Hôm nay,  

Bịt Miệng Bà Tưng?

28/07/201300:00:00(Xem: 9777)
Phải cho cô ta hát chớ, sao lại cấm đêm nhạc người ta?

Một cô bé, lấy hiệu là”Bà Tưng,” sau một hồi quậy trên mạng Facebook, gây sóng gió vì kiểu tiếp thị “nửa hở hang, nửa ngang ngược...” bây giờ quyết định treo bảng hiệu đêm nhạc giữa Hà Nội.

Mình không biết xài Facebook, cũng không ưa kiểu con gái “vô ý tứ,” lkiểu “hở hang, lộ cả ngực với mông,” mình cũng không ưa thích gì cô “Bà Tưng,” nhưng chuyện nhà nước Hà Nội bịt miệng cô Bà Tưng thì quả là chẳng dân chủ tí nào.

Báo Người Lao Động viết:

“Đình chỉ buổi diễn của “Bà Tưng” ở Hà Nội

Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Hà Nội đã yêu cầu quán bar Max 3 đình chỉ buổi diễn diễn của “Bà Tưng” tại quán bar này ở Hà Nội...

Ông Tô Văn Động, Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Hà Nội, chiều 26-7 khẳng định Sở này đã yêu cầu quán bar Max 3 đình chỉ buổi diễn diễn của “Bà Tưng” (tên thật Lê Thị Huyền Anh) tại quán bar này ở Hà Nội.

Ông Tô Văn Động nói thêm việc biểu diễn tại các quán bar không phải xin phép cơ quan chức năng như biểu diễn ở sân khấu chuyên nghiệp. Tuy nhiên, Sở vẫn yêu cầu quán bar này đình chỉ buổi biểu diễn của “Bà Tưng” vào tối 27-7.

Theo ông Động, Hà Nội không thiếu các nghệ sĩ, ca sĩ tài năng mà phải mời “Bà Tưng”, một nhân vật phản cảm bị dư luận “ném đá” biểu diễn trên địa bàn thủ đô. “Chúng tôi đã yêu cầu không cho nhân vật này biểu diễn” - ông Tô Văn Động nhấn mạnh.

Vị giám đốc sở này cũng nói thêm việc quán bar Max 3 treo poster quảng cáo đêm diễn mà không xin phép là sai luật, lực lượng thanh tra sẽ xử lý hành vi này.

Ngay sau yêu cầu của Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Hà Nội, Bar Max3 đã gỡ bỏ poster quảng cáo có hình ảnh của “Bà Tưng” Lê Thị Huyền Anh.

Những ngày gần đây, nhiều người Hà Nội đã lên tiếng phản ứng việc quán bar Mar 3 treo nhiều poster với hình ảnh hở hang của “Bà Tưng” nhằm quảng cáo cho chương trình...”

Tại sao cấm cô Bà Tưng? Có phảỉ vì cô đã lộ ngực trên Facebook? Nếu đó là lỗi, tại sao không bắt lỗi còn để cho báo chí “tiếp thị” giùm cô này lâu nay?

Hay vì ông Tô Văn Động cho rằng “đó là những hành vi cực kỳ phản cảm, một người bình thường không thể chấp nhận được”?

Ai nói phản cảm? Ai có quyền kết án một người là phản cảm? Nếu cô lộ ngực tới mức “không chịu được,” Hội Liên Hiệp Phụ Nữ nên xin truy tố cô về tội “công xúc tu sỉ” và xin phạt các báo đăng hình cô này.

Mình không ưa cô này, nhưng không chịu nổi kiểu “Hà Nội Hồi Giáo đảng ta” như kiểu Sở này ở Hà Nội.

Nếu cô Bà Tưng có lỗi đã “thả rông bộ ngực,” tại sao không “bịt ngực” cô lại, mà lại đi “bịt miệng” cô này?

Chỗ đáng bịt, không bịt, lại đi bịt chỗ không đáng bịt. Ai dạy cho kiểu bịt chỗ không đáng bịt?

Thế nên, bác Tư Sang đi Mỹ, bị Obama bảo là VN mình chưa có nhân quyền là phải rồi: Lắm chỗ để bịt mà không bịt, mà cứ nhằm miệng người ta mà bịt. Chơi ngược sao?

Ý kiến bạn đọc
28/07/201307:26:28
Khách
Loại như cô ta hát chỉ là cho người ta thấy " đau tai" mà thôi. Đừng quá lừi thế bạn ơi. Đây không phải là hành động " bịt miệng" như bạn nói, mà là " tuýt còi" cảnh báo kiểu muốn tự lăng xê mình như cô bà tưng. Mất di thuần phong mỹ tục Việt Nam lắm. và sợ nhất là các cô gái khác học theo nếu để cô bà Tưng được hát .
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.