kỳ phản cảm, một người bình thường không thể chấp nhận được”?

Ai nói phản cảm? Ai có quyền kết án một người là phản cảm? Nếu cô lộ ngực tới mức “không chịu được,” Hội Liên Hiệp Phụ Nữ nên xin truy tố cô về tội “công xúc tu sỉ” và xin phạt các báo đăng hình cô này.

Mình không ưa cô này, nhưng không chịu nổi kiểu “Hà Nội Hồi Giáo đảng ta” như kiểu Sở này ở Hà Nội.

Nếu cô Bà Tưng có lỗi đã “thả rông bộ ngực,” tại sao không “bịt ngực” cô lại, mà lại đi “bịt miệng” cô này?

Chỗ đáng bịt, không bịt, lại đi bịt chỗ không đáng bịt. Ai dạy cho kiểu bịt chỗ không đáng bịt?

Thế nên, bác Tư Sang đi Mỹ, bị Obama bảo là VN mình chưa có nhân quyền là phải rồi: Lắm chỗ để bịt mà không bịt, mà cứ nhằm miệng người ta mà bịt. Chơi ngược sao?

Ý kiến bạn đọc
28/07/201307:26:28
Khách
Loại như cô ta hát chỉ là cho người ta thấy " đau tai" mà thôi. Đừng quá lừi thế bạn ơi. Đây không phải là hành động " bịt miệng" như bạn nói, mà là " tuýt còi" cảnh báo kiểu muốn tự lăng xê mình như cô bà tưng. Mất di thuần phong mỹ tục Việt Nam lắm. và sợ nhất là các cô gái khác học theo nếu để cô bà Tưng được hát .
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
Văn chương là vùng đất của nhiều kho tàng ẩn kín. Không phải ai cũng dễ dàng thấy được các kho tàng này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.